Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đoạt Thê - Dịch Chiêu

Chương 102

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thân phận Tiêu Diệu cao quý, xưa nay cả tiểu thư quan gia cũng không thèm để ý tới, huống chi là thân phận nữ tử có xuất thân thấp hèn như như Nhậm Khanh Khanh.

Nàng ta chỉ cho rằng chẳng qua là mẫu vì tử quý, lúc này mới được đón vào trong cung, nếu không phải vì cháu trai của mình, chỉ sợ cả đời đừng mong được tiến cung.

Chỉ là vừa nhìn thấy Thần phi, nàng ta lại nghĩ lại nữ tử mà mình cho người ám sát kia, cả hai đều có một mình với nhi tử, đều có địa vị thấp hèn, tuy nhiên, thê nhi cũ của Chu Tồn Phong khác ở chỗ là lại bị hoàng đế giam giữ.

Dù có suy nghĩ thế nào nàng ta cũng không thể ngờ được Nhậm Khanh Khanh chính là nữ tử đó.

Tiêu Thừa nhàn nhạt nói: “Đây là hoàng tẩu của các ngươi.”

Tiêu Diệu mở to hai mắt, có chút không thể tin được. Có đạo lý nào, lại phải gọi một phi tử là tẩu tẩu.

Chỉ thấy mặt hoàng huynh có vẻ áp bức, đôi mắt lạnh lùng liếc nhìn mình, hiển nhiên là muốn nổi giận, Tiêu Diệu lúc này mới không tình nguyện nói: “Hoàng tẩu.”

Nàng thấy Chu Tồn Phong thất thần, lộ vẻ mặt không vui: “Phò mã ——”

Lòng hắnbị đong lạnh đến mức như có gió thổi qua, bộ giáp ngắn bị kéo như sắp nứt ra, lòng bàn tay đầy máu.

Hắn một lòng bị chọc đến lạnh căm căm lộ ra phong, đoản giáp đều bị véo đến bổ ra, đầy tay tâm huyết.

Hắn kéo môi cười: “…… Hoàng tẩu.”

Nhậm Khanh Khanh nâng mắt lên, nhẹ giọng nói: “Hoàng muội, phò mã.”

Âm thanh không một tia gợn sóng, trên mặt dáng vẻ nhàn nhạt, Tiêu Diệu chỉ cho rằng nàng đang làm bộ làm tịch, đáy mắt mang theo khinh thường, nhìn cháu trai đáng yêu lúc nãy cũng bỏ qua.

Tiêu Thừa cầm tay nàng, xúc cảm lạnh lẽo, mắt ưng quét qua nàng một lần, thấp giọng nói: “Mệt rồi?”

Làm sao lại mệt mỏi, rõ ràng là thấy người cũ, lòng đang kích động. Nhưng hắn không phát hỏa được, chỉ đành coi như không biết.

Nhậm Khanh Khanh mặc kệ cho hắn nắm, chỉ cảm thấy lòng bàn tay ấm áp vây lấy nàng, dần dần cũng ấm lên. Nàng lắc đầu: “Còn tốt.”

Tiêu Diệu thấy hai người ở chung như vậy, khinh thường trong mắt càng sâu. Cách nói mà nữ tử hương thôn cũng không học được, nói chuyện với hoàng huynh cũng vô lễ như vậy, chỉ sợ sớm muốn cũng làm cho hắn ghét bỏ.

Nhưng dù như thế nào, Tiêu Ngọc là đứa con đầu tiên của hoàng huynh, đối với nó tốt sẽ có lợi chứ không có hại. Nang ta ngồi xổm xuống, đưa tay đón Tiểu Bảo lại:

“Ngọc Nhi, đến cô cô xem nào.”

Tiểu Bảo nhỏ nhắn chân ngắn chạy tới, mở to mắt nhìn.

Tiêu Diệu có chút thích tiểu hài tử, nhưng sau khi nhìn kỹ, nàng cảm thấy hắn giống hệt Nhậm Khanh Khanh, cho nên không khỏi nhéo mặt tiểu tử.

Móng tay nàng ta dài, lại bấu hơi chặt, lập tức mặt Tiểu Bảo hiện lên hai vết móng tay, tiểu tử khóc lớn, mắt ánh nước nhìn về phía Nhậm Khanh Khanh.

Nhậm Khanh Khanh đang muốn đi lên, Tiêu Thừa cũng đã bế Tiểu Bảo từ bên người Tiêu Diệu đến trước ngực mình, quát lớn: “Trở về cắt móng tay của ngươi đi, động thủ không nặng không nhẹ.”

Tiêu Diệu ngượng ngùng thu tay về, xưa nay nàng sợ hắn, chỉ nhỏ giọng giải thích: “Ta là cảm thấy…… tiểu tử này lớn lên giống hoàng tẩu như đúc, cũng không giống huynh lắm, nhất thời có chút kinh ngạc.”

Lời vừa ra khỏi miệng, làm cho Thái Hậu cũng ngây ngẩn cả người. Bà chỉ nhìn Tiểu Bảo sinh ra phấn điêu ngọc trác, trong lòng yêu thích, cũng không nghĩ về việc này.

Ánh mắt Tiêu Thừa tối xuống, lạnh lùng nói: “Nhi tử như mẫu, từ xưa đến nay đều là như thế.”

Thái Hậu thấy hắn đã trở nên không vui, nhưng dù sao đây là nữ nhi do mình sinh ra, nổi lên tranh chấp cũng không có chỗ nào tốt cho nàng. Bà cười nói:

“Hoành huynh con nói đúng, huynh con với ai gia cũng giống nhau.”

Tiêu Diệu tủi hờn nhắm miệng lại, đến nơi này thỉnh an Thái Hậu một chuyến, bị mắng trở về, còn bị hoàng đế trách phạt vì móng tay, quả thực mất mặt đến cực điểm.

Thấy sắc mặt lãnh đạm của phò mã trên xe ngựa, lập tức gào lên: “Không phải xưa nay chàng có bản lĩnh sao, ở trước mặt hoàng huynh cũng không biết nói đỡ ta một lời.”

Chu Tồn Phong kêu xe ngựa dừng lại, vén màn xe, âm thanh càng lạnh hơn: “Công chúa, vi thần cáo lui.”

Hắn luôn như vậy! hốc mắt Tiêu Diệu đỏ lên