Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chú, Mượn Đùi Ôm Một Chút

Chương 69

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: anh Dờ chăm chỉ đột nhiên ngày 2 chương

Xe vừa vào gara Giang Tử Mặc liền bổ nhào qua, Quý Hoài vừa mới tháo dây an toàn đã bị đè xuống.

"Chú Mặc... ưm..." Quý Hoài bị đè lên ghế, ép bức mở miệng ra.

Giang Tử Mặc đè cậu ra hôn một lúc lâu, buồn bực trong lòng vẫn không có dấu hiệu giảm xuống, trái lại còn tăng lên. Bây giờ hắn chẳng khác gì Hạ Phủ Hiên năm đó, nhưng Hạ Phủ Hiên còn dám nghĩ, hắn thì đến nghĩ cũng chẳng dám.

Người ở ngay trong lòng mình, nếu muốn có thể gạo nấu thành cơm ngay.

Sau khi Quý Hoài thấy Giang Tử Mặc mở cửa xuống xe, cậu vẫn ngồi ngây người nửa ngày. Mỗi lần chú Mặc có hứng thì chỉ đè cậu xuống hôn một lát rồi thôi, một khi cọ ra lửa thì chú Mặc sẽ tức khắc dừng lại. Cậu không biết sao chú Mặc còn phanh lại được, nhưng đối với người trẻ tuổi như cậu, không khác gì mỡ treo miệng mèo, chỉ có thể nhìn nhưng không thể ăn.

Quý Hoài thở dài, không biết rốt cuộc là ai đang tra tấn ai, chỉ có thể trách cậu còn quá nhỏ.

Độ tuổi thực sự là niềm đau.

Buổi tối trước khi ngủ, Giang Tử Mặc nhìn chẳm chằm Quý Hoài rất lâu, bỗng nhiên nảy ra một ý tưởng.

"Hay là tôi trực tiếp hack vào hệ thống của bên công an, sửa tuổi của em lên sớm một năm, vậy thì bây giờ em đủ 18 tuổi rồi."

Quý Hoài lập tức đầu toàn hắc tuyến, nhanh chóng đánh bay ý tưởng của Giang Tử Mặc, "Chú ơi là chú đây là trái pháp luật đấy."

Giang Tử Mặc thâm sâu nhìn cậu, Quý Hoài lại lắc đầu, "Thực sự không được đâu."

Giang Tử Mặc bực bội xoay lưng về phía cậu, Quý Hoài lấy ngón tay chọt bả vai Giang Tử Mặc, nhỏ giọng nói: "Đừng giận, là em không tốt được chưa."

"Nếu thực sự muốn thì... thì... em có thể dùng miệng."

"Quý Tiểu Hoài, đừng có đùa với lửa." Giang Tử Mặc lớn tiếng cảnh cáo.

Quý Hoài lập tức ngậm miệng lại, ngón tay lại chọt vài cái, Giang Tử Mặc vẫn không xoay người lại. Quý Hoài ngáp dài một cái, đầu tựa vào lưng Giang Tử Mặc, chốc lát sau đã ngủ.

Giang Tử Mặc bực bội nửa ngày, người phía sau còn không sợ chết, cứ cọ cọ lên người hắn, chẳng mấy chốc sau, đốm lửa nhỏ đã biến thành đám cháy lớn, bừng cháy dữ dội.

Gân xanh trên thái dương Giang Tử Mặc nảy mạnh lên, hắn nhịn xuống, nhịn không nổi, đột nhiên xoay người lại túm lấy hai đùi Quý Hoài, mượn dùng một chút.

Quý Hoài lại ngáp cái nữa, thấy Giang Tử Mặc khựng lại, cậu bèn nhắm mắt lại lần nữa.

Ban đêm, cậu mơ một giấc mơ, trong mơ cậu bị người ta đè hai chân lại nướng trên lửa, chốc lật mặt này, chốc lại lật mặt kia, một lúc sau toàn thân cậu bốc khói, dục tiên dục tử.

Sau nửa đêm, tất cả lửa trong mộng đều đã tắt, chỉ còn lại cảm giác lành lạnh.

Cậu đi trên một con đường bê tông rất dài, hai bên là tường vây cao ngất, ngẩng đầu nhìn, bầu trời rộng lớn chỉ còn lại một khoảng nhỏ hẹp. Cậu tiếp tục bước đi trên con đường bê tông xám ngắt loang lổ ấy.

Cậu không biết đã đi bao lâu, đột nhiên nghe thấy tiếng "kẹttt" vang lên.

"Vào đi." Có người nào đó ở phía sau đẩy cậu.

Cậu mịt mờ bước hai bước, cảnh tượng quen thuộc dần hiện ra. Căng tin khoảng 200 mét vuông, xếp một loạt ghế ngồi màu vàng, bên trên toàn là vết ố bẩn thỉu.

Một đám nam sinh cười nói đi vào căng tin, chỉ có một bóng dáng cô đơn chầm chậm đi sau cùng.

