Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chú, Mượn Đùi Ôm Một Chút

Chương 120

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: Dép

Ba ngày trước kỳ thi đại học, trường cho nghỉ học. Đã lâu rồi Quý Hoài không tới trường, bây giờ trở về trường thu dọn sách vở. Khối 12 trong trường không còn ai, vì thế Giang Tử Mặc cũng theo Quý Hoài vào lớp học.

Quý Hoài đi đến bàn của cậu lôi hết sách vở trong hộc bàn ra, vốn không có nhiều cho nên rất nhanh đã thu dọn xong.

Giang Tử Mặc nhìn bốn phía, thấy đống sách cạnh chỗ ngồi của Quý Hoài vẫn chưa được thu dọn liền thuận miệng hỏi một câu: "Chỗ này ai ngồi?"

"Chỗ này? Tiêu Trình đó."

"Hừ." Giang Tử Mặc buồn bực hừ một tiếng, thấy Quý Hoài đang thu dọn sách thì ép cậu lùi vào trong, sau đó ngồi xuống vị trí của Quý Hoài.

"Sao vậy?"

Giang Tử Mặc nhìn trái nhìn phải, hơi phiền muộn: "Nếu như tôi có thể đi học cùng em, học cùng lớp, ngồi cùng bàn..."

"Thì sẽ thế nào?" Quý Hoài cũng ngồi xuống bên cạnh Giang Tử Mặc, giống như bọn họ thật sự là một đôi bạn học ngồi cùng bàn.

"......... Thì tuyệt đối sẽ bắt nạt em tới khi em khóc." Giang Tử Mặc không cam lòng, hung dữ tưởng tượng một chút.

"Ha ha..." Quý Hoài bật cười, sau đó cũng không nhịn được tưởng tượng một chút, chính cậu chịu không nổi luôn. Mặt Quý Hoài hơi đỏ lên, nhìn xuống đôi chân của Giang Tử Mặc.

"Quý Tiểu Hoài, nghĩ đi đâu vậy?" Giang Tử Mặc nghiêng đầu nhìn hai tai đỏ ửng của Quý Hoài, tim hắn đập mạnh một cái, con ngươi trở nên sâu thẳm, hai tay Giang Tử Mặc khoác lên bàn trước và bàn sau, vây Quý Hoài ở trong lồng ngực.

"Quý Tiểu Hoài, muốn tôi bắt nạt em thế nào?" Giang Tử Mặc dùng chân cọ vào chân Quý Hoài, Quý Hoài run bắn cả người, ánh mắt mất tự nhiên đảo qua đảo lại.

"Tôi bảo bắt nạt nghĩa là bắt em chép bài tập, bắt em đi mua cơm, ngoan ngoãn làm đàn em của tôi, em nghĩ đi đâu vậy? Hửm?" Giang Tử Mặc ghé sát vào Quý Hoài, cọ lên chân cậu.

Quý Hoài tránh né lui về phía sau đụng đến tận tường, mặt cậu ngày càng đỏ, ánh mắt trốn tránh Giang Tử Mặc, giống như thật sự đang bị bắt nạt vậy.

"Hửm? Tôi bắt nạt em kiểu gì?" Giang Tử Mặc cười xấu xa tới gần, Quý Hoài không thể trốn, hai chân dán vào chân Giang Tử Mặc.

Quý Hoài đỏ mặt, thấp giọng nói: "Bây giờ anh đang bắt nạt em đấy còn gì."

"Em nói đấy nhé." Giang Tử Mặc cúi đầu hôn lên môi Quý Hoài, giam cậu trong vòng tay hắn, ép cậu sát vào tường. Giang Tử Mặc triền miên ác ý cắn môi Quý Hoài, Quý Hoài khẽ nhếch môi lên, đầu lưỡi không ngừng bị Giang Tử Mặc trêu đùa, chỉ chốc lát sau cậu đã không thở nổi.

"Bạn học Quý Hoài, thầy giáo giao bài tập, bạn làm giùm tôi được không?" Mũi Giang Tử Mặc cọ lên mũi Quý Hoài, áp sát hỏi.

".........Được." Mắt Quý Hoài ánh hơi nước, môi bị cắn đỏ lên, không biết là đang thẹn thùng hay sợ hãi.

"Bạn học Quý Hoài..." Giang Tử Mặc nổi ý xấu, hắn cố ý sờ lên thắt lưng Quý Hoài, đang định bắt nạt một chút nữa thì có tiếng mở cửa.

Bởi vì khối 12 đã không còn ai nên lúc đi vào bọn họ không đóng cửa, Giang Tử Mặc cũng vì thế mới yên tâm bắt nạt Quý Hoài, ai ngờ giờ lại có người đi vào.

