Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cá Mặn Xuyên Niên Đại Văn

Chương 110

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đi trạm xá tốn nhiều tiền lắm, Giang Trường Hải nhẩm tiền trong nhà chẳng biết có đủ đưa đi trạm xá không.

Tô Uyển Ngọc nghe thầy lang nói cũng lại gần kiểm tra tình hình cậu bé.

Bà nhìn ra ngoài cửa sổ, nghĩ ngợi rồi nói: "Anh Hải, chúng ta cứ trông xem đã, mấy tiếng nữa không hạ sốt thì mình đưa đi trạm xá. Trạm xá xa nhà mình, trời cũng tối rồi khó đi."

Giang Trường Hải nhìn ra ngoài rồi gật đầu: "Ừ, thế đợi lát nữa."

"Em đi giặt khăn chườm trán cho thằng bé, có khi sẽ hạ nhiệt. Anh Hải sang nhà chú ba lấy ít rượu lát bôi cho nó." Tô Uyển Ngọc dặn dò kỹ càng.

"Ừ để anh đi lấy."

Cha mẹ đi làm việc hết, Giang Miên Miên tỉnh như sáo nhìn cậu bé sốt đỏ bừng mặt, lẩm bẩm gì đó trong miệng.

Cô tò mò ghé lại gần, hình như đang gọi mẹ.

Không ngờ cậu bé giơ bàn tay nóng bóng giữ c.h.ặ.t t.a.y cô.

Giang Miên Miên sợ hết hồn giãy ra theo bản năng: "Em không phải mẹ anh!"

"Mẹ ơi, mẹ ơi, đừng bỏ con lại, con khó chịu lắm." Cậu bé nhắm nghiền mắt giữ tay Giang Miên Miên thì thào.

Giang Miên Miên thấy cậu đáng thương quá nên để kệ cho cậu nắm tay.

Dù được nắm tay nhưng đối phương vẫn nhăn mặt đau khổ, sụt sịt giọng lại thêm đôi má ửng hồng, trông cậu như chú ch.ó con đáng thương bị bỏ rơi.

"Mẹ đây, mẹ đây." Giang Miên Miên thở dài vỗ nhẹ bụng cậu như mẹ vẫn thường dỗ cô ngủ.

Được cô vỗ về, cậu bé mới giãn lông mày.

Tô Uyển Ngọc mang khăn dấp nước vào, thấy cậu bé cầm tay con gái thì cười hỏi: "Sao lại cầm tay?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/ca-man-xuyen-nien-dai-van/chuong-110-c110-len-chuc-ba-ngoai.html.]

Giang Miên Miên không thiết sống: "Cậu ấy tưởng con là mẹ cậu ấy."

"Ha ha, thế mẹ lên chức bà ngoại rồi." Tô Uyển Ngọc phá ra cười.

Giang Miên Miên đen mặt, cô chưa gặp bà mẹ nào không ra dáng mẹ như mẹ mình.

Tô Uyển Ngọc chườm khăn lên trán cậu bé để giúp hạ nhiệt.

Chỉ lát sau Giang Trường Hải cũng mang chén rượu trắng về.

Thấy con gái rượu bị thằng nhóc cầm tay, ông giật tay cậu bé ra một cách thô lỗ.

Ông cảnh cáo dữ dằn: "Thằng oắt con, ngủ mê mệt vẫn còn định sàm sỡ con gái ông, coi chừng ông đ.á.n.h c.h.ế.t mày!"

"Cha à, con mới tám tuổi thôi mà." Giang Miên Miên dở khóc dở cười, cha cô nghĩ nhiều quá.

"Con ngủ đi, cha với mẹ trông nó là được." Giang Trường Hải dúi con gái lại vào trong chăn dỗ nhẹ nhàng.

Giang Miên Miên nằm trong chăn nói: "Con không buồn ngủ, con trông cùng cha mẹ."

"Ừ, nếu con buồn ngủ thì cứ ngủ." Tô Uyển Ngọc gật đầu bảo Giang Trường Hải bôi rượu vào cổ và nách cho cậu bé.

Sau đó cả nhà nằm trên giường trông nom, thỉnh thoảng sờ người cậu bé xem nhiệt độ.

Khoảng nửa tiếng sau cậu bé bớt nóng hơn, cả nhà mới yên tâm.

"Ài, anh ngủ lúc." Giang Trường Hải nhắm mắt, mới đó đã ngủ.

Sáng hôm sau Giang Miên Miên ngủ đủ giấc thức dậy đã không thấy cha mẹ trong nhà.

Cô sờ trán cậu bé, không sốt.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cá Mặn Xuyên Niên Đại Văn
Chương 110

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 110
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...