Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chú, Mượn Đùi Ôm Một Chút

Chương 9

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: Dép

Quý Hoài rất nhát gan, nhưng lại không hề sợ bóng tối, bởi vì đứng trong bóng tối đem lại cho cậu cảm giác an toàn. Càng đèn đóm sáng trưng thì cậu càng thấy cô đơn lẻ bóng. Nếu đứng trong bóng tối, sẽ không ai nhìn thấy cậu nữa.

Lúc cậu hoảng loạn chạy vào rừng cây, trong lòng vẫn ngổn ngang suy nghĩ. Trạch viện Hoa gia ở giữa sườn núi, chỉ cần cậu xuôi theo đường xuống chân núi là có thể chạy ra. Cậu nghĩ như vậy, cho nên nương theo ánh trăng mà mò mẫm trong rừng, dọc theo dốc núi đi xuống dưới.

Nhưng cậu nghĩ quá đơn giản, trong rừng tầng tầng cây cối, không chú ý là bị vấp ngã, nếu cậu không kịp thời vịn vào gốc cây thì đã lăn lông lốc thẳng xuống chân núi rồi.

Quý Hoài lại khó nhọc bò lên, cậu không biết mình đã đi bao lâu, thời gian càng lâu cậu càng thấy nóng ruột, càng nóng ruột lại càng dễ té ngã.

Cậu nản chí đấm một phát vào thân cây, lại đụng tới vết thương trên tay, cậu xuýt xoa một tiếng "Shh...", trong lúc mò mẫm giữa bóng tối cậu vô tình bị một cành nhọn đâm vào lòng bàn tay, đau như kim châm muối xát.

Cậu vừa vịn đỡ vừa đi, đường xuống núi ngày càng dốc đứng, cậu phải cẩn thận lắm mới không bị lộn cổ xuống.

Đột nhiên, cậu nghe thấy một âm thanh tiếng động vật kêu trầm đục lại ngân vang, lông tơ cả người dựng hết lên. Quý Hoài đứng im như phỗng, hai chân không ngừng run rẩy.

Chẳng lẽ có thú hoang? Nơi này là phía sau núi Hoa gia, trước kia cậu chưa từng nghe ai nói sau núi có thú hoang. Gần Hoa gia như vậy, nếu có thú hoang thật thì cũng bị xử lý cả rồi.

Quý Hoài cố lấy can đảm đi về phía trước, nhưng mới đi được hai bước thì tiếng rống lại vang lên, lại còn liên tiếp không ngừng. Nếu là thú hoang thật thì chắc chắn không chỉ có một con.

Làm sao bây giờ? Đây là lối thoát duy nhất của cậu, cậu thầm an ủi chính mình. Cậu nhớ tới mọi chuyện đời trước khi mình ở lại Hoa gia, lại chậm rãi nâng chân bước tiếp. Dù thế nào cũng tốt hơn ở lại Hoa gia. Cậu đi vừa chậm vừa rón rén, sợ kinh động đến những con thú hoang không biết có tồn tại hay không.

Quý Hoài đi một lúc rất lâu, dừng lại quan sát xung quanh, lúc này cậu mới nhận ra nơi này có thể là một cái thung lũng, bốn phía vẫn là rừng cây cối xanh tốt um tùm.

Cậu nắm chặt lấy ngực áo, vội vàng an ủi bản thân không cần hoảng sợ, sẽ có đường ra thôi.

Đúng lúc này, một tiếng gầm vang lên phía sau cậu, cậu sợ tới mức ngồi phịch xuống đất. Cậu kinh hãi quay đầu thì thấy sáu con mắt xanh lập lòe đang nhìn chằm chằm mình.

"Awo~" một tiếng tru vang lên, hai tiếng tru khác lại vang lên ngay tiếp đó, trầm thấp như truyền đến từ rất xa.

Là sói!

Quý Hoài sợ tới mức sắp vỡ mật, là sói ăn thịt người! Cậu sẽ không trốn thoát được!

Ba con sói cao tới nửa thân người, bao vây chậm rãi lại gần Quý Hoài, Quý Hoài cảm nhận được từng nhịp đánh hơi sau những cái nanh sói sắc bén, cậu chống tay lui về phía sau, nhưng vì thân thể đã mềm oặt, lui không nổi.

"Đừng...đừng ăn tao..."

Bọn sói đã tiến gần sát Quý Hoài, Quý Hoài không dám cử động, cậu tuyệt vọng nhắm chặt hai mắt, lần này cậu phải bỏ mạng dưới nanh sói, so với bị lửa thiêu chết như đời trước, bây giờ bị sói cắn xé đến chết có lẽ còn đau đớn hơn.

Con sói thở phì phì ra hơi nóng phả lên mặt Quý Hoài, cậu cảm nhận được mùi vị tanh hôi, đó là mùi để lại sau khi chúng cắn nuốt thịt sống. Cậu run lẩy bẩy, lông mi run run sợ hãi khẽ hé ra.

