Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chú, Mượn Đùi Ôm Một Chút

Chương 101

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: Dép

Còn đúng một tháng nữa là tới kỳ thi đại học, đối với Quý Hoài, một tháng này còn náo nhiệt hơn cả hai năm vừa qua.

Cậu không biết có phải ảo giác hay không, nhưng dạo này có rất nhiều bạn cùng lớp mà cậu thậm chí không biết tên đến hỏi bài cậu, hoặc là mời cậu chơi bóng rổ.

Quý Hoài không quen thuộc lắm với bạn học cùng lớp, có khi còn không thuộc tên hơn nửa lớp, cứ tan học là cậu về nhà ngay, chẳng bao giờ tham gia hoạt động tập thể, luôn xa cách với cả lớp.

Nhưng dạo gần đây, cậu nhận được rất nhiều lời mời, đến nỗi Quý Hoài cảm thấy hơi nghi ngờ.

"Quý Hoài, đón bóng." Thành viên ban thể dục dẫn bóng chạy về phía Quý Hoài, cậu đành phải tập trung tinh thần chuẩn bị đỡ bóng.

"A~" Thành viên ban thể dục hô lên, ném bóng về phía Quý Hoài, Quý Hoài định đón bóng tung lên ghi điểm lên thì một đôi tay xuất hiện ngay bên cạnh cướp bóng.

"Đệch." Thành viên ban thể dục buồn bực, Quý Hoài cũng khô lời, cậu quay ra nhìn Tiêu Trình cướp bóng chạy ra nửa sân bên kia. Tiêu Trình chân dài tay dài, lúc nhảy lên cao hơn Quý Hoài rất nhiều, Tiêu Trình vuốt mồ hôi rồi lại vọt qua.

Sức bật của Tiêu Trình rất mạnh, một phát bóng 3 điểm rất đẹp mắt.

"Tiêu Trình! Tiêu Trình!" Cổ động viên ngoài sân điên cuồng kêu gào.

Tiêu Trình quay về phía Quý Hoài cười đắc ý, thành viên ban thể dục mướt mồ hôi đứng cạnh Quý Hoài, nhìn Tiêu Trình, nói, "Tý nữa chúng ta kèm chặt Tiêu Trình."

Quý Hoài từ chối cho ý kiến, lại về sân nhà. Mỗi lần bóng rơi vào tay Quý Hoài thì Tiêu Trình lại xông ra cướp lấy.

Quý Hoài chưa dẫn bóng được bao xa đã lại bị Tiêu Trình ngăn cản, rồi một lần nữa bị đoạt bóng đi. Quý Hoài không nhịn được nữa, "Cậu bị điên à?"

Tiêu Trình nhảy lên, lại là bóng 3 điểm, tiếng gào rú phấn khích bên ngoài sân đấu đã nhấn chìm giọng của Quý Hoài. Quý Hoài tức giận cắn răng. Tiêu Trình ném bóng xong thì đúng lúc còi vang lên, set đấu đầu tiên kết thúc.

Toàn thân Quý Hoài đều là mồ hôi, cậu đi ra mở chai nước đổ xuống người.

Tiêu Trình đi tới bên cạnh cậu, cũng mở một chai nước ra. Quý Hoài xoay đầu nhìn cậu ta, hừ lạnh một tiếng: "Đồ trẻ con!"

"Cậu giận à?" Tiêu Trình hỏi.

"Chẳng lẽ không giận? Tý nữa cho cậu biết tay!" Quý Hoài uống xong ném chai vào thùng rác, sau đó đứng lên đi vào sân bóng rổ.

Tiêu Trình ngồi đó nở nụ cười, cậu ta nhìn theo bóng lưng mỏng manh của Quý Hoài, lại cảm thấy trong bóng lưng ấy ẩn chứa sức sống mạnh mẽ. Trước kia Quý Hoài tốt thì vẫn tốt, nhưng hơi quá im lặng, không giống như thiếu niên 17 - 18 tuổi.

