Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chú, Mượn Đùi Ôm Một Chút

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: Dép

Quý Hoài quỳ cả đêm mới được thả, cậu chống tay trên đất thở hồi lâu mới đứng lên được. Nhìn thấy tên vệ sĩ đã đi xa, cậu mới đỡ cửa đi ra ngoài.

Sáng sớm tinh mơ, vừa chớm nắng mai, sau tòa nhà là vườn hoa, cuối khu vườn có một căn biệt thự nho nhỏ độc lập. Nơi đó là cấm địa ở Hoa gia, không ai dám đi qua đó, Quý Hoài lại càng không dám.

Cậu đỡ bờ tường đi từng bước, cử động hơi mạnh chút thôi là miệng vết thương bị kéo ra, đau khắp mình mẩy. Nhưng dần dà cậu cũng quen với cái đau ấy. Chỉ là sức lực cậu quá yếu, đau đớn cả đêm khiến cậu mệt nhọc đứt hơi.

Mấy con bồ câu nuôi trong vườn bị kinh sợ, vùn vụt đập cánh bay ra khỏi đám cây cối um tùm rồi đậu lên nóc nhà. Quý Hoài lại không để ý, cậu chỉ muốn mau chóng về phòng của mình.

Đột nhiên, một người xuất hiện giữa đám cây cối, ánh mắt dò xét đánh giá của hắn làm Quý Hoài khựng lại.

"Chú, chú Mặc." Quý Hoài run rẩy cất tiếng chào hỏi.

Giang Tử Mặc nhướn mi, không khí lành lạnh buổi sáng sớm làm sắc mặt hắn có hơi xanh trắng, nhưng không hề ảnh hưởng tới vẻ anh tuấn của hắn. Hắn chậm rãi bước từ trong rừng cây ra, chống bâton đi đến trước mặt Quý Hoài.

"Vừa tới đã bị đánh, cũng là hạng chẳng có quy củ gì." Giang Tử Mặc châm chọc nói.

Quý Hoài dùng một tay đỡ tường, tay kia thì túm góc áo. Giang Tử Mặc thấy cậu căng thẳng thì cười hỏi: "Sợ chú à? Vừa tới đã biết sợ chú rồi? Ai bảo với cháu là chú sẽ ăn thịt người thế." Câu sau mang theo âm điệu lạnh lẽo truyền xuống đỉnh đầu Quý Hoài.

Trái tim Quý Hoài run lên, nhịp đập cực nhanh, cậu lắp bắp: "Không, cháu không, sợ."

Giang Tử Mặc bóp cằm cậu nâng lên, đau tới mức Quý Hoài tái cả mặt, vừa đau lại vừa sợ. Đời trước không bao giờ chạm mặt Giang Tử Mặc, cậu chỉ cần tránh đi là được. Nhưng đời này cậu đến gần Giang Tử Mặc như thế này, mới hiểu được vì sao mà đời trước Hoa Cẩm Tú cứ thấy Giang Tử Mặc là nhũn cả chân.

Bởi vì chân cậu cũng đang run lẩy bẩy, run tới mức sắp đứng không vững.

"Chú Mặc..." Ánh mắt cậu vừa sợ hãi vừa thê lương, đã chẳng còn buồn đếm xỉa tới vết thương sau lưng nữa.

"Anh ba sao lại có đứa con trai nhát cáy thế này, kỳ lạ thật."

Lời như thế, đời trước cậu nghe nhiều rồi, dù đời này cũng chỉ mới thấy người cha đó hai lần, nhưng thông qua lời người ta nói, cậu cũng biết được cha cậu là người nhìn xa trông rộng, thông minh lanh lợi lại rất tùy ý liều lĩnh, là người phản nghịch nhất Hoa gia.

Đời trước, Quý Hoài muốn che giấu sự nhát gan yếu đuối của cậu nên ra vẻ dũng cảm không sợ sệt, vậy nên cậu trở thành một công tử dịu dàng đầy giả tạo.

Nhưng đến đời này, cậu nhìn thấu hết thảy, biết rõ Hoa gia thối nát đến độ nào, trải qua một đời đầy đau khổ, cậu không muốn tiếp tục thảo mai giả tạo nữa.

"Năm nay bao tuổi rồi?" Giang Tử Mặc nắm cằm Quý Hoài đến mức đỏ lên, Quý Hoài vẫn cắn môi không dám đáp.

"Hửm?" Giọng Giang Tử Mặc bỗng trầm hẳn xuống, Quý Hoài cứ một mực im lặng làm hắn nổi giận, hắn bóp cổ Quý Hoài kéo lên rồi đập mạnh lên tường.

Quý Hoài bị hành động này làm cho đau đến mất cảm giác, thế giới của cậu chỉ còn lại sự đau đớn, vết thương sau lưng vỡ tràn máu ra, thấm khắp lưng áo sơ mi vốn đã loang lổ máu.

Quý Hoài nhớ lại lời mấy người trong Hoa gia nói Giang Tử Mặc, "Đó là một tên điên."

Đúng thế, người này bị điên, không ai dám dây vào. Tay Quý Hoài bám víu vách tường, phập phồng hơi thở, không đi lên cũng chẳng thể đi xuống, cuối cùng đành run rẩy trả lời: "Mười, mười sáu tuổi."