Giang Tử Mặc quay đầu nhìn thì thấy Tiêu Trình đang lạnh mặt đứng ở cửa, bên cạnh cậu ta là Lâu Việt đang mang vẻ mặt xấu hổ.

Giang Tử Mặc thu tầm mắt lại, lau môi cho Quý Hoài rồi kéo cậu đứng lên. Quý Hoài hơi ngượng, thân mật với Giang Tử Mặc ở trong lớp lại còn bị bạn học nhìn thấy, Quý Hoài da mặt đã mỏng nay càng thêm ngượng.

Giang Tử Mặc lấy sách trên bàn, kéo Quý Hoài ra ngoài. Tiêu Trình vẫn còn đang hậm hực, lúc Giang Tử Mặc đi qua người cậu ta, cậu ta chặn Giang Tử Mặc lại.

"Ngón tay của anh tôi là do anh phế bỏ?" Ngày đó bọn họ trở về thì thấy mười ngón tay của Tiêu Đồng gãy đứt đoạn, Tiêu Đồng cũng hoàn toàn phát điên. Ông Tiêu rất tức giận, muốn tra nhưng không tra ra tin tức gì, camera ở phạm vi xung quanh đều bị phá hủy, hỏi Tiêu Đồng thì chẳng nhận được câu trả lời.

Tuy không tra được tin tức, nhưng ai cũng biết ngay là Giang Tử Mặc làm, bởi vì chỉ có Giang Tử Mặc mới có thể dùng thủ đoạn tàn nhẫn như thế. Đây không phải lần đầu tiên.

Giang Tử Mặc căn bản không để ý tới Tiêu Trình, đi thẳng về phía trước, Tiêu Trình nổi giận vươn tay ra cản lại, Giang Tử Mặc tránh đi sau đó đạp một cước vào giữa bụng Tiêu Trình.

Tiêu Trình lùi về phía sau mấy bước, được Lâu Việt đỡ lại. Tiêu Trình hoàn toàn xanh mặt, vung tay đẩy Lâu Việt ra, Lâu Việt liều mạng giữ lại.

"Tiêu Trình, anh bình tĩnh lại đi mà...."

"Cút!" Tiêu Trình đẩy Lâu Việt ra, vung nắm đấm qua, Quý Hoài vốn đang kéo Giang Tử Mặc đi, thấy Tiêu Trình vẫn tiếp tục đánh thì liền dùng một tay bắt lấy cổ tay Tiêu Trình: "Tiêu Trình!"

"Nếu cậu cản tôi, tôi đánh cả cậu đấy." Tiêu Trình gằn giọng.

Quý Hoài nhíu mày, đẩy tay của Tiêu Trình ra, che trước người Giang Tử Mặc đồng thời lạnh lùng nói: "Trước kia tôi đã nói rồi, nếu cậu gây bất lợi cho chú Mặc, tôi sẽ không tha cho cậu."

Tiêu Trình tức giận tới bật cười, siết chặt nắm tay, chỉ vào Quý Hoài nói: "Anh tôi đã phát điên rồi, hoàn toàn điên rồi, không nhận đứa em trai này nữa. Mà hết thảy đều do Giang Tử Mặc ban tặng!"

Giang Tử Mặc không buồn nhìn Tiêu Trình, trái lại còn cười vui sướng khi thấy Quý Hoài che chắn trước mặt.

"Tiêu Đồng tự rước họa, nếu cậu muốn giúp hắn ta thì cứ việc làm đi."

"Cậu nghĩ tôi không dám sao?"

Lâu Việt sốt ruột xoa chỗ bị đạp lúc nãy cho Tiêu Trình, khuyên can: "Hai người đừng đánh nhau, Quý Hoài, cậu nói gì đi chứ."

Quý Hoài liếc mắt nhìn Lâu Việt, vẻ mặt khẽ thay đổi. Suy cho cùng, chuyện Tiêu Đồng làm ra không liên quan gì đến Tiêu Trình, thậm chí lúc ở tầng hầm kia cũng là do Tiêu Trình thả cậu đi, nếu không cậu đã chẳng gặp được chú Mặc.

Quý Hoài thở dài nói: "Tiêu Trình, tôi không để cậu xúc phạm tới chú Mặc đâu, không có chứng cứ thì đừng nói bậy."

Giang Tử Mặc ở phía sau cười híp mắt, hắn vươn tay nắm lấy tay Quý Hoài, Quý Hoài giật mình nắm lại.

Tiêu Trình vẫn nhìn Quý Hoài, vẻ mặt càng lạnh, Lâu Việt sợ Tiêu Trình sẽ đánh nhau với Quý Hoài, liền duỗi tay ra túm chặt lấy cánh tay Tiêu Trình: "Tiêu Trình, anh bình tĩnh đi..."

