Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chú, Mượn Đùi Ôm Một Chút

Chương 29

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: Dép

Sau khi Hoa Cẩm Lăng trở về, Quý Hoài lại càng không muốn ló mặt ra ngoài. Nhưng mà lời Giang Tử Mặc nói sáng hôm đó quả nhiên là thật, mỗi ngày hắn sẽ tới Hoa gia ăn sáng, hắn thì chẳng sao, nhưng mấy người Hoa gia thì liên tiếp vài ngày không nuốt trôi cơm, thậm chí về sau bọn họ cứ kiếm cớ để không ăn cơm ở nhà.

Bọn họ có thể thoát nhưng Quý Hoài thì không, Giang Tử Mặc cứ như là theo dõi cậu vậy, ngày nào cũng bắt cậu ngồi bên cạnh, mặc kệ Quý Hoài có ăn hay không, hắn đã gắp vào trong bát thì cậu phải ăn bằng hết.

Người Hoa gia sợ Giang Tử Mặc, duy chỉ có Hoa Cẩm Lăng là chẳng có vẻ gì sợ hãi, thậm chí lúc ngồi ăn cơm đối diện Giang Tử Mặc mà mặt anh ta vẫn thản nhiên như không. Quý Hoài ngồi cùng hai người này cảm thấy áp lực vô cùng lớn.

Cậu sợ Giang Tử Mặc là vì Giang Tử Mặc chưa bao giờ sợ hãi sống chết, hắn coi sinh mạng chỉ như con kiến, càng coi thường pháp luật, Quý Hoài sợ hắn không vui thì có thể sẽ xuống tay với cậu bất cứ lúc nào. Nhưng Hoa Cẩm Lăng lại không như thế, nói sao đây nhỉ, Quý Hoài chưa bao giờ thấy Hoa Cẩm Lăng làm chuyện gì quá đáng, nhưng Hoa Duẫn Hòa và Tiêu Thanh Thanh thì đã nếm mùi thủ đoạn của anh ta rồi, vô hình trung, anh ta dần dần lộ ra sự lợi hại của mình.

"Chú Mặc, lúc trước cháu ở Thục Nam, vô tình tìm được một khối ngọc phỉ thúy có màu sắc và chất liệu thượng đẳng, thấy chú Mặc có hứng thú với phỉ thúy, cháu muốn biếu chú ạ." Hoa Cẩm Lăng đưa khối ngọc phỉ thúy màu xanh biếc cho Giang Tử Mặc.

Giang Tử Mặc thản nhiên nhìn, nửa ngày sau mới nhận lấy: "Cảm ơn."

Hoa Cẩm Lăng cười nói: "Tuy cháu biết chú Mặc không thích ồn ào náo nhiệt, nhưng mà ở một mình thì cô đơn lắm, tháng sau ông nội mừng thọ 70, chú Mặc cũng đến cho vui đi."

"Đương nhiên rồi, cháu không nói thì chú cũng tới mà." Giang Tử Mặc ngắm nhìn ngọc phỉ thúy, lại nhìn Hoa Cẩm Lăng, khóe miệng tươi cười.

Hoa Cẩm Lăng dường như không để tâm đến hàm ý trong mắt Giang Tử Mặc, vẻ mặt anh ta vẫn bình thường, thậm chí còn lộ ra một chút kính trọng. Ánh mắt Giang Tử Mặc âm trầm, khóe miệng vẫn tươi cười.

"Quý Tiểu Hoài, lại đây." Sau khi ăn sáng xong, Giang Tử Mặc gọi Quý Hoài lúc này đang chuẩn bị trốn.

Quý Hoài bị gọi, có chút buồn bực, cậu theo Giang Tử Mặc đi tới biệt thự. Không biết có phải vì que kẹo kia hay không, Quý Hoài cứ cảm thấy Giang Tử Mặc ngày càng thích sai bảo mình, mà ở chung với Giang Tử Mặc rồi mới biết, tính tình của Giang Tử Mặc thật sự rất kém.

Không cho phép người khác tranh luận với hắn, cũng không cho phép làm trái ý hắn, hắn nói gì đều phải nghe theo. Nếu tâm trạng hắn không tốt thì càng phải hầu hạ cho cẩn thận, vả lại hắn rất hay nổi cơn tam bành.

Tới biệt thự, Giang Tử Mặc xoa xoa ấn đường, mệt mỏi sai cậu: "Đi rót cho chú chén nước."

Quý Hoài dè dặt nhìn vẻ mặt Giang Tử Mặc, sau đó đưa chén nước cho hắn. Giang Tử Mặc có lẽ là cảm thấy không thoải mái, vẫn luôn chau mày, sắc mặt khó coi.

"Chú Mặc, chú không sao chứ?"

Giang Tử Mặc nhíu mày, mắt lạnh lùng nhìn cậu, nói: "Ngủ với chú một lát."

"Hả?" Quý Hoài chưa kịp phản ứng thì đã bị Giang Tử Mặc nhấc cổ lên tha vào phòng hắn.

