Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cá Mặn Xuyên Niên Đại Văn

Chương 144

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Người bán hạt dưa ở ngoài cửa rạp chiếu bóng nghe thấy lập tức xách túi hạt chạy biến, không cả dám ngoảnh lại nhìn vì sợ bị đội giám sát bắt ngồi tù.

Riêng Úc Thừa bỏ cả hạt dưa, nhấc bổng kẹp Giang Miên Miên vào nách ôm cô bỏ chạy.

Tuy Úc Thừa chạy rất nhanh nhưng Giang Miên Miên biết mình nặng, kẹp nách kiểu màu chỉ làm cậu chạy chậm hơn, cô nói: "Anh Úc đặt em xuống đi, anh cắp nách em thế này chạy chậm lắm, bị đội giám sát đuổi theo thì chúng ta cũng không chạy kịp, với cả chắc là đội giám sát sẽ không làm khó trẻ con như em đâu."

Do bị cắp nách nên giọng cô hơi ngắt quãng.

Úc Thừa nghe thấy nhưng không trả lời, cậu chỉ cố gắng chạy nhanh hơn.

Chẳng mấy chốc Úc Thừa đã cắt đuôi được người của đội giám sát, cậu kiếm góc khuất đặt Giang Miên Miên xuống.

Úc Thừa dựa tường thở hổn hển. Thật ra vận động một chút này chưa là gì với cậu.

Cậu sợ kẹp Giang Miên Miên lâu quá cô bé bị hụt hơi.

Đúng là Giang Miên Miên bị kẹp chạy một hồi khó chịu thật.

Bây giờ chân chạm đất, cô đứng thẳng hoạt động cơ thể.

Giờ này Úc Thừa mới thấy túi hạt dưa được Giang Miên Miên bảo vệ trong lòng, cậu bật cười: "Cừu Non là cô bé tham tiền, chạy trốn vẫn không quên xách túi hạt dưa."

Giang Miên Miên ngước mặt nhìn cậu, nói nghiêm túc: "Chúng ta bán hạt dưa giữa trời lạnh, kiếm được ít tiền khó lắm, sao bảo bỏ là bỏ được nhiều hạt dưa thế này."

Úc Thừa nhớ lại ngày đầu bán hàng Giang Miên Miên rao khản cả giọng, hôm nay lại bị đội giám sát đuổi theo, đúng là vất vả quá.

"Ừ, vất vả thật."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/ca-man-xuyen-nien-dai-van/chuong-144-c144-la-mot-ke-tham-tien.html.]

Hai người nghỉ một lúc trong con hẻm, ngoài đường yên tĩnh mới về rạp chiếu bóng.

Không thấy có một ai ở ngoài rạp, Giang Miên Miên hỏi nhỏ: "Không biết ai tố cáo chúng ta anh nhỉ, nãy nguy hiểm quá."

Úc Thừa không hề bất ngờ: "Bán hạt dưa chỉ là buôn bán nhỏ lẻ nhưng người có đầu óc tính cái sẽ ra lợi nhuận, ghen ăn tức ở tố cáo là chuyện thường."

Giang Miên Miên cũng hiểu, cô không giận, cô than thở như bà cụ non: "Ôi, ghen tỵ vì nghèo."

Đợi cha mẹ cô quay lại, Giang Miên Miên không nhắc chuyện bị tố cáo nữa.

"Hôm nay chỉ có vài người mua, con với anh Úc không bán được hết hạt dưa."

Giang Trường Hải hơi buồn vì chỉ kiếm được trong ba ngày nhưng nhiêu đó vẫn đủ làm ông vui.

Tô Uyển Ngọc buồn rười rượi, bà vất vả chuẩn bị rất nhiều không ngờ lại ế ẩm.

Tối đó về đến nhà, mọi người lấy hết tiền bán được trong ba ngày ra, trừ tiền vốn số còn lại Giang Trường Hải chia phần cho Úc Thừa.

Ba ngày họ bán hạt dưa được hơn hai trăm đồng, trừ gốc thì ông lãi được khoảng một trăm đồng, một cao số rất cao.

"Chú Giang ạ, bây giờ đã có người ăn theo bán hạt dưa, chúng ta có bán nữa cũng không thu được nhiều tiền. Theo cháu không cần phí thời gian vào cách kiếm tiền vất vả này nữa ạ."

Úc Thừa kiến nghị nhưng có làm hay không phụ thuộc vào quyết định của họ.

Dạo này Giang Trường Hải kiếm được nhiều tiền, ông cũng được xem như rủng rỉnh túi.

"Ừ, thế mai chúng ta không bán nữa, chỗ hạt thừa để nhà ăn."

Tô Uyển Ngọc tiếc tiền nhưng bà lười, kiếm được ít tiền không tạo đủ động lực nên miễn cho ý kiến.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cá Mặn Xuyên Niên Đại Văn
Chương 144

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 144
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...