Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chú, Mượn Đùi Ôm Một Chút

Chương 34

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: Dép

"Quý Tiểu Hoài, chú nói có nghe không?" Giang Tử Mặc gắt gao nhìn cậu, nói: "Người Hoa gia chưa bao giờ xem cháu như người nhà, cháu còn lăn tăn gì nữa? Bọn họ đối xử với cháu thế nào, chẳng lẽ cháu chưa bao giờ có ý định trả thù sao? Bây giờ cơ hội đang ở ngay trước mắt cháu."

Quý Hoài im lặng nhìn hắn, trong khoảnh khắc, tâm trí cậu hiện lên ký ức của đời trước, đến cuối cùng chỉ còn sót lại ký ức về ngọn lửa ngút trời và sự đau đớn thể xác. Đồng tử cậu co lại, cắn chặt môi.

Giang Tử Mặc nhìn thấy ánh mắt buông lỏng của Quý Hoài, cảm thấy hơi hưng phấn, "Quý Hoài, cháu không muốn sao? Cháu có từng nghĩ, cháu rõ ràng không làm gì sai cả, bọn họ lại đối xử với cháu như vậy, cháu không hận sao? Cháu vô tội biết bao, mà bọn họ lại quá tàn nhẫn."

Giang Tử Mặc nhìn Quý Hoài trước mắt lại nhớ tới mình hồi nhỏ, cứ một mực nhượng bộ chỉ làm cho người ta thấy mình yếu đuối, hắn ăn đủ loại dạy dỗ rồi, cho nên Quý Hoài càng không quan tâm, hắn lại càng muốn lôi kéo Quý Hoài.

Thân ở tình thế như vậy, ai có thể giữ mình trong sạch. Hắn không thể, cho nên Quý Hoài cũng không thể.

Giang Tử Mặc còn muốn nói tiếp, Quý Hoài đột nhiên mở miệng: "Có chết người không?"

Giang Tử Mặc sửng sốt, hiểu ý cậu, miệng hắn cong lên: "Không đâu."

Quý Hoài mím môi im lặng, một lúc lâu sau, cậu cầm lấy đĩa bánh ngọt, nói: "Vậy thì có thể." Lời này dường như là nói cho chính cậu nghe, nói xong, cậu xoay người đi về hướng Hoa Chính Diệu.

Giang Tử Mặc nhìn bóng dáng Quý Hoài, hắn đột nhiên thấy hơi hoảng hốt, thiếu niên mặc tây trang có vẻ rất mỏng manh, thân thể gầy gò như một đứa trẻ không thể lớn. Nhưng thế thì đã sao, chẳng có ai đi xót thương cho tấm thân ấy vẫn còn là một đứa trẻ, tại cái thế giới cá lớn nuốt cá bé này, người lớn và trẻ nhỏ dường như chưa từng phân ranh giới.

Có những lúc, bóng dáng của Quý Hoài như trùng khớp với Giang Tử Mặc lúc 12-13 tuổi, cũng mỏng manh như nhau, cũng bị ép phải đấu tranh tiến về phía trước.

Quý Tiểu Hoài, cháu vẫn may mắn lắm, bởi vì cháu gặp chú. Chỉ cần cháu muốn, chú sẽ là trợ lực lớn nhất phía sau cháu, không ai dám ức hiếp cháu hết.

Cháu có muốn không?

.........Cháu nhất định phải muốn.

Quý Hoài chậm rãi đến trước mặt Hoa Chính Diệu, Hoa Chính Diệu đang cùng Hạ phu nhân và vài người khác nói chuyện, thấy Quý Hoài đến, ông ta có chút khó hiểu, hơn nữa, ông ta lại càng sợ Quý Hoài làm ông ta mất thể diện. Nhưng đang trước mặt khách khứa, không tiện đuổi Quý Hoài đi, Hoa Chính Diệu đành xem như cậu không tồn tại.

Mà Quý Hoài lại không cho ông ta toại nguyện, tiến lên từng bước cười nói: "Ông nội."

Sau lần bị Hoa Duẫn Quan ép thì đây là lần đầu Quý Hoài gọi ông ta như vậy. Hoa Chính Diệu không kịp phản ứng. Quý Hoài quay đầu chào hỏi Hạ phu nhân, rồi lại bắt chuyện với Viện Viện.

Hoa Chính Diệu kinh ngạc, sao Quý Hoài lại quen biết Hạ phu nhân? Vừa rồi lúc Quý Hoài khiêu vũ, ông ta đang nói chuyện với mấy vị khách già nên không để ý, bây giờ hết sức kinh ngạc.