Cậu ta nghĩ mình đã quyết định đúng rồi, kéo Quý Hoài ra khỏi thế giới u ám, mang cậu đi hưởng thụ niềm vui của sự tự do, như vậy Quý Hoài sẽ hiểu được, thế giới bên ngoài kia còn rất nhiều điều thú vị.

Set đấu tiếp theo bắt đầu, Quý Hoài bảo thành viên ban thể dục kia đi kèm Tiêu Trình, còn cậu thì dẫn bóng sang sân địch. Tiêu Trình lẩn như chạch, cậu thành viên ban thể dục kia không cản được, Tiêu Trình vượt qua center, đuổi theo Quý Hoài. Quý Hoài vừa mới tới dưới rổ, Tiêu Trình đã xông từ phía sau lên cản lại.

Quý Hoài lập tức cúi người ôm bóng tránh đi, lúc vọt sang bên cạnh, lại bị Tiêu Trình block ngay trên không. Quý Hoài bực mình còn chưa kịp chửi thề, liền đâm sầm vào Tiêu Trình đang rơi xuống. Quý Hoài cắn răng ném bóng lên luồn qua dưới tay Tiêu Trình, Tiêu Trình ngẩn người, không ngăn Quý Hoài nữa.

"Coong!" một tiếng, bóng vào.

"Quý Hoài! Giỏi lắm!" Thành viên ban thể dục ở đối diện hô to.

"Có đau không?" Tiêu Trình nắm bả vai Quý Hoài, cúi đầu hỏi.

"Không sao." Quý Hoài lắc mạnh đầu, vừa rồi đụng hơi mạnh, cậu sờ mũi, may mà không gãy.

"Để tôi xem." Tiêu Trình vươn tay nâng cằm Quý Hoài lên, bị Quý Hoài tránh đi. Lúc này cậu mới kịp phản ứng, cậu và Tiêu Trình thân cận quá, gần như là bị cậu ta ôm vào trong ngực.

Quý Hoài lùi về phía sau, rời khỏi vòng tay của Tiêu Trình. Tiêu Trình hơi tiếc nuối, nhưng cũng không nói gì.

"Chơi tiếp!" Quý Hoài nhặt bóng lên, nói với Tiêu Trình.

Tiêu Trình nở nụ cười, "Được, sẽ không để cậu ghi điểm lần nữa đâu."

Quý Hoài đập đập trái bóng, nhướn mi, xem như là khiêu chiến.

Đúng lúc này, một giọng nói quen thuộc vang lên, "Quý Hoài, lại đây."

"Chú Mặc." Quý Hoài kinh ngạc nhìn ra, chú Mặc đang đứng ở ngoài sân đấu, phía sau là Lục Thất và Vương Văn Bân.

Quý Hoài buông bóng chạy qua đó, "Sao lại tới đây thế?"

"Tới đón em về." Giang Tử Mặc đáp, sau đó đưa mắt nhìn Tiêu Trình trong sân, lại nhìn tỉ số trên bảng, hắn gõ đầu Quý Hoài, ghét bỏ nói: "Ngốc quá, đến bây giờ mới ghi bàn một lần."

"Em đâu có chơi thường xuyên." Quý Hoài lầm bầm.

Giang Tử Mặc nhìn cậu, sau đó quay ra nói với Tiêu Trình: "Thêm tôi vào, chúng ta đấu trận nữa."

Tiêu Trình nheo mắt nhìn hắn, Giang Tử Mặc vẫn bình tĩnh vươn tay lau mồ hôi trên trán cho Quý Hoài, hắn làm ra cử chỉ vô cùng thân thiết như vậy ngay trước mắt bao nhiêu người trên sân bóng, mà Quý Hoài vẫn coi như là chuyện đương nhiên.

Mặt Tiêu Trình trầm xuống, vừa rồi cậu ta chỉ muốn xem Quý Hoài có bị thương hay không, Quý Hoài không cho cậu ta động vào, lại còn né tránh. Sắc mặt Tiêu Trình ngày càng đen, nặng nề đập bóng xuống sàn, sau đó nói: "Đến đây đi."

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 89: như đã nói, quân tử nhất ngôn =)))
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chú, Mượn Đùi Ôm Một Chút
Chương 101

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 101
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...