Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chú, Mượn Đùi Ôm Một Chút

Chương 173

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: anh Dờ

Tuy Tôn Dịch cố tỏ ra bình tĩnh nhưng đáy mắt không giấu nổi sự kinh ngạc.

Cậu ta hỏi: "Nhà cậu thuê à?"

Quý Hoài đáp: "Không, trước khi tới đây học thì đã mua rồi, nghĩ học ở đây bốn năm mà, mua một căn nhà sẽ tiện hơn."

"Ồ." Cậu ta gật đầu bưng ly nước lên uống, Quý Hoài không nói gì, hai người chìm vào im lặng.

Lát sau Tôn Dịch mở miệng nói: "Vừa rồi là bạn cậu à?"

"Không phải." Quý Hoài nhìn cậu ta, "Anh ấy là bạn trai tôi."

Ánh mắt Tôn Dịch hơi tỏ vẻ khinh thường, chỉ trong chớp mắt thôi nhưng Quý Hoài đã nhìn thấy. Quý Hoài thầm thở dài trong lòng, dù đã biết là Tôn Dịch, nhưng cậu vẫn không hiểu cậu ta làm vậy vì mục đích gì.

"Thực ra bài viết nói cũng đúng, tôi thích con trai." Quý Hoài chú ý nét mặt của Tôn Dịch, nói tiếp: "Tôn Dịch, cậu cảm thấy không thể chấp nhận sao?"

Tôn Dịch im lặng một lát, cười nói: "Sao lại không chấp nhận được? Thích ai là tự do của người đó, không ai có quyền can thiệp."

"Cảm ơn cậu, nếu người viết bài cũng nghĩ như vậy thì tốt quá."

Ánh mắt Tôn Dịch khẽ thay đổi một chút, cậu ta cúi đầu xuống che đi cảm xúc của mình, Quý Hoài làm như không thấy, tiếp tục nói chuyện.

Giang Tử Mặc mua đồ ăn về, Quý Hoài nhận lấy rồi vào bếp nấu cơm, Giang Tử Mặc ở bên cạnh giúp cậu rửa rau.

"Có hỏi được gì không?"

"Ừm." Quý Hoài hơi hụt hẫng, "Có thể xác định chính là cậu ta."

Giang Tử Mặc hỏi: "Vẫn không biết mục đích là gì sao?"

"Không rõ nữa."

"Vậy để tôi nói em nghe, có phải em đứng nhất ngành học, còn cậu ta đứng thứ hai, trước đó em lấy hết các loại học bổng và giải thưởng, đúng không?"

"Thì chỉ có mấy ngàn tệ thôi, nhà Tôn Dịch đâu có khó khăn tới mức đó." Quý Hoài nói.

"Vậy tôi hỏi em một chuyện nữa, em học năm ba rồi, sắp phải thực tập? Tôi được biết là ngành em học sẽ có cơ hội thực tập hai tháng ở một công ty lớn bên nước ngoài, bao ăn bao ở toàn bộ, sau khi về có thể viết một dòng kinh nghiệm hoàn mỹ lên CV, đúng chứ?"

Quý Hoài không tin lắc đầu: "Không phải chứ? Tin này em còn không biết, cậu ta sao mà biết được."

"Kệ cậu ta biết bằng cách nào, bây giờ cậu ta muốn có tên trong danh sách."

"Nhưng..." Quý Hoài tủi tủi nói, "Cho dù có tên trong danh sách thì em cũng đâu định đi."

Giang Tử Mặc nghe vậy thì vui vẻ cười, "Em không đi nhưng thầy giáo muốn em đi, thế là báo tên em lên trên luôn rồi."

"Báo rồi á? Để em đi nói chuyện với thầy giáo, bảo ổng hủy suất đi."

Giang Tử Mặc kéo cậu lại, an ủi nói: "Không cần vội, buổi tọa đàm ngày mai em cứ đi đi, sau ngày mai sẽ không ai bắt em phải đi nữa đâu. Về phần Tôn Dịch, em muốn xử lý thế nào?"

Quý Hoài thở dài thườn thượt: "Bạn cùng ngành cùng lớp, cho dù biết là cậu ta làm, nếu làm ầm lên thì trường học sẽ phạt, cuối cùng vẫn phải ngồi chung lớp, khó xử biết bao."

Giang Tử Mặc bóp mặt Quý Hoài, Quý Hoài trừng mắt nhìn hắn: "Anh... anh làm gì thế?"

"Ngốc quá." Giang Tử Mặc siết chặt tay một chút.

Cho dù Quý Hoài đã trải qua bao nhiêu chuyện nhưng cậu vẫn mềm lòng, vẫn đơn thuần như vậy. Nếu có người dám nói xấu sau lưng Giang Tử Mặc, hắn sẽ làm lớn mọi chuyện lên cho cả trường biết. Tôn Dịch không phải muốn nổi bật hay sao? Vậy hắn sẽ khiến cậu ta cả đời không ngóc đầu dậy được.

Nếu là hắn thì hắn sẽ làm thế, nhưng Quý Hoài thì khác, cậu vĩnh viễn không bao giờ dùng cách ác liệt như vậy. Nhóc con ngốc nghếch Quý Tiểu Hoài!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 89: như đã nói, quân tử nhất ngôn =)))
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 173
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...