Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cá Mặn Xuyên Niên Đại Văn

Chương 114

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thế mà người nhà họ Giang vẫn hâm mộ ra mặt: "Một tháng được ăn bảy, tám bữa thịt, người dân Thủ Đô hạnh phúc ghê!"

Nhà quê họ đây một tháng chưa chắc đã được ăn một bữa cơm thịt!

Thảo nào cao thế này, suốt ngày được ăn cơm dẻo thit ngon đắt đỏ lại chẳng cao thì làm sao?

Tôn Lệ Hà càng thêm khó chịu, dẫn thằng bé này đến chỗ cậu nó chẳng phải người ta gửi bao nhiêu quà cảm ơn đắt tiền à!

Tại sao vận may ấy không rớt xuống người nhà bà chứ?

Mặc dù Úc Thừa mang đến rất nhiều câu chuyện mới mẻ cho nhà họ Giang, nhưng họ chẳng thể nào tò mò về cậu bé mà bỏ bê công việc.

Mấy đứa trẻ con trong nhà vây quanh Úc Thừa hỏi này hỏi nọ, các bé gái tuy xấu hổ nhưng vẫn không khống chế được nhìn cậu chằm chằm.

Họ chưa gặp cậu con trai nào đẹp trai như vậy!

Mấy cậu nhóc trong thôn phơi nắng đen nhẻm lại còn mất vệ sinh, còn hay giật tóc các cô bé, các cô bé cực kỳ ghét bọn con trai trong thôn.

Đột nhiên nhìn thấy một cậu con trai trắng trẻo đẹp trai nói chuyện lễ phép nên cực kỳ lạ lẫm.

Nhị Nha nhìn Úc Thừa, cô bé lấy hết dũng cảm hỏi: "Anh cũng được đi học ở Thủ Đô ạ?"

"Ừ có." Úc Thừa trả lời ngắn gọn.

Mới bị người lớn hỏi lúc lâu, giờ lại bị trẻ con vây quanh nên cậu đang chạm gần giới hạn chịu đựng.

Nếu đang ở Thủ Đô cậu đã nổi giận đuổi hết đi, vì họ Giang đã cứu cậu một mạng, cậu đành phải kiềm chế cảm xúc.

Nhị Nha lại hỏi: "Thế trường anh có nhiều bạn gái đi học không?"

"Nhiều lắm."

Đang nghĩ có nên đi ra ngoài kiếm chỗ nào yên tĩnh để ngồi không, Úc Thừa lại thấy cô bé trắng như cục bột đi vào trong nhà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/ca-man-xuyen-nien-dai-van/chuong-114-c114-dung-la-cai-do-mot-sach.html.]

Chiêu Đệ thấy cậu nhìn Giang Miên Miên, cô bé nhắc nhỏ: "Anh đừng vào làm phiền chị ba học, anh mà vào bác cả mắng anh đó."

Úc Thừa nghe thế đứng dậy đi vào theo ngay.

Giang Miên Miên thấy cậu đi vào hỏi khó xử: "Sao anh vào đây?"

Úc Thừa nhún vai: "Anh không muốn chơi với trẻ con."

Nhớ lại cảnh làm quen ban nãy, Giang Miên Miên gật đầu thông cảm: "Anh có thể ngồi trên giường."

Nói rồi cô lấy bài tập của thầy Lưu ra, bê bàn con lên giường lặng lẽ làm bài tập.

Úc Thừa nhìn qua thấy không có hứng thú nên thôi không nhìn nữa, cậu không thích học kiểu khô khan, cậu duỗi đôi chân dài ngồi ngây người trên giường.

Nhìn qua thì tưởng đang ngây người, thực chất cậu đang nghĩ bà mẹ kế biết mình bỏ nhà ra đi sẽ vui lắm đây, chỉ mong cậu đừng bao giờ trở về.

Chắc cha cậu cũng nghĩ vậy, bởi vì cha chỉ thích thằng con út ngoan ngoãn chứ không phải thằng con lớn luôn chống đối.

Không có mình, ba người họ sẽ sống rất hạnh phúc!

Hừ, cứ mơ đi, còn lâu cậu đã biến giấc mơ tươi đẹp của họ thành sự thật.

Đợi đến lúc cậu tìm thấy cậu, cậu sẽ về xin lỗi ông nội, xin ông nội đưa cậu của cậu về Thủ Đô...

Úc Thừa nghĩ xong xốc lại tinh thần, nhìn sang thấy Giang Miên Miên vẫn đang chăm chú làm bài tập.

Không ngờ cô bé này còn nhỏ mà rất kiên trì.

Lâu như thế rồi mà cái b.út vẫn di chuyển, chưa một lần dừng lại, đúng là cái đồ mọt sách.

Úc Thừa buồn chán huơ tay trước mặt cô, thành công thu hút sự tầm mắt cô.

"Sao thế?" Giang Miên Miên nhìn cậu bằng đôi mắt to tròn, không giận vì bị cậu làm phiền.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cá Mặn Xuyên Niên Đại Văn
Chương 114

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 114
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...