"Thế này không tốt đâu, ngoan ngoãn một chút thì chú Mặc sẽ thương cháu."

Quý Hoài bị cái từ "thương cháu" này làm cho nổi da gà da vịt, cậu muốn chạy nhưng lại không dám, Giang Tử Mặc không lên tiếng thì cậu dám chạy đi đâu.

Giang Tử Mặc buông tay ra, vươn vai duỗi thắt lưng trong ánh nắng, "Không khí sáng nay trong lành quá, khí trời đẹp, tâm trạng cũng tốt theo."

Quý Hoài bị cái bộ dạng âm tình bất định của Giang Tử Mặc làm cho không dám cử động, cậu rụt cổ, cố gắng làm như mình không tồn tại. Giang Tử Mặc hình như đúng là quên cậu thật, hắn xoay người đi về phía biệt thự.

Quý Hoài thừa dịp hắn đi rồi, muốn chạy thật nhanh nhưng chân lại nhũn như chi chi, vừa bước một bước đã mềm oặt trên mặt đất.

"Shh..." Quý Hoài cắn răng nhịn đau.

Lúc này, Giang Tử Mặc bỗng quay đầu lại, dùng ánh mắt lành lạnh dõi theo cậu, phảng phất như có một con mãng xà đang chăm chú nhìn vậy, cậu nín thở.

"Không muốn chết thì tránh xa nơi này ra."

Quý Hoài sững người gật đầu, hai đầu gối cậu đã mềm nhũn trên đất, không có sức lực. Mãi đến khi Giang Tử Mặc đi vào trong biệt thự không thấy bóng dáng đâu nữa, cậu mới vịn tường đứng lên được.

Đời trước, Quý Hoài chỉ biết Giang Tử Mặc là con trai người quen cũ của Hoa Chính Diệu, cha mẹ đều mất, được Hoa Chính Diệu nhận vào Hoa gia đối đãi như con ruột. Mà vì sao Hoa gia lại sợ Giang Tử Mặc thì cậu không rõ.

Trải qua một hồi sợ hãi vừa rồi, sức lực cậu cạn sạch. Cho dù đứng được lên cũng không còn sức mà bước đi. Cậu sốt ruột muốn chạy, nếu còn ở đây, chờ mọi người trong Hoa gia tỉnh dậy sẽ lại đụng mặt.

Nhưng dù cậu có muốn tránh cho nhanh thì cũng chỉ có thể lê lết đi về, không tránh khỏi phải đi qua phòng khách. Hoa Chính Diệu thấy cậu, hừ lạnh, "Sao lại thế này?"

"Ba, Hoa..." Tiêu Thanh Thanh tự dưng không nhớ ra tên cậu, bỏ qua luôn, "Hôm qua nó đụng vỡ tanh bành bình sứ của ba, con bảo chú Cốc dạy dỗ nó một xíu.."

"Nếu đã vào Hoa gia, thì phải tuân theo quy tắc của Hoa gia." Hoa Chính Diệu nặng nề gõ gậy hai phát, "Lần sau nếu còn như thế thì phạt thật nặng vào, xem nó còn dám không tuân thủ hay không."

"Ba, ba yên tâm, con sẽ trông chừng nó." Tiêu Thanh Thanh lạnh lùng cười với Quý Hoài.

Quý Hoài cúi gằm mặt, chầm chậm lên phòng trên lầu hai, Lúc đi qua Hoa Duẫn Hòa, ánh mắt gã nhìn chằm chằm những bộ phận lộ ra ngoài trên người Quý Hoài. Đột nhiên, Tiêu Thanh Thanh xông tới cản lại gã.

Hoa Duẫn Hòa muốn nổi khùng, nhưng nhớ tới lão gia tử còn ở dưới nhà thì không dám làm càn. Nhưng gã vẫn hơi tiếc, nếu lúc này gã lên hỏi han ân cần, thì cháu trai chắc chắn sẽ vô cùng biết ơn gã.

Tề Nguyệt kéo Hoa Cẩm Tú, sợ cô nhìn thấy cả người Quý Hoài toàn máu thì sẽ sợ hãi nên vội che mắt cô lại, nhưng Hoa Cẩm Tú lại tỏ vẻ hứng thú nhìn nhìn Quý Hoài, ánh mắt ngây thơ chợt lóe lên ác ý.

Quý Hoài đã sớm quen với đủ loại ánh mắt này rồi, bây giờ cậu đang đau đứt cả hơi, cậu chỉ muốn nhanh chóng về phòng.

Hoa Chính Diệu ngồi vào bàn cơm, như là sực nhớ ra, "Thằng nhóc này là thằng ba mang về, dù thế nào thì cũng là huyết mạch Hoa gia, Cốc Thời, cậu trông chừng nó đi, chỉ cần nó đừng gây chuyện thì Hoa gia vẫn sẽ cho nó một phần cơm."

"Vâng thưa lão gia."

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 89: như đã nói, quân tử nhất ngôn =)))
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chú, Mượn Đùi Ôm Một Chút
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...