Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chú, Mượn Đùi Ôm Một Chút

Chương 90

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: Dép

Sáng sớm, ánh mặt trời rơi xuống mái nhà, cây cối và con đường nhỏ khiến chúng đều được phủ một lớp nắng vàng nhàn nhạt, những bông tuyết được chiếu sáng lấp lánh, cả thế giới nhuộm một màu trắng vàng long lanh khoan khoái nhẹ nhàng.

Quý Hoài hắt hơi một cái, mở mắt ra, cậu cảm thấy toàn thân mình như bị đông cứng lại, chẳng có một chút độ ấm nào.

"Hắt xì!!" Cậu tỉnh hẳn, lạnh quá nên muốn co người lại, nhưng vừa mới động đậy thì toàn thân vang lên tiếng rắc rắc như giẫm lên lá cây khô.

Cậu vươn tay ôm cái người còn lạnh hơn mình đang nằm bên cạnh, "Chú Mặc?"

Giang Tử Mặc còn đang ngủ, thân thể hắn còn lạnh hơn cả Quý Hoài, Quý Hoài ôm một lúc cảm thấy không đúng lắm. Cậu đưa tay sờ trán Giang Tử Mặc, nóng.

Quý Hoài hoảng hốt cắn răng cố bò dậy, lúc này mới phát hiện ra điều hòa lạnh vẫn để như vậy từ tối hôm qua. Hai người bị đông thành hai cái tủ lạnh, cậu chỉ thấy lạnh phát run, còn Giang Tử Mặc thì lạnh tới phát sốt.

Cậu cuống quít cầm điều khiển đổi thành chế độ sưởi, sau đó mặc quần áo vào đi lấy nhiệt kế.

Lúc cậu xuống giường thực sự đứng không nổi, suýt thì ngã sấp mặt ra đất. Quý Hoài cắn răng lết từng bước xuống lầu, lấy thuốc cảm và nước ấm đem lên lầu.

Cậu kẹp nhiệt kế cho Giang Tử Mặc, rồi đắp thêm chăn cho hắn. Tới lúc bỏ nhiệt kế ra nhìn, 38 độ 4.

"Chú Mặc, chú Mặc." Quý Hoài gọi vài lần, Giang Tử Mặc không phản ứng, cậu đành nâng đầu Giang Tử Mặc lên để hắn uống thuốc.

Một lát sau, cậu lại đo nhiệt độ lần nữa, thế mà lại sốt cao hơn, những 38 độ 6. Nếu vẫn còn tiếp tục sốt, có lẽ phải đưa chú Mặc đi bệnh viện.

Lúc Lục Thất tới, Quý Hoài nhờ Lục Thất hỗ trợ đưa Giang Tử Mặc đi bệnh viện. Lục Thất đứng bên giường, nhìn Quý Hoài, rồi nhìn Giang Tử Mặc đang hôn mê bất tỉnh, nói: "Không phải chứ, Hoài thiếu gia, hôm qua anh đưa cho cậu tờ giấy kia không phải là để cậu khiến thiếu gia..."

Chưa dứt lời, Lục Thất thấy mặt trời chân lý chói qua tim, cảm thấy trận bán sống bán chết sáng nay của mình thì ra là như thế, bảo sao thiếu gia nhà mình lại giận, hóa ra là do anh chuẩn bị tờ giấy kia cuối cùng lại là cho Quý Hoài dùng.

Lục Thất mang vẻ mặt quái dị nhìn Quý Hoài, do dự hỏi: "Hoài thiếu gia, anh đưa tờ giấy cậu có xem không?"

"Không xem hết." Quý Hoài đỡ Giang Tử Mặc dậy, mặc áo khoác dài vào cho hắn.

"Vậy sau đó cậu có rửa sạch sẽ không?"

"Cái gì?" Quý Hoài vừa vội vàng vừa ngẩng đầu nhìn Lục Thất.

Lục Thất hơi nóng nảy, "Thì cái bên trong ấy... Không rửa sạch sẽ phát sốt."