Quý Hoài thấy Tiêu Trình đã bị Lâu Việt giữ chặt thì nắm tay Giang Tử Mặc đi ra ngoài. Đi được một lúc, Giang Tử Mặc lại cúi đầu nở nụ cười.

Quý Hoài quay đầu lại tức giận hỏi: "Cười cái gì mà cười?"

"Tiểu Hoài nhà ta thật lợi hại." Giang Tử Mặc cười nói.

Quý Hoài ngượng ngùng rồi cũng cười theo, ngón tay Giang Tử Mặc đan vào tay Quý Hoài, hai người nắm tay nhau chậm rãi đi trên sân trường, tâm trạng dường như rất tốt.

Bên này, Tiêu Trình giãy khỏi tay Lâu Việt, hung hăng đấm lên tường.

"Ui anh ngốc đấy à, đau lắm đấy!" Lâu Việt nhìn thôi cũng thấy đau.

"Im mồm!" Tiêu Trình nổi giận trừng mắt nhìn Lâu Việt.

Lâu Việt im lặng không nói nữa, Tiêu Trình nổi giận đùng đùng đi vào phòng học, càng nghĩ càng giận, đưa chân đạp văng bàn ghế. Lâu Việt kinh hãi nhìn, chỉ sợ Tiêu Trình nổi giận sẽ đánh cả cậu mất.

Một lát sau, Tiêu Trình nguôi giận, nói với Lâu Việt: "Lấy sách về cho anh mau!"

"Được." Lâu Việt chạy ra thu dọn sách cho Tiêu Trình, sau đó cẩn thận nhìn cậu ta. Người ngoài có thể không biết rằng tính tình Tiêu Trình rất xấu, nhưng Lâu Việt thì biết rõ.

Hồi còn đi nhà trẻ, Tiêu Trình đánh không lại người ta thì sẽ trở về mắng Lâu Việt, mắng cậu ở phía sau vướng chân vướng tay.

Cho đến khi học cấp 2, Tiêu Trình không mang theo Lâu Việt đi mọi nơi nữa, cho nên Lâu Việt không biết Tiêu Trình đánh nhau thắng hay thua, hai người càng ngày càng xa cách, ngoại trừ lễ mừng năm mới gặp nhau, lúc ở trường dù có chạm mặt cũng chẳng buồn chào hỏi.

Cậu biết Tiêu Trình ghét cậu, ghét cậu cứ mặt dày đeo bám cậu ta, ghét cậu luôn lải nhải bên tai không ngừng. Cho nên Tiêu Trình mới không mang cậu đi mọi nơi nữa, lại càng không đứng ra bảo vệ cậu mỗi khi bị bắt nạt.

Từ cấp 2 lên cấp 3, Lâu Việt đã sớm quen với điều ấy. Nhưng khi nhìn thấy thái độ khác thường của Tiêu Trình với Quý Hoài, cậu không thể thờ ơ được nữa. Nhờ Quý Hoài, Lâu Việt lại đến gần Tiêu Trình, nhưng mà qua bao năm như vậy, tính tình Tiêu Trình vẫn cứ là không tốt.

Lâu Việt mím môi, đứng một bên nhìn Tiêu Trình nổi giận, không dám lên tiếng.

"Ngẩn ngơ cái gì đấy! Về!" Tiêu Trình đi ra khỏi phòng trước, Lâu Việt vội vàng đuổi theo, lại bị vấp phải một cái ghế, nặng nề ngã nhào ra đất.

"A... đau quá..." Lâu Việt bị đụng đầu vào cạnh bàn, đau tới ứa nước mắt.

Cậu nằm úp sấp trên đất chờ cơn đau giảm bớt, đang định đứng lên đuổi theo Tiêu Trình thì thấy cậu ta quay lại.

"Sao em vẫn ngốc y hệt hồi trước vậy, đi đường mà cũng ngã được."

Lâu Việt túm lấy tay Tiêu Trình, thầm nghĩ: Nếu cậu không đá bàn ghế lung tung thì tôi đâu có ngã.

Cậu oán thầm chứ không nói ra miệng, bởi vì cậu rất vui, Tiêu Trình thế mà lại quay lại đỡ cậu dậy.

"Đứng lên, còn ngồi đấy làm gì?" Tiêu Trình đen mặt.

"Chân cũng đau quá." Lâu Việt tủi thân rên rỉ.

Tiêu Trình nhướn mày, bế thẳng Lâu Việt lên, "Bao nhiêu năm vẫn thế, không tiến bộ chút nào cả."

Lâu Việt cười tới mức trong lòng nở hoa, một tay khoác lên vai Tiêu Trình, ngoan ngoãn không cãi lại.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 89: như đã nói, quân tử nhất ngôn =)))
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 120
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...