Phòng của Giang Tử Mặc rất trống trải, ở giữa là một chiếc giường lớn màu xám tro, đối diện với giường là một cái màn hình rất lớn, Quý Hoài liếc mắt, nghĩ đó chắc hẳn là TV.

Giang Tử Mặc quăng người lên giường, sau đó đè lên, kéo chăn qua đắp lên cả hai người.

Quý Hoài nằm trong lớp chăn mềm mại cảm thấy hơi chếnh choáng, muốn giãy dụa một chút, Giang Tử Mặc ấn đầu cậu vào trong ngực hắn, ngăn không cho cậu ngọ nguậy, hắn lạnh giọng: "Đừng nhúc nhích, ngoan ngoãn nằm im để chú ngủ một lát."

Quý Hoài nằm im trong ngực Giang Tử Mặc, thầm nghĩ muốn cắn một phát, nhưng mà cậu không có gan, cho dù có tức đến nghiến răng nghiến lợi thì cũng không dám để Giang Tử Mặc nghe thấy.

Giang Tử Mặc có lẽ là thiếu ngủ, ôm cậu một lúc thì nhịp thở trở nên đều đặn, Quý Hoài lắng tai nghe một lúc lâu, xác định là hắn đã ngủ rồi mới dám giãy ra. Giang Tử Mặc nhìn thì có vẻ gầy, nhưng trên người lại có không ít cơ bắp, cả chân cả tay ôm Quý Hoài làm cậu kẹt cứng.

Quý Hoài vẫn đang tuổi ăn tuổi lớn, người nhỏ xíu nên căn bản không đủ sức giãy ra, huống hồ cậu cũng không dám làm Giang Tử Mặc tỉnh giấc. Giang Tử Mặc ngủ thì tốt hơn lúc tỉnh, ít nhất không làm ra chuyện gì kinh thiên động địa.

Tối hôm qua Quý Hoài ngủ rất ngon, cho nên bây giờ chỉ có thể trợn mắt nhìn Giang Tử Mặc ngủ, chốc chốc nằm im nghe tiếng tim đập của Giang Tử Mặc, chốc chốc lại cố gắng nhúc nhích cái chân đang tê rần.

Giang Tử Mặc ngủ thẳng tới giữa trưa, sau khi tỉnh ngủ hắn mới giãn mày ra, sắc mặt tốt hơn rất nhiều. Quý Hoài cẩn thận hỏi: "Chú Mặc, chú có thể đứng lên chưa ạ?"

Giang Tử Mặc cúi đầu nhìn cậu, ánh mắt chợt dừng lại trên làn da ngực bị cậu cọ tới cọ lui nên lộ ra. Khung xương thiếu niên rất mỏng manh, hắn ôm vào trong ngực thì vừa vặn. Có lẽ là do nóng, làn da trên ngực có hơi đỏ ửng.

Ánh mắt Giang Tử Mặc trở nên sâu thẳm, đột nhiên hỏi: "Quý Tiểu Hoài, năm nay bao nhiêu tuổi rồi?"

Quý Hoài không hiểu lắm nhưng vẫn ngoan ngoãn trả lời: "Qua tết thì 17 tuổi ạ."

"17. Thế thì còn một năm nữa."

"Một năm gì cơ ạ?"

Giang Tử Mặc không trả lời, đột nhiên hắn kéo cổ áo Quý Hoài ra, cắn một miếng lên bả vai cậu.

"Á?" Quý Hoài không đề phòng, kêu lên đau đớn.

Giang Tử Mặc cứ như sói con vậy, cắn mãi không buông, Quý Hoài cảm thấy còn đau hơn so với lúc bị sói con cắn, cậu đau đến nhăn mặt, tay đẩy Giang Tử Mặc ra. Nhưng Giang Tử Mặc vẫn cứ bất động, lúc buông ra còn liếm một chút.

"Quý Tiểu Hoài, từ ngày mai chuyển qua ở đây đi."

"Không, không được." Quý Hoài sợ hãi lắc đầu.

"Sao lại không được?" Giang Tử Mặc nheo mắt nhìn cậu.

Quý Hoài có hơi sợ sệt, cậu sao dám nói rằng cậu thà ở cùng Hoa gia chứ không muốn ở cùng Giang Tử Mặc. Cậu lắp bắp nói: "Cháu ở phòng mình là được rồi, hơn nữa, cháu..."

Giang Tử Mặc giận rồi, sắc mặt trở nên âm trầm.

Quý Hoài có hơi nao núng, nhưng cậu thật sự không muốn ở cùng Giang Tử Mặc đâu.

Giang Tử Mặc lạnh giọng nói: "Không muốn cũng phải ở, cháu không có quyền lựa chọn."

"Không..."

Giang Tử Mặc không nghe nữa, xuống giường lấy cà vạt trong tủ quần áo ra, trói Quý Hoài lại: "Khi nào nghĩ thông rồi thì chú cởi trói cho."

Quý Hoài mím môi, nằm trên giường không nói lời nào, chốc lát sau mắt đã đỏ lên. Giang Tử Mặc giận quá rồi nên không thấy mềm lòng, từ trên cao nhìn xuống, chờ đáp án của Quý Hoài.

