Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cá Mặn Xuyên Niên Đại Văn

Chương 72

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Được lắm, mày nhớ cho kỹ những lời hôm nay mày nói, đến khi mày không có cơm ăn, có gọi mẹ cũng vô dụng."

Lúc Trương Quế Hoa đi ra vừa đúng lúc đụng phải Tô Uyển Ngọc đang đi vào phòng.

"Mẹ." Tô Uyển Ngọc chào hỏi với Trương Quế Hoa, Trương Quế Hoa sa sầm mặt mũi trừng mắt với bà nhưng lại chẳng nói một chữ nào, trực tiếp đẩy cửa đi thẳng ra ngoài.

"Anh lại chọc mẹ giận đấy à." Tô Uyển Ngọc nghi ngờ lên tiếng hỏi.

"Không sao đâu, đợi lát nữa qua dỗ dành là hết ngay ấy mà." Giang Trường Hải bày ra dáng vẻ không sao hết.

Tô Uyển Ngọc cũng không bám víu lấy chuyện này, sự tương ái tương sát giữa hai mẹ con nhà này, bà đã trông thấy quá nhiều năm rồi nên cũng đã tê liệt từ lâu.

Tô Uyển Ngọc từ trong hộc tủ lấy ra khúc vải mà trước đó Giang Trường Hải mua về, vừa cắt vừa nói: "Hai ngày nay em không ra đồng, vừa hay ở nhà chế tạo quần áo cho Miên Miên."

Giang Trường Hải xích lên phía trước giúp bà lôi vải vóc, nhìn Tô Uyển Ngọc: "Được, em cứ từ từ mà làm, bây giờ nhà chúng ta có tiền rồi, không thiếu chút công điểm ấy nữa đâu, em đừng để mình lao lực quá."

Trương Quế Hoa kể từ sau hôm nặng lời với Giang Trường Hải thì đúng là thật sự không quan tâm đến bọn ông nữa. Không quan tâm Giang Trường Hải mỗi ngày mấy giờ đi làm hoặc hôm nay ông có đi làm hay không, bà ta cứ xem như là mình không nhìn thấy.

Tôn Lệ Hà thấy vậy, tưởng là cuối cùng thì mẹ chồng cũng đã hết hy vọng với gia đình anh cả rồi.

Bà ta ở trong phòng, nhiều lần cùng với Giang Trường Hải cười trên nỗi đau của người khác, đợi cho đến khi cha mẹ hoàn toàn mất hy vọng với anh cả, xem bọn họ còn chảy thây như thế nào được nữa đây.

Buổi chiều, Giang Miên Miên vừa về tới nhà liền nhìn thấy quần áo mới nằm trên giường mình, con gái thì lúc nào cũng đều yêu cái đẹp hết.

Cô vui vẻ cầm lên, ướm ướm trên người mình một lúc lâu mới vui mừng nói: "Mẹ, đây đều là làm cho con hết sao ạ?"

"Đúng vậy, thấy thế nào? Miên Miên có thích không nào?" Tô Uyển Ngọc tươi cười nói.

"Thích chứ, thích lắm luôn. Mẹ thật tốt quá đi, mẹ đúng thật là người mẹ tốt nhất trên đời này."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/ca-man-xuyen-nien-dai-van/chuong-72-c72-khong-thieu-chut-cong-diem-ay.html.]

Giang Miên Miên chạy ào lên trên giường ôm c.h.ặ.t Tô Uyển Ngọc, hôn mấy cái.

"Được rồi, được rồi, dây ra cả mặt mẹ đầy nước bọt rồi đây này." Tô Uyển Ngọc cười kéo Giang Miên Miên đang dính c.h.ặ.t trên người mình xuống.

"Bây giờ con sẽ thay ngay." Giang Miên Miên nói xong liền bắt đầu tuột bộ quần áo màu xám tro trên người mình xuống.

Giang Trường Hải vừa vào phòng đã nhìn thấy con gái đang bận quần áo mới, nhấc bổng cô lên, tươi cười nói: "Ai u, đây là tiểu tiên nữ nhà ai thế này? Sao lại đẹp như vậy chứ."

"Ha ha, con là tiểu tiên nữ của nhà họ Giang chứ ai." Giang Miên Miên đắc ý nói.

"Được rồi đấy, hai cho con điên ít ít thôi." Tô Uyển Ngọc thực sự là không nhìn hai cha con họ tiếp tục đằm thắm nổi nữa, lên tiếng nói.

"Dạ, thưa vợ." Vợ vừa lên tiếng, Giang Trường Hải lập tức thả Giang Miên Miên xuống.

Giang Miên Miên thấy cha cô cứ như vậy mà vứt bỏ mình, bĩu môi, nhưng mà nể tình đống quần áo mới này, quyết định rộng lượng không so đo với hai người họ.

Giang Miên Miên đứng trước gương đỏm dáng, nhìn trái rồi lại nhìn phải, cái bụng bất chợt vang lên một tiếng, sau đó ôm lấy bụng liền muốn phi thẳng ra bên ngoài.

"Cha, mẹ, con ra ngoài một chuyến nhé."

"Sắp giờ cơm rồi, con còn muốn đi đâu nữa?" Giang Trường Hải nghi ngờ mà lẩm bẩm một câu.

"Bụng con không thoải mái, muốn đi nhà xí."

"Vậy con quay lại thay đồ đi đã chứ, đừng để làm bẩn mất." Giang Trường Hải lo lắng nói.

Đợi sau khi Giang Miên Miên ra ngoài, Tô Uyển Ngọc lại lấy một bao quần áo từ trong ngăn tủ ra, bên trong để mấy thứ đồ bé bé.

Giang Trường Hải duỗi cổ ngó sang, thắc mắc lên tiếng hỏi: "Ủa vợ, mấy thứ này là em làm gì vậy?"

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cá Mặn Xuyên Niên Đại Văn
Chương 72

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 72
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...