Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cá Mặn Xuyên Niên Đại Văn

Chương 142

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thấy cô không muốn về, Úc Thừa cũng không miễn cưỡng: "Được, vậy chúng ta đi, phim sắp bắt đầu rồi." Hai người tới rạp chiếu phim, vẫn là đi đến nơi trước đó bán hạt dưa.

Đợi Úc Thừa đem túi hạt dưa mở ra, Giang Miên Miên có kinh nghiệm liền quen cửa quen nẻo hướng về những người lui tới hô lên: "Bán hạt dưa đây, bán hạt dưa đây, hạt dưa vừa rang vừa thơm ngon vừa rẻ, ai ăn cũng khen ngon đây!"

Úc Thừa nghe được thấy buồn cười, cô bé này thật láu cá mà, cũng không biết mấy câu này học được từ chỗ nào.

Có mấy cặp đôi nghe tiếng mà đến, hỏi thăm giá cả thấy giá không đắt lắm, đa số đều mua một bát.

Người khác nhìn thấy có người ăn, cũng thấy muốn ăn, nhất thời người tới mua hạt dưa nối liền không dứt.

Đông khách, hai người bắt đầu phân công, Úc Thừa cân hạt dưa, Giang Miên Miên thì phụ trách thu tiền.

Trong lúc đang bán, có một thanh niên nhìn Giang Miên Miên tuổi còn nhỏ, cảm thấy cô dễ lừa, sau khi nhận một bát hạt dưa, làm ra vẻ sờ lên túi liền quay người muốn dời đi.

Nhưng Giang Miên Miên đang nhìn rất tập, ai đưa tiền rồi mà chưa nhận hạt dưa, ai nhận hạt dưa mà chưa đưa tiền, cô đều nhớ rất chi tiết.

Thấy người thanh niên kia cầm hạt dưa đã định đi, cô vội vàng lên tiếng gọi lại: "Anh trai mặc áo màu xám ơi, anh quên chưa đưa tiền á!"

Tuổi cô còn nhỏ, tiếng nói thanh thúy, cô vừa lên tiếng, người mua hạt dưa xung quanh toàn bộ đều nghe được.

Cậu thanh niên nhìn khuôn mặt non nớt ngây thơ vô tội của cô, có chút xấu hổ cười cười: "Thật ngại quá, phim sắp bắt đầu chiếu, anh nhất thời sốt ruột, quên trả tiền cho em sao? Tiền của em đây."

Giang Miên Miên nhận lấy một hào chàng trai đưa, nhìn cậu này hớn hở nói: "Em đoán ra ngay là anh quên mà? Một hào cũng chẳng đáng bao nhiêu, chắc chắn không phải là cố ý, có phải hay không hả anh?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/ca-man-xuyen-nien-dai-van/chuong-142-c142-ai-an-xong-deu-khen-ngon.html.]

"Đương nhiên là vậy, ha ha? Vậy thì? Anh vào trước đây." Thanh niên nói xong, cứ như là bị ch.ó đuổi vậy, nhanh như gió chạy vào rạp chiếu phim.

Úc Thừa nói: "Cừu Non, anh nói cho em biết? Người kia vốn là cố ý không trả tiền, em nếu là không gọi anh ta, anh ta khẳng định đi luôn."

Cậu cảm thấy cô bé này quá đơn thuần rồi? Nếu không dạy cô một chút kiến thức về lòng người hiểm ác, sau nay rất dễ dàng bị người ta lừa.

Giang Miên Miên lại tiến sát bên tai cậu nói nhỏ: "Em biết chứ. Nhưng chúng ta đòi được tiền về là được rồi, cũng không cần thiết đắc tội với người ta. Nếu như vạch trần anh ta, anh ta ở sau lưng âm thầm đem chúng ta tố cáo luôn? Chẳng phải là thua thiệt lớn sao."

Nhìn xem dáng vẻ chững chạc đàng hoàng của cô? Úc Thừa có chút ngoài ý muốn mà nhíu mày: "Không nghĩ đến cô nhóc em tuổi thì nhỏ nhưng ngược lại là suy nghĩ thật nhiều nha."

Giang Miên Miên vẻ mặt càng tỏ ra già dặn nói: "Đây đều học từ cha em, cha em nói làm ăn ở bên ngoài làm, kêt thêm một người bạn sẽ nhiều thêm một con đường, nếu không cần thiết thì tốt nhất đừng đắc tội với người ta."

Nhìn cô bé rõ ràng là chỉ mới vài tuổi lại vẫn cứ ra vẻ người lớn? Úc Thừa có chút buồn cười, lại cảm thấy có chút đáng yêu.

Bán xong hạt dưa, Úc Thừa sợ Giang Trường Hải đến sẽ không thấy hai người bọn họ, nên cũng không đi lung tung, nhưng bên ngoài lại rất lạnh, thế là trực tiếp kéo Giang Miên Miên đi hướng trong rạp chiếu phim.

"Cừu Non, chú Giang bọn họ còn phải một lúc mới quay lại đây, chúng ta đi vào trong chờ bọn họ."

Mà bọn họ vừa mới bán hạt dưa xong, trong tay có hơn mấy chục đồng tiền!

Bởi vì hai người bọn họ đến chậm một chút, phía trước đều đã ngồi kín người, chỉ có hai hàng ghế đằng sau còn chỗ trống thôi.

Vì Giang Miên Miên còn nhỏ, ngồi xuống thấp hơn nhiều so với người chung quanh, Úc Thừa liền trực tiếp đưa tay ôm cô đặt ở bên trên đùi mình.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cá Mặn Xuyên Niên Đại Văn
Chương 142

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 142
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...