Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cá Mặn Xuyên Niên Đại Văn

Chương 104

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thấy mặt chồng sầm sì đáng sợ, Tôn Lệ Hà gật đầu an ủi liên tục: "Được rồi được rồi, em biết rồi, em sẽ không nói gì nữa. Anh đừng giận, giận chỉ hại mình không đáng."

Nhà bên cạnh, Giang Miên Miên vui vẻ mặc áo bông màu hồng mới may, cô đứng ngắm nghía các góc trước gương, thích cực kỳ.

Do đợt này Giang Trường Hải thường đưa vợ con đi ăn cơm ở tiệm cơm Quốc Doanh, hoặc không cũng mua bánh bao nhân thịt về ăn bữa cơm ngon, nên hai má Giang Miên Miên bụ bẫm hơn, trông càng xinh xắn đáng yêu hơn.

Thành ra ngày nào Giang Trường Hải cứ thấy con gái là lại không nhịn được véo cái má phúng phính, trắng trẻo, mềm mại của cô.

Vào nhà thấy Giang Miên Miên đang mải đỏm dáng, ông buồn cười bảo: "Ôi chao con gái cha giống ai mà xinh quá vậy nhỉ?"

"Tất nhiên là con giống cha rồi." Giang Miên Miên nịnh cha hết mực.

"Khụ..." Tô Uyển Ngọc đang ngồi khụ một tiếng.

Giang Miên Miên tinh ranh nói tiếp: "Nhưng mà con vẫn giống mẹ nhất, con với mẹ là một khuôn đúc ra.".

========== Truyện vừa hoàn thành ==========

1. Trường Phong Độ

2. Chú! Xin Ký Đơn!

3. Sau Khi Bị Vai Ác Nghe Được Tiếng Lòng

4. Trời Sinh Một Cặp

=====================================

Giang Trường Hải dí mũi con gái: "Cái đồ láu cá."

"Miên Miên, con mang áo bông hồi nhỏ của con sang cho Chiêu Đệ đi. Mẹ thấy con bé toàn mặc áo mỏng, lạnh thế này đừng để bị rét cóng." Tô Uyển Ngọc gấp gọn áo bông cũ của con gái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/ca-man-xuyen-nien-dai-van/chuong-104-c104-giong-nhu-ao-moi.html.]

"Vâng ạ, mẹ để đó con mang sang cho." Giang Miên Miên ôm áo bông chạy biến sang nhà chú hai bằng đôi chân ngắn.

Cô gõ cửa khẽ khàng: "Chú thím ngủ rồi ạ?"

Là Đại Nha mở cửa, thấy Giang Miên Miên mặc áo bông mới màu hồng, không nén được hâm mộ: "Tam Nha lại có áo mới hả?"

"Vâng ạ, mẹ mới may cho em đó. Chiêu Đệ có nhà không chị? Em tìm Chiêu Đệ."

"Vào trong đi."

Màu áo của Giang Miên Miên quá sáng, mới vào nhà đã thu hút ánh mắt mọi người.

Giang Miên Miên hơi mất tự nhiên trước những đôi mắt nóng bỏng đó, cô biết các chị em họ của cô chưa từng được mặc quần áo mới.

"Thím hai, mẹ cháu bảo cháu mang áo bông hồi nhỏ sang cho Chiêu Đệ ạ." Cô đặt áo bông lên giường đất rồi nói với Triệu Tiểu Quyên.

Chiêu Đệ nghe thấy thế bò từ góc giường sang, sờ áo bông cũ hỏi: "Chị ba cho em ạ?"

"Ừ, cho em đấy." Giang Miên Miên gật đầu giải thích: "Dù hơi cũ nhưng vẫn ấm lắm."

Chiêu Đệ nhận được câu trả lời khẳng định lập tức ôm áo vào lòng, cọ mặt vào áo cười bảo: "Em cảm ơn chị ba, cái áo này không cũ chút nào!"

Trong mắt cô bé, một chiếc áo bông không bị vá cũng giống như áo mới.

Thời buổi này muốn may quần áo không chỉ mất tiền mà còn cần phiếu mua vải. Mỗi người dân ở quê chỉ được hai, ba mét vải mỗi năm, không đủ để người lớn may một bộ quần áo.

Vậy nên trẻ con nhà họ Giang ngoại trừ hai bé trai và Giang Miên Miên được mặc quần áo mới, mấy chị em phòng hai đều mặc lại quần áo cũ.

Đại Nha mặc quần áo cũ bị chật của cha mẹ rồi để lại cho các em mặc sau.

Chiêu Đệ là con thứ ba của chú hai nên áo bông đến lượt cô bé mặc vừa cũ vừa vá chằng vá đụp, bông nhồi cũng đặc cứng.

Vừa không ấm vừa nặng, không phải nói quá chứ hoàn toàn đặt dựng đứng được quần áo trên giường đất.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cá Mặn Xuyên Niên Đại Văn
Chương 104

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 104
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...