Quý Hoài há miệng, yết hầu như bị nghẹn lại, cậu kinh ngạc nhìn người kia.

Cậu thấy hắn đi tới bên cửa sổ, lấy hai món rồi ngồi xuống, không có người nào ngồi bên cạnh hắn.

Quý Hoài đột nhiên thấy giận run, cậu đi vào ngồi đối diện hắn.

Từng giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống, không có âm thanh, người ở đối diện cũng không nhìn thấy, như thể Quý Hoài đang bị ép xem một vở kịch câm, mà chính cậu đang rơi lệ trong im lặng, khóc tới xé gan xé phổi.

Giang Tử Mặc ngủ rất nông, lập tức bị đánh thức. Hắn mở mắt ra thì thấy Quý Hoài đang cuộn tròn lại, khóe mắt chảy ra từng giọt nước mắt.

"Quý Tiểu Hoài."Giang Tử Mặc kinh ngạc, vỗ vỗ mặt Quý Hoài.

Quý Hoài lại giống như bị giam cầm trong một cơn ác mộng, Giang Tử Mặc gọi thế nào cậu cũng không tỉnh lại. Giang Tử Mặc đau lòng ôm cậu, không ngừng hôn khóe mắt Quý Hoài.

"Không sao, không sao, tôi ở đây, không sao cả."

Một lúc lâu sau, thân thể căng chặt của Quý Hoài mới thả lỏng ra, cậu chậm rãi mở mắt, lúc nhìn thấy Giang Tử Mặc thì mạnh mẽ ôm lấy hắn.

"Em ở đây." Cậu khóc, cánh tay siết chặt lấy Giang Tử Mặc.

Phảng phất như cậu đã xuyên qua bức rào chắn vô hình, chạy vào trong giấc mộng kia ôm lấy người thiếu niên ấy, cậu dùng chính thân thể của mình nói cho hắn biết rằng, cậu ở đây.

Giang Tử Mặc ôm cậu, không biết Quý Hoài bị làm sao, gặp ác mộng hay thế nào, hắn vỗ lưng Quý Hoài, cười khẽ: "Tôi biết em ở đây mà, đừng khóc."

Quý Hoài nghẹn ngào khóc không kiềm chế được, cậu dụi đầu vào ngực Giang Tử Mặc, khóc tới mức hít thở không thông, nhưng cậu không buông tay.

Một lúc lâu sau cậu dần yên tĩnh lại, chậm rãi ngẩng đầu lên dùng ánh mắt đỏ bừng nhìn Giang Tử Mặc.

"Chú Mặc, cháu gặp ác mộng, làm thế nào cũng không thể ôm được chú. Chú ở trong trại cải tạo chỉ có một mình rất cô đơn, những người đó có... bắt nạt chú hay không?"

Vẻ mặt Giang Tử Mặc trầm xuống, nói: "Ai nói cho em chuyện này?"

"Em không hỏi ai hết, em muốn anh chính miệng nói cho em, hai năm ở trại cải tạo rốt cuộc anh đã trải qua như thế nào?"

Sắc mặt Giang Tử Mặc rất khó coi, chuyện này hắn không hề muốn Quý Hoài biết, thậm chí chính hắn cũng không muốn hồi tưởng lại, hắn hy vọng có thể làm một Giang Tử Mặc sạch sẽ trong mắt Quý Hoài.

Vẻ mặt Quý Hoài trở nên ảm đạm, cười khổ: "Vẫn không thể cho em biết sao?"

Giang Tử Mặc không lên tiếng, Quý Hoài nhắm mắt rồi mở ra, mỉm cười nói: "Cháu không nên hỏi về quá khứ của chú, không biết cũng không sao, cháu không hỏi nữa."

Giang Tử Mặc ngồi dậy mở đèn bàn. Sau đó hắn lôi một điếu thuốc trong ngăn kéo ra hút.

Quý Hoài cũng ngồi dậy theo, cậu nhìn dáng vẻ của chú Mặc, bỗng nhiên không biết phải làm sao. Có lẽ không nên hỏi mới là tốt nhất, coi như cậu không biết gì cả, hết thảy giống như trước đây.

"Lúc tôi đi vào thì vừa đúng 15 tuổi, nhỏ hơn em 2 tuổi, hai năm sau thì được thả ra." Giang Tử Mặc xoay lưng về phía cậu, đột nhiên mở miệng.

"Khi đó, trên người tôi chỉ có thù hận. Ở trong trại, đầu tiên là bị người khác đánh, về sau là tôi đánh người khác, tới tới lui lui cũng chỉ có vậy mà thôi. Trừ cái này ra, em muốn biết cái gì thì tôi đều có thể kể cho em. Quá trình không mấy tốt đẹp, em coi như là nghe kể chuyện đi."

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 89: như đã nói, quân tử nhất ngôn =)))
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 69
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...