Quý Hoài hiểu ra ý của Lục Thất, cậu mất tự nhiên cúi đầu, tiếp tục cài nút áo cho Giang Tử Mặc, "Chắc là rửa sạch rồi." Dù sao thì sáng nay lúc cậu rời giường cũng không cảm giác thấy có gì không khỏe, chắc tại tối hôm qua chú Mặc đã rửa giúp cậu rồi? Nghĩ tới đây, cậu đỏ lựng mặt.

Lục Thất thấy Quý Hoài đỏ mặt, nghĩ là mình tò mò quá nhiều rồi, ngậm miệng không nói gì nữa. Anh lại nhìn thiếu gia, ánh mắt thay đổi, nếu sớm biết là như vậy, đánh chết anh cũng phải đưa tờ giấy cho thiếu gia mới đúng.

Chỉ kém nhau một chiêu mà thiếu gia nhà anh bị người ta đè??!!

Lục Thất cẩn thận đỡ Giang Tử Mặc lên xe, Giang Tử Mặc bị sốt đỏ bừng mặt, lúc di chuyển dường như không thoải mái nên cứ nhíu mày suốt. Quý Hoài ôm hắn vào ngực, dùng nhiệt độ cơ thể của mình để sưởi ấm cho hắn.

Tới bệnh viện, bác sĩ khám rồi chẩn đoán cảm lạnh, mắng cho Lục Thất một trận tơi bời, "Cậu đã biết là thiếu gia nhà cậu thân thể không tốt, thể chất kém hơn người bình thường, cậu lại còn để cậu ấy bị cảm lạnh! Cậu chăm sóc thiếu gia kiểu gì thế??"

Lục Thất cúi đầu nhận sai, "Vâng là do lỗi của cháu, bác sĩ khám lại cho thiếu gia lần nữa đi ạ."

Bác sĩ Trương mấy năm nay đều phụ trách theo dõi sức khỏe cho Giang Tử Mặc cho nên ông rất hiểu thể chất của hắn, ông kiểm tra lại cẩn thận lần nữa rồi mới đi.

Quý Hoài ngồi cạnh giường, Lục Thất tiễn bác sĩ Trương đi rồi quay về phòng bệnh, dùng ánh mắt tôn trọng nhìn Quý Hoài, "Hoài thiếu gia, cậu ăn sáng không, anh đi mua về."

"Vâng, chú Mặc cũng chưa ăn gì, anh mua nhiều một chút, ăn cái gì nhẹ nhẹ thanh đạm thôi." Quý Hoài nghĩ Giang Tử Mặc tỉnh lại chắc sẽ đói nên bảo Lục Thất mua nhiều.

Lục Thất một lời khó nói hết, gật đầu sau đó ra ngoài.

Quý Hoài ngồi cạnh giường, cảm thấy xương sống thắt lưng chân cẳng đều đau ê ẩm, sáng nay phát hiện chú Mặc sốt nên mải chuyện đưa đi bệnh viện, cậu không chú ý tới thân thể của mình, bây giờ mới giật mình nhận ra toàn thân đều đau nhức, cậu không chống đỡ nổi nữa, tựa vào bên giường.

Cậu nắm một tay Giang Tử Mặc, chậm rãi xoa, chờ Giang Tử Mặc tỉnh lại.

Giang Tử Mặc uống thuốc, ra một thân mồ hôi rồi mới tỉnh lại. Quý Hoài vui mừng ngồi thẳng lên, "Chú Mặc, tỉnh rồi sao? Cảm thấy khá hơn chút nào không?"

Giang Tử Mặc mê mang, nhíu mày hỏi: "Tôi làm sao vậy?"

"Sốt, tối hôm qua không tắt điều hòa, chắc bị lạnh quá nên ốm."

Giang Tử Mặc nghe xong thì đen sì cả mặt, Quý Hoài cẩn thận hỏi: "L... làm sao thế?"

Giang Tử Mặc lạnh mặt định giật kim truyền trên tay ra, Quý Hoài kinh hãi ngăn lại, Giang Tử Mặc không kiên nhẫn, trực tiếp rút kim ra.

"Chúng ta đi về."

