Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cá Mặn Xuyên Niên Đại Văn

Chương 138

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đối với việc trọng nam khinh nữ của nhà họ Giang đương nhiên cậu cũng có thể cảm nhận được, cũng không cảm thấy kinh ngạc.

Dù sao thì cho dù là ở Kinh Đô, cũng có không ít gia đình trọng nam khinh nữ ở xung quanh cậu.

Những người nọ lại còn đều là những người từng được học qua cao đẳng giáo d.ụ.c, bọn họ cũng đều như thế huống hồ là dân quê khép kín lại không có được bao nhiêu giáo d.ụ.c như vậy.

Ngược lại là mức độ chiều chuộng con gái của chú Giang khiến cậu phải lấm lét.

Qua nhiều ngày tiếp xúc, cậu đương nhiên nhìn ra được chú Giang đối tốt với Cừu Non đến cỡ nào, đó thật đúng là nâng trong tay sợ rơi mất, ngậm trong miệng sợ tan ra.

Mặc dù ngày thường dì Uyển có hơi nghiêm khắc với Cừu Non nhưng cậu vẫn có thể nhìn ra được thực chất trong lòng bà là yêu thương Cừu Non.

Có được cha mẹ yêu thương mình như vậy, chẳng trách Cừu Non lại chẳng không phóng khoáng như những đứa trẻ nông thôn khác, mà tính cách là hào phóng cởi mở, người đã đáng yêu lại còn thông minh.

Mà Trương Quế Hoa mặc dù không vui khi con trai cả ngang nhiên làm trái lại mình nhưng cũng biết bản thân mình không quản được ông.

Từ trước đến nay đều là nước đổ đầu vịt, toi công uổng phí nước bọt của bà ta.

Bà ta tức giận trừng mắt mấy bé gái ở phòng thứ hai một cái, sau đó quay đầu lại đã nhìn thấy Úc Thừa ăn xong một bát cơm sau đó lại xới thêm một bát lớn đầy.

Lồng n.g.ự.c lập tức đau nhói một cơn, nhà bà thật sự là nuôi không nổi nữa cậu tiểu thiếu gia này nữa rồi!

Ngay sau đó nhanh ch.óng hỏi: "Thẳng cả, con đã nghe ngóng được tin tức của cậu Úc Thừa chưa?"

Giang Trường Hải lắc đầu, mặt không đỏ tim không đập mà nói dối: "Vẫn chưa nghe ngóng được, con lại hỏi thêm nhiều người hơn nữa."

Cũng giống như mẹ ông hiểu rõ ông thì ông cũng hiểu rõ mẹ ông, nếu như biết được ông đã nghe ngóng được tin tức về cậu của Úc Thừa thì chắc chắn sẽ lập tức đuổi người đi.

Trương Quế Hoa thở dài, nghĩ đến lương thực trong vạc còn có thể duy trì được vài ngày..... Thôi vậy, thời gian dài như vậy cũng đều có thể vượt qua được, cũng không thiếu hai ngày này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/ca-man-xuyen-nien-dai-van/chuong-138-c138-dat-theo-con-gai-bo-chay.html.]

"Hôm nay con muốn dẫn Uyển Ngọc ra ngoài một chuyến." Cơm nước xong xuôi Giang Trường Hải nói.

Trương Quế Hoa xụ mặt mất hứng nói: "Đi đâu? Không ở yên trong nhà làm việc suốt ngày chạy ra ngoài làm gì?"

"Ngày nào Uyển Ngọc cũng chỉ quanh quẩn trong nhà thì nhàm chán lắm, ngộ nhỡ ngột ngạt thành bệnh lại còn phải tốn tiền mua t.h.u.ố.c, con dắt cô ấy ra ngoài đi dạo, thư giãn một chút."

Giang Trường Hải nói xong liền lôi vợ đi mất, Trương Quế Hoa tức đến ở trong phòng c.h.ử.i rủa một mình, nhưng cũng không ngăn lại.

Dẫu sau giữa đông ngoài đồng cũng không có gì để làm, chỉ là không thuận mắt cả nhà phòng lớn làm biếng nên mắng theo thói quen thôi.

Tôn Lệ Hà ở bên cạnh suy nghĩ lại trở nên linh hoạt, vô duyên vô cớ mang theo ma bệnh kia ra ngoài vậy chắc chắn là muốn làm việc gì đó không thể để người khác nhìn thấy!

Chắc không phải là lại đi làm việc đầu cơ trục lợi kia nữa đấy chứ?

Tôn Lệ Hà vừa nghĩ đến khả năng này liền kích động đến cả người run rẩy, bà ta phải đi theo xem thử.

Nhỡ đâu anh cả thật sự đi làm việc này, bà ta nhất định sẽ bắt anh cả đưa phí bịt miệng cho mình, nếu không sẽ thầm thì cho tất cả mọi người đều biết!

Vừa nghĩ đến tiền sắp sửa vào túi mình, bà ta ôm lấy trái tim đang đập dữ dội, vội vàng hít sâu hai cái, len lén đi theo sau một đoàn người.

Úc Thừa và Giang Miên Miên đang đi ở đằng sau hai người lớn, đột nhiên khẽ nhíu mày, kéo theo Giang Miên Miên tăng nhanh tốc độ đuổi theo hai người thấp giọng nói: "Chú Giang, đằng sau có người theo chúng ta."

Phản ứng đầu tiên của Tô Uyển Ngọc chính là chuyện đầu cơ trục lợi bị người khác để mắt tới rồi, nhất thời có hơi căng thẳng kéo c.h.ặ.t t.a.y Giang Trường Hải.

Giang Trường Hải nhận ra được sự căng thẳng của bà, nắm c.h.ặ.t t.a.y bà trấn an nói: "Vợ, em đừng căng thẳng, bây giờ chúng ta là cả nhà ra ngoài tản bộ,

"Ừm, chúng ta chưa từng làm gì hết." Tô Uyển Ngọc đã hơi thả lỏng, dùng một tay khác nắm lấy bàn tay nhỏ của con gái.

Nghĩ đến ngộ nhỡ có người của đội giám sát xông ra thì cũng vẫn kịp dắt theo con gái bỏ chạy.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cá Mặn Xuyên Niên Đại Văn
Chương 138

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 138
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...