Quý Hoài vừa tức vừa tủi thân, mím chặt môi không mở miệng.

"So kiên nhẫn với chú sao, chú có nhiều thời gian lắm." Giang Tử Mặc nói rồi đi ra ngoài, không để ý tới cậu nữa.

Quý Hoài kinh hãi, cậu không biết Giang Tử Mặc sẽ đối phó với mình như thế nào, chỉ cần tưởng tượng từ nay về sau sẽ sống cùng một mái nhà với Giang Tử Mặc, cậu liền thấy sợ hãi.

Giang Tử Mặc bình tĩnh đến thư phòng mở máy tính lên, click vào icon camera, thao tác một lúc, màn hình hiện ra cảnh tượng trong phòng ngủ. Quý Hoài đang nằm trên giường hắn, vùi đầu vào gối, không thấy rõ vẻ mặt.

Giang Tử Mặc cười lạnh, trước giờ chưa có ai cứng đầu với hắn như thế, đứa nhỏ này lớn gan lắm, còn dám tranh cãi với hắn, hắn ghét nhất là có người tranh cãi với hắn.

Lúc Lục Thất tới, anh thấy thiếu gia nhà mình đang cắm mặt vào màn hình máy tính, anh lén nhìn qua liền hoảng sợ. Thiếu gia nhà anh trói người lúc nào vậy, nhìn có vẻ như đã trói được một lúc lâu rồi.

"Thiếu gia, Hoài thiếu gia làm sao vậy?"

Giang Tử Mặc lạnh lùng liếc anh, trả lời: "Nhóc con ương bướng, phải dạy dỗ một chút."

"Ồ." Lục Thất gật đầu, nhưng mà anh nhớ là thằng nhóc này ngoan lắm mà, còn gọi anh là "anh", thế là anh chen miệng nói, "Thiếu gia, cứ trói như thế cũng không ăn thua gì đâu, Hoài thiếu gia còn nhỏ, không hiểu chuyện."

"Không hiểu chuyện? Bỏ đói nó hai bữa xem nó còn bướng nữa không."

Lục Thất thấy sắc mặt Giang Tử Mặc ngày càng lạnh, không dám khuyên nữa, sợ chữa lợn lành thành lợn què. Giang Tử Mặc nhìn chằm chằm người trên giường, nhìn đến tận nửa đêm, lúc hắn thấy đói bụng mới nhớ ra hắn chưa ăn gì từ sáng, Quý Hoài cũng vậy.

Nghĩ tới đây, sắc mặt hắn càng thêm khó coi, đứng dậy đi về phòng.

Quý Hoài đã ngủ rồi, cuộn mình nằm trên giường thành một cục nho nhỏ. Giang Tử Mặc đứng bên cạnh nhìn một lúc lâu rồi xoay người đi ra ngoài.

Sáng hôm sau, Quý Hoài bị âm thanh mở cửa đánh thức, cậu nghĩ đó là Giang Tử Mặc nên giả bộ tiếp tục ngủ, nhưng hóa ra lại là Lục Thất, Lục Thất đứng bên giường gọi cậu, "Hoài thiếu gia, cậu tỉnh chưa?"

"Anh Lục ạ." Quý Hoài mở mắt ra, Lục Thất thấy cậu tỉnh lại liền cởi trói cho cậu. Làn da Quý Hoài rất mềm, bị trói quá lâu nên để lại một vết hằn sâu.

Lục Thất nhìn vậy thì có hơi đau lòng, nhưng anh sợ thiếu gia thấy bọn họ trên màn hình nên không dám nhiều lời.

"Hoài thiếu gia, đây là cháo cô giúp việc nấu, uống một chút rồi hẵng về."

"Để, để em đi về thật sao?" Quý Hoài kinh sợ, không tin được Giang Tử Mặc thế mà lại buông tha cho cậu.

Lục Thất gật đầu, nhìn Quý Hoài uống cháo xong rồi mới đi. Quý Hoài ngây người chớp chớp mắt rồi nhanh chóng đứng dậy đi về, may mà vừa rồi uống chút cháo, không thì cậu đói rã ruột đứng không vững rồi.

Lục Thất thấy Quý Hoài đi rồi mới tới thư phòng gặp thiếu gia, "Hoài thiếu gia đi rồi."

"Ừ."

Giang Tử Mặc gập máy tính xuống rồi đi về phòng mình, nằm ra giường. Trên giường còn vương lại một chút mùi vị của đứa nhỏ, nhàn nhạt, bình thản, làm cho người ta cảm thấy an tâm.

Một đêm không ngủ, bây giờ hắn mới chậm rãi thiếp đi.

- ----------------

Chú Mặc hỏi tuổi Tiểu Hoài cho có thôi chứ chú sợ méo gì đâu =))))))))) Alô chú cảnh sát ơi ở đây có tên shotacon biến thái định xơi trẻ em =))))))))))))))))))))))))))))

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 89: như đã nói, quân tử nhất ngôn =)))
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chú, Mượn Đùi Ôm Một Chút
Chương 29

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 29
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...