Quý Hoài luống cuống, Giang Tử Mặc căn bản không để ý tới cậu, hắn đứng dậy mặc quần áo. Quý Hoài tức ngực, quát lên: "Anh đừng có liều được không? Còn chưa hết sốt, về lại sốt nặng hơn thì làm sao bây giờ?"

Giang Tử Mặc ngừng động tác, lạnh mặt nhìn cậu, Quý Hoài trừng mắt, hạ thấp giọng xuống: "Truyền nốt bình này xong về, nhé?"

Giang Tử Mặc im lặng nhìn cậu, một lúc sau thì mặt nặng như chì trở lại giường bệnh, Quý Hoài gọi y tá tới cắm kim truyền nước cho Giang Tử Mặc một lần nữa.

Lúc Lục Thất về, Giang Tử Mặc đang nhắm mắt nằm trên giường, Lục Thất không chú ý, anh đặt đồ ăn lên bàn, nói: "Hoài thiếu gia, về sau cậu nhẹ nhàng một tý, thân thể thiếu gia không tốt, cậu ấy sẽ không chịu được nếu cậu gây sức ép quá."

Nói xong anh lấy gói cháo trong túi đồ ăn ra, than thở: "Đây cũng là lần đầu tiên của thiếu gia, ở phía dưới dễ bị thương, cậu xem, lần này bị sốt rồi đấy, dù có nôn nóng thế nào thì cậu cũng phải làm xong dạo đầu đã chứ."

Lục Thất đau khổ, không biết nói thế Quý Hoài có hiểu hay không, anh thở dài, tiếp tục lải nhải: "Hoài thiếu gia, hôm qua cậu để ý bên dưới thiếu gia có chảy máu hay không? Sao mãi mà chưa hạ sốt thế này?"

Nói xong anh vươn tay thử sờ trán Giang Tử Mặc, Giang Tử Mặc mở choàng mắt ra, Lục Thất kinh hãi: "Thiếu gia, cậu tỉnh rồi??"

"Lục Thất!" Giang Tử Mặc ngồi dậy, vớ cái gối ném mạnh ra, "Mẹ kiếp! Cậu nói thêm một câu nữa thôi, tôi gửi cậu tới chỗ Vương Văn Bân!"

"Tôi im, tôi im!" Lục Thất kinh sợ nhảy chồm chồm ra phía sau, lập tức làm động tác kéo khóa miệng.

"Cút nhanh!" Giang Tử Mặc tức giận đùng đùng, chỉ ra cửa.

Lục Thất co giò chạy biến.

Quý Hoài hơi xấu hổ, nghe cuộc đối thoại vừa rồi cậu mới biết hóa ra Lục Thất hiểu lầm cậu ở phía trên. Cậu đưa mắt dò xét nhìn Giang Tử Mặc, thấy mặt hắn u ám đen kịt, cậu thấp giọng nói: "Em không biết anh Lục nghĩ thế, em sẽ giải thích rõ ràng lại cho anh ấy."

Giang Tử Mặc nhíu mày nhìn cậu, sau đó sắc mặt hắn trở nên khác thường, "Em... có không?"

"Dạ?" Quý Hoài nghi hoặc.

"Có thấy khó chịu chỗ nào không?"

"Không." Quý Hoài trả lời xong thì thấy mặt Giang Tử Mặc càng khó coi, vì thế nhanh trí bẻ cua, "Có! Thắt lưng đau điếng, chân còn tê rần đây này! Em.... phía dưới của em cũng không thoải mái."

Lúc này sắc mặt Giang Tử Mặc mới bình thường lại một chút, không thể có chuyện sau lần đầu tiên hôm qua, hắn phát sốt hôn mê bất tỉnh, mà Quý Hoài bị gây sức ép cả đêm vẫn còn tung tăng bay nhảy vui vẻ trước mặt hắn được.

Hắn càng nghĩ, mặt càng khó chịu, lại còn được cả tên ngáo ngẫn Lục Thất kia nữa, cái thể loại thiếu tầm nhìn như thế nên sớm tặng qua bên kia cho bớt việc.

- ----------

Lục ca à no zuo no die why you try:v

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 89: như đã nói, quân tử nhất ngôn =)))
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 90
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...