"Quý Hoài, có chuyện gì sao?" Hoa Chính Diệu hiền từ hỏi. Ai nhìn vào cũng nghĩ đây là một người ông rất thương cháu.

Quý Hoài ngượng ngùng cắn môi, đưa bánh ngọt trong tay cho Hoa Chính Diệu, vẻ mặt chờ mong nói: "Ông nội, hôm nay là sinh nhật ông, ông vẫn chưa nếm thử bánh ngọt, cháu sợ chút nữa sẽ hết mất cho nên để dành cho ông một phần."

Bánh ngọt có ngon thế nào đi nữa thì với thân phận của những người ở đây, bọn họ chẳng hiếm lạ gì. Nhưng cháu trai đã có lòng có dạ đưa cho mình thì không giống nữa rồi. Khách quý đứng cạnh nhìn Quý Hoài như vậy thì rất có thiện cảm.

Đặc biệt là Hạ phu nhân, còn dịu dàng hỏi cậu: "Quý Hoài phải không? Đúng là có hiếu, đã ăn bánh chưa?"

"Vẫn chưa ạ, cháu muốn đưa cho ông nội trước." Quý Hoài ngượng ngùng nói, ánh mắt mong đợi nhìn Hoa Chính Diệu.

Đâm lao phải theo lao, Hoa Chính Diệu đành bưng bánh lên ăn hai miếng, Quý Hoài như thể thật sự vui vẻ, mắt cười cong cong. Mọi người nghĩ, chắc là vì ông nội ăn bánh cậu đưa nên Quý Hoài mới vui đến thế, bọn họ không chú ý tới ánh mắt đột nhiên lóe lên của Quý Hoài.

"Ba à!" Hoa Duẫn Giang chạy tới bên Hoa Chính Diệu, thấy Hoa Chính Diệu đã ăn một nửa, sắc mặt gã tái lật.

Hoa Chính Diệu bất mãn nhìn gã, "Cái gì đấy, sao lại hoảng loạn rối rít lên thế?"

"Ba, ba ăn rồi à? Ba..." Hoa Duẫn Giang lo lắng không thôi, lại sợ người khác nhìn ra điểm bất thường, gã quay đầu nhìn Quý Hoài, tức giận không kiềm được, "Quý Hoài, sao mày lại đưa bánh cho ông nội ăn!"

Quý Hoài bị Hoa Duẫn Giang quát, hơi sợ hãi rụt đầu lại, nhỏ giọng nói: "Bác cả, bác cho cháu bánh ngọt nhưng cháu muốn đưa cho ông nội ăn trước, tý nữa cháu ăn sau. Ông nội vẫn chưa được nếm thử."

Hoa Duẫn Giang vừa sợ vừa tức, gã định dạy dỗ Quý Hoài một trận thì bị Hoa Chính Diệu chặn họng, "Tốt lắm, Quý Hoài cũng là có lòng, ai như mấy cô cậu, lúc ăn có còn nhớ đến lão già này đâu."

Nói xong lại quay qua Quý Hoài, ôn tồn nói: "Ông đã nếm thử rồi, cháu muốn ăn thì mau đi ăn một chút đi."

Quý Hoài gật gật đầu, trước khi đi còn chào hỏi Hạ phu nhân. Quý Hoài vừa xoay người đi, ánh mắt liền cụp xuống, tay phát run, thân thể cũng đang run rẩy. Đây không phải sợ hãi, trái lại, là hưng phấn.

Vừa rồi cậu đứng trước mặt Hoa Chính Diệu nhìn ông ta ăn miếng bánh kia, trong lòng cậu vô cùng sung sướng. Đời trước, Hoa Chính Diệu vẫn luôn xem cậu như một quân cờ, chưa bao giờ coi cậu là một người cháu.

Quý Hoài kính trọng ông ta, hiếu thảo với ông ta, nhưng cuối cùng thì sao? Hoa Chính Diệu vì một mối làm ăn mà tặng cậu cho đối tác, đây là chuyện mà một người ông có thể làm ra sao? Cậu không trông mong gì vào Hoa gia, nhưng sự đau đớn ấy đã khắc sâu vào thân thể và linh hồn cậu, không thể nào quên.

Hoa Chính Diệu, ông đáng bị như vậy!

Quý Hoài nắm chặt tay, ngẩng đầu lên đi về hướng Giang Tử Mặc.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 89: như đã nói, quân tử nhất ngôn =)))
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chú, Mượn Đùi Ôm Một Chút
Chương 34

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 34
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...