Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chú, Mượn Đùi Ôm Một Chút

Chương 88

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Dờ

Giang Tử Mặc ngồi ở bên cạnh giường, thấy Quý Hoài đi ra thì đứng lên.

Quý Hoài chậm rì rì đi về giường, mặt cúi gằm nhìn sàn nhà. Cậu vội đi ra nên chưa lau người, chỉ khoác mỗi tấm áo tắm rồi chạy ra.

Cậu dừng chân cách Giang Tử Mặc hai bước, như thể sợ lạnh, kéo kéo vạt áo tắm, "Tăng nhiệt độ lên một chút đi, em... em hơi lạnh."

"Ừ." Giang Tử Mặc rời tầm mắt khỏi cậu, đứng lên đi lấy điều khiển chỉnh nhiệt độ điều hòa cao lên.

Quý Hoài không dám nhìn Giang Tử Mặc, cậu bèn ngước lên nhìn đồng hồ, đã sắp 11 giờ, chỉ một tiếng đồng hổ nữa thôi là cậu trưởng thành. Cậu không nhớ đời trước năm 18 tuổi có phải đã trải qua trong hình đường hay không, nhưng đời này, ngày hôm nay là ngày cậu đã mong chờ cả năm, chờ tới bây giờ sắp không kiềm chế được nữa.

Dù là một năm hay một giờ, chú Mặc vẫn luôn chờ cậu.

Quý Hoài nghĩ thế, lòng mềm nhũn ra, tuy vẫn hơi ngượng ngùng nhưng cậu chủ động ngồi xuống cạnh giường, tay đặt hai bên, ngẩng đầu nói: "Em... em xong rồi."

Giang Tử Mặc đi tới trước mặt cậu, cúi đầu nhìn xuống. Góc nhìn này của hắn có thể nhìn thấy rõ khuôn mặt ngượng nghịu của Quý Hoài. Khoảng thời gian 5 phút đồng hồ hắn ngồi bên giường chờ Quý Hoài đi ra là bao nôn nóng, hưng phấn, kích động tích lũy sắp tuôn trào, nhưng giờ đây khi nhìn thấy thân thể khẽ run của Quý Hoài, hắn bình tĩnh lại.

Tầm mắt hắn hạ xuống, thấy làn da ở ngực Quý Hoài bị nước hun nóng trở nên hồng hồng. Nhìn xuống thấp hơn, tấm áo tắm màu trắng muốt che lại thân thể trẻ tuổi, yết hầu Giang Tử Mặc động đậy, tiếp tục nhìn xuống, áo tắm chỉ che đến đầu gối Quý Hoài, lộ ra đôi chân vừa trắng lại vừa thẳng.

Giang Tử Mặc đột nhiên lại thấy thân thể nóng lên, giống như hắn đã lỡ tay chỉnh nhiệt độ điều hòa quá cao vậy.

Quý Hoài ngượng ngùng ngửa đầu nhìn Giang Tử Mặc, cậu vừa hồi hộp vừa bất an, não bắt đầu nghĩ tới cái tờ hướng dẫn mà Lục Thất đưa cho.

Bước đầu tiên là tắm rửa đã xong, thế tiếp theo là gì?

Cậu hơi mơ màng, muốn giở tờ giấy ra nhìn.

Giang Tử Mặc lại xoay người chỉnh điều hòa thấp xuống, sau hắn ngồi xuống cạnh Quý Hoài, Quý Hoài run lên, toàn thân như đang kêu gào, lòng bàn tay đổ mồ hôi lạnh, cậu hơi.... Không, cậu thật sự rất hồi hộp.

Một năm trước chú Mặc nói với cậu, hắn sẽ chờ cậu đến năm 18 tuổi thành niên, vì thế đêm sinh nhật 18 tuổi ngày hôm nay của cậu trở nên có ý nghĩa rất đặc biệt. Một năm yêu nhau đợi đến ngày hôm nay, trái tim cậu, thân thể cậu đều đã chờ đợi từ rất lâu.

Giang Tử Mặc ghé sát vào hôn lên vành tai đỏ rực của Quý Hoài. Hắn vươn tay kéo người vào trong lòng, vừa hôn vừa nói: "Đợi em thêm một tiếng nữa."

Mặt Quý Hoài nóng lên, cậu khép hờ mắt, ngón tay bám chặt xuống khăn trải giường, lông mi run rẩy.

"Đừng sợ, cứ thoải mái đi." Tay Giang Tử Mặc vỗ lưng cậu, dọc theo lưng xoa lên cổ, khẽ nhéo.

