Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cá Mặn Xuyên Niên Đại Văn

Chương 108

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Anh sai rồi, anh sai rồi vợ, lần sau anh không dám nữa."

Giang Trường Hải bị véo phải xin tha, Tô Uyển Ngọc mới buông tay: "Nằm lên giường cho ấm đi."

Sau đó quay sang nói với con gái: "Con cũng ngồi lên giường đi."

"Vâng ạ." Giang Miên Miên mới chạy về nên bị sặc gió, chân tay lạnh căm căm.

Thấy vẫn còn chỗ trống trên giường thì cũng trèo lên, kéo chăn đắp chân: "Phù, đúng là chăn mới là nơi trở về thích hợp nhất của con!"

"Lạnh, lạnh..." Cậu bé nằm bên cạnh cô đang run nhè nhè, liên tục lẩm bẩm kêu lạnh đáng thương làm sao.

Giang Miên Miên bản tính lương thiện lại gần kéo chăn đắp kín vai cho cậu.

Ban nãy tình hình khẩn cấp cô chưa kịp nhìn kỹ, giờ nằm ngay bên mới thấy cậu bé này đẹp trai quá.

Mặc dù mặt mũi tái mét lại còn nhăn mặt nhưng vẫn đẹp trai!

Ngũ quan sâu rõ, đẹp trai hơn cả hot boy trong trường cấp ba của cô.

Cậu bé cảm giác có hơi ấm bên cạnh nên dịch lại gần nguồn nhiệt trong vô thức.

Nể tình cậu đẹp trai nên Giang Miên Miên không đẩy cậu ra.

Một lúc sau Giang Trường Hải dẫn một người đàn ông trung tuổi vào: "Đây đây, thầy lang đến rồi đây."

Giang Trường Hải nghe thế ngồi dậy: "Ông Vương, thằng bé này mới ngã xuống sông, cháu cứu nó lên, ông mau khám cho nó đi."

Ông Vương giật mình nhìn Giang Trường Hải.

Ánh mắt như biết nói, không ngờ cái đồ nổi tiếng biếng làm trong thôn lại biết làm việc tốt? Đúng là hiếm thấy!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/ca-man-xuyen-nien-dai-van/chuong-108-c108-tha-tay-ra-nao-nguoi-anh-em.html.]

"Ông nhìn cháu làm gì? Mau khám cho nó đi." Giang Trường Hải hiểu sự ngạc nhiên đó, ông vẫn cà lơ cà phất như thường ngày, mặc kệ sự lạ lùng của người ta.

Ông Vương liếc xéo: "Tôi biết rồi, cậu bảo cậu nhảy xuống sông cứu người còn gì? Tôi chỉ nhìn xem cậu có bị làm sao không thôi, cậu khoẻ như trâu thế này chắc là không bị làm sao."

Giữa trời đông Giang Trường Hải nhảy xuống sông cứu người đã không bị làm sao mà còn to tiếng với mình, tục ngữ nói tai hoạ để lại ngàn năm.

Ông ta vừa khinh thường vừa sờ trán cậu bé, vạch mắt ra xem.

"Tạm thời chưa sốt, chỉ bị hoảng sợ và lạnh quá thôi, tôi sẽ châm cứu cho nó. Tối nay nhà bác trông nom, nếu nửa đêm bị sốt thì đành mang lên trạm xá hoặc bệnh viện thị trấn thôi."

Họ Giang nghe kết quả đều thở phào nhẹ nhõm.

Mặc dù bác cả tốt bụng cứu người nhưng lỡ trẻ nhỏ c.h.ế.t trong nhà mình thì cũng lắm đều lo toan.

Thầy lang Vương châm kim xong về ngay, lông mày nhăn mãi của cậu bé cũng thả lỏng.

"Ăn cơm thôi Miên Miên." Tô Uyển Ngọc gọi ở cửa.

"Vâng ạ."

Giang Miên Miên thưa vâng, định xuống giường mà bị cậu bé giữ tay không đi được.

Rút thế nào cũng không rút được ra, không biết ăn bao nhiêu thịt mà khỏe thế!

Giang Miên Miên nóng ruột: "Thả tay ra nào người anh em, em còn phải đi ăn cơm nữa."

Ra ăn muộn hết thịt để ăn đó!

Cuối cùng cô dùng hết sức mức bẻ được từng ngón tay của cậu ra.

Cậu bé ngủ sâu không bị cô đ.á.n.h thức.

Trong bữa cơm, Trương Quế Hoa thắc mắc: "Cậu bé con cứu là con nhà ai? Mẹ trông mặt lạ hoắc, không giống người thôn mình."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cá Mặn Xuyên Niên Đại Văn
Chương 108

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 108
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...