"Awo~" Con sói thè đầu lưỡi liếm mặt cậu, cảm giác đầu lưỡi thô ráp làm Quý Hoài bay cả hồn vía.

Hai con sói còn lại vẫn đi vòng vòng, chặn đường chạy trốn của cậu. Cho dù chúng không làm vậy thì Quý Hoài cũng chẳng thể nào thoát được.

Con sói lại liếm một lúc, sau đó ghé sát vào tai cậu khẽ gầm gừ, Quý Hoài cứng cả người không dám động đậy.

Hai con sói kia đột nhiên tiến lên, ngậm vai áo Quý Hoài, cậu cảm nhận rõ ràng làn da đang cọ vào răng nanh nó, như thể giây tiếp theo cậu sẽ bị nó nuốt sống.

Con sói phía trước kia có vẻ mất kiên nhẫn, móng vuốt đè lên ngực Quý Hoài, quắp áo cậu lên rồi ném cậu lên lưng một con sói khác.

Ba con sói cùng "Awo~" một hồi lâu, sau đó cõng cậu chạy, gió vù vù bên tai, Quý Hoài sợ hãi vội túm lấy bộ lông mềm trên cổ con sói.

Ba con sói chạy lên trên núi, càng chạy càng nhanh, Quý Hoài ghé vào lưng sói, bị xóc lộn tùng phèo, sự sợ hãi trong lòng lại có phần giảm bớt.

Bọn sói dừng trên đỉnh núi, hướng về phía vầng trăng tru lên vài tiếng, âm thanh của ba con sói như vọng lại từ thiên cổ, phảng phất tràn đầy bi thương ai oán. Tim Quý Hoài thịch một cái, cảm thấy giật mình.

Ba con sói kêu xong thì cõng cậu về một cái động trên đỉnh núi, Quý Hoài lại căng thẳng. Đây là muốn bắt cậu về hang rồi ăn dần?

Quý Hoài bị con sói vứt xuống đất, lòng bàn tay chà xát mặt đất đau đến thấu tim. Cậu cắn răng sờ soạng tay mình mới thấy đã thấm đẫm máu tươi.

Ánh trăng xuyên qua cái miệng giếng trên đỉnh hang động chiếu vào, Quý Hoài thấy ba con sói trong động đang vây quanh một con sói con.

Đột nhiên, một con sói nhảy tót đến bên cạnh Quý Hoài, răng nanh ngậm lên cổ tay cậu, trong một khoảnh khắc cậu đã nghĩ cánh tay này của mình phế rồi. Cho đến khi cậu dần bình tĩnh lại thì phát hiện ra tay vẫn còn nguyên, có một thứ vừa ướt vừa mềm đang liếm lòng bàn tay cậu.

Vết thương bị liếm, Quý Hoài đau đến nhíu mày nhưng không dám phát ra âm thanh. Cậu nhìn xuống lòng bàn tay mình, chỉ thấy một con sói con đang liếm máu trên tay cậu.

Sói con rất nhỏ, chỉ khoảng bằng hai bàn tay chụm lại. Sói con nho nhỏ ghé vào lòng bàn tay cậu liếm láp, máu từ vết thương vừa tràn ra đã bị liếm sạch.

Con sói con có vẻ rất vui, sói lớn bên cạnh cúi đầu nhẹ nhàng cọ cọ sói con. Quý Hoài hơi sững sờ, lòng bàn tay vẫn rất đau, nhưng trải qua một trận thập tử nhất sinh vừa rồi, cậu chẳng còn hơi đâu mà lo lắng cho sống chết của mình nữa.

Lòng bàn tay không còn chảy máu nữa, sói con bèn bò dọc theo cánh tay, treo trên bả vai Quý Hoài, sau đó liếm láp vết máu trên mặt cậu.

Ba con sói bên cạnh vẫn như hổ rình mồi, Quý Hoài vẫn không dám động đậy, sói con liếm no liền nằm ở hõm vai Quý Hoài thiu thiu ngủ. Quý Hoài nghiêng đầu cẩn thận nhìn nó, thân thể nho nhỏ bụi bặm nhìn thật là xấu.

Ba con sói kia dường như là yên tâm, vây quanh Quý Hoài mà nằm xuống, Quý Hoài nín thở đợi một lúc cũng không thấy chúng có động tĩnh gì. Cậu thở một hơi nhẹ nhõm, mệt mỏi liền tức thì kéo đến.

Cậu kiệt sức nhìn bầu trời trên đỉnh hang động, trời đã gần sáng, nhưng cậu quá mệt, không còn sức chạy nữa.

Vì thế cậu chậm rãi nhắm mắt lại.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 89: như đã nói, quân tử nhất ngôn =)))
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chú, Mượn Đùi Ôm Một Chút
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...