Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cá Mặn Xuyên Niên Đại Văn

Chương 80

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Không phải chứ?!" Giang Miên Miên cả kinh, vội vàng nhìn góc dưới bên trái, không ngờ đúng thật là như vậy.

Chuyện này không được, cô vẫn cần phải dùng đến công cụ thăm dò để săn bắt nữa!

Cái hệ thống gian thương bủn xỉn này, cô nhọc nhằn khổ sở học hết một quyển sách mới chỉ cho thời gian sử dụng là ba phút, quá xấu xa rồi!

Nghe được những lời ở trong lòng cô, hệ thống cũng nói ở trong lòng còn không phải là bởi vì cô quá lười biếng à, không chặn mệnh mạch cô căn bản sẽ không nỗ lực trở thành học bá.

Nhưng ngoài miệng vẫn ân cần nói: "Ký chủ có thể học tập ở bên trong hệ thống, như vậy cũng sẽ không làm lỡ thời gian ngủ nghê của cô."

Giang Miên Miên hừ hừ một tiếng: "Lúc đi học ta sẽ tự học."

Cô mới không thèm dùng thời gian ngủ nghỉ để học hành đấy!

Dù sao giáo trình lớp 4 cũng dễ tự cô xem một lượt đã biết làm rồi.

Nghe vậy, hệ thống cũng không o ép quá mức, dẫu sao mười mấy năm tập thành thuộc tính học tra cũng không phải là một sớm một chiều liền có thể xóa bỏ đi được.

Vì thời gian sử dụng công cụ thăm dò nên thời gian lên lớp ngày hôm sau đã bắt đầu len lén tự học rồi.

Buổi chiều trên đường đi học về, xuất phát từ cảm giác nguy hiểm nên mở miệng hỏi cha cô: "Cha, số tiền mà lần trước gia đình chúng ta bán lương thực có được sắp tiêu hết rồi có đúng không?" Giang Miên Miên hỏi.

Giang Trường Hải đang định gật đầu lại nghĩ đến lời nói của vợ liền úp úp mở mở ừm một tiếng: "Vẫn còn lại một chút."

Giang Miên Miên nghe vậy thì lại càng có cảm giác cấp bách, xem ra thật sự cần phải đem giáo trình của lớp 4 học cho xong trước dự tính rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/ca-man-xuyen-nien-dai-van/chuong-80-c80-gian-thuong-bun-xin.html.]

Nhưng mà vì mai sau ngày nào cũng có thể được ăn thịt và lương thực tinh cô vẫn để hệ thống bật công cụ thăm dò để tìm hang chuột.

Nhưng điều khiến cô thất vọng chính là mấy hang chuột dò được đều không có được bao nhiêu lương thực.

May mắn là vào lúc sắp sửa phải vào thôn thì một mảnh ánh sáng màu vàng ch.ói xuất hiện, Giang Miên Miên hiện lên một nụ cười hài lòng: Vật nhỏ, cuối cùng cũng để chị tìm được mấy đứa rồi.

Giang Miên Miên chỉ về phía hang chuột, đè nén sự hưng phấn: "Cha, có chuột lớn."

"Chuột lớn?" Giang Trường Hải vừa nghe được có chuột, đôi mắt liền bắt đầu ứa ra ánh sáng, lần đào hang chuột trước cũng giúp cho ông kiếm được không ít, hiện tại vừa nghe thấy có chuột đó chính là lương thực đó.

Giang Miên Miên mở công cụ thăm dò ra chỉ phương hướng cho Giang Trường Hải, Giang Trường Hải đi theo đầu ngón tay của Giang Miên Miên tìm thấy được hang chuột.

Dọn những thứ bên cạnh hang chuột ra, ông nhìn thấy một miệng hang, sau khi nhớ kỹ vị trí lại bắt đầu che lại.

Sau đó quay người lại vui cười hớn hở nhìn Giang Miên Miên nói: "Ay da, con gái lớn của cha ơi, con đúng thật là tiểu phúc tinh của cha mà. Đợi đến lúc bán lương thực lấy được tiền cha sẽ mua cho con một cái bánh bao thịt lớn."

Giang Miên Miên nuốt nước miếng, chỉ vào hang chuột, đầy lòng tin tưởng nói: "Cha, con chuột vừa rồi còn mập mạp hơn cả con chuột mà lần trước chúng ta nhìn thấy nữa, chắc chắn trong hang của chúng sẽ càng có nhiều lương thực hơn."

Giang Trường Hải lại nhìn hang chuột một cái, thấy bản thân đã che giấu hang rất kín kẽ, người bình thường không thể phát hiện được thì mới nắm tay Giang Miên Miên đi về: "Con gái, con cứ yên tâm, đợi đến trời tối không có người cha lại đến để đào lương thực, làm giống như lần trước vậy."

Thế là tối hôm đó, một nhà ba người lại sài tới chiêu cũ, sau khi móc lương thực ra lại len lén cất giấu đi.

Mà lương thực được đào ra được ở lần này còn nhiều hơn so với lần trước, ước chừng khoảng hơn 300 cân thật là khiến cho ba người vui mừng như điên.

Vừa rạng sáng ngày hôm sau, Giang Trường Hải lại lén lút liên hệ ông Ngưu ra ngoài, dù sao ông cũng không sợ sự quở trách ngoài miệng. Đọc‎ t홧u픂ện‎ tại‎ ﹍‎ T‎ 홧‎ ù‎ m‎ T‎ 홧‎ u‎ 픂‎ ệ‎ n﹒Vn‎ ‎ ﹍

Có người lần trước đã có mua lương thực ở chỗ ông thấy ông lại đến nữa cũng đều chủ động qua chỗ ông mua lương thực, chẳng mấy chốc mà hơn một trăm cân lương thực đã được bán sạch bách.

Lần này ông đã có kinh nghiệm nên không giống như lần trước là đưa phiếu gì thì lấy phiếu ấy mà là cố ý nhận thêm mấy tấm phiếu sữa.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cá Mặn Xuyên Niên Đại Văn
Chương 80

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 80
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...