"Em không sợ... chỉ là..." Quý Hoài mất tự nhiên tránh né ánh mắt, sau đó cậu nhìn lên con số "16" sáng lên trên điều hòa.

Quý Hoài chợt phân tâm, hỏi: "Anh chỉnh thành chế độ lạnh đấy à?" Quý Hoài sắp thấy tuyết rơi trong phòng mất.

"Lát nữa sẽ không lạnh." Giang Tử Mặc trầm mắt xoay đầu cậu lại, sau đó hôn lên mi mắt cậu.

Một năm này Quý Hoài đã quen chuyện hôn môi với Giang Tử Mặc, chỉ cần Giang Tử Mặc vừa hôn lên, cậu lập tức phản xạ có điều kiện, ngẩng đầu lên đón lấy. Bọn họ hôn vô số lần, trước khi đi ngủ, trên chính chiếc giường này, tối nào cũng phải trao nhau một nụ hôn nồng thắm rồi mới đi ngủ.

Quý Hoài rất thích cảm giác môi lưỡi quấn quít như thế, cậu dần thả lỏng, ôm lấy cổ Giang Tử Mặc.

Giang Tử Mặc ôm cậu đè xuống giường, dùng mọi cách để trêu chọc. Tối nay hắn không cần phải kiêng dè gì nữa, muốn làm gì thì làm.

Không biết qua bao lâu, Quý Hoài lại ngẩng lên liếc nhìn đồng hồ, còn 10 phút nữa là đến 12 giờ. Cậu điên máu lên hung hăng đấm mạnh xuống giường: "Không đợi nữa! Chú Mặc! Tới luôn đi!"

Giang Tử Mặc còn khó chịu hơn Quý Hoài, bây giờ hắn không khác gì một chai coca bị xóc mạnh, chỉ cần mở nắp ra là bùm một phát nổ tung. Nhưng hắn lại đang khắc chế cố nén lại như một chiếc bình bị phong ấn, chờ tới 12 giờ đêm, phép thuật sẽ giải phong ấn cho chiếc bình ấy trong nháy mắt.

Toàn thân Quý Hoài đỏ ửng lên, cậu không nhịn nổi nữa, sắp khóc lóc cầu xin Giang Tử Mặc nhào lên rồi nhưng Giang Tử Mặc vẫn bất động, chỉ lại gần hôn cậu.

Tất cả những chuyện nên chuẩn bị trước thì bọn họ đã làm những hơn một tiếng rồi, người bằng sắt thép cũng phải mềm, ấy thế mà vẫn còn những 10 phút.

Sao cậu không chỉnh đồng hồ lên sớm 10 phút cho rồi!!!

"Bảo bối, đợi một lát nữa." Giang Tử Mặc đã đổ mồ hôi đầy trán, nhưng hắn vẫn hôn khóe môi an ủi Quý Hoài.

"Vậy... anh cách xa em một chút." Quý Hoài đỏ cả mắt nhìn hắn, Giang Tử Mặc nhìn quả thực hai người bọn họ đang dính nhau như sam, cho nên hắn dịch ra phía bên giường bên kia.

Quý Hoài nhìn đồng hồ, Giang Tử Mặc cũng nhìn đồng hồ.

Nhiệt độ trong phòng là 16 độ, nhưng không ai cảm thấy lạnh, tâm trí đều đặt ở từng cái nhích nhẹ của kim đồng hồ.

Tích tắc, còn 6 phút.

Tích tắc, còn 5 phút.

Tích tắc, còn 1 phút.

Quý Hoài nắm chặt gối, ánh mắt dán chặt vào kim giây.

Yết hầu Giang Tử Mặc động đậy, cánh tay đã nổi đầy gân, chỉ cần kim giây chạy tới số 12, hắn sẽ lập tức bổ nhào qua.

"10, 9, 8..." Quý Hoài nhìn Giang Tử Mặc, đếm thành tiếng., "6, 5, 4..."

"...1."

Giang Tử Mặc tung người bay lên bổ nhào qua.

Tim Quý Hoài tý thì ngừng đập, lập tức trợn mắt ôm lấy chăn.

Cậu không thở nổi nữa, chỉ có thể há miệng thở dốc.

Giang Tử Mặc hung hăng đâm vào, hắn cảm thấy, một năm khổ hạnh tu hành như cao tăng, bây giờ đã tu thành chính quả.

Trong nháy mắt, tiếng nhạc nổi lên, trăm hoa khoe sắc.

- ---------------

vã như này nàyyyy

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 89: như đã nói, quân tử nhất ngôn =)))
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chú, Mượn Đùi Ôm Một Chút
Chương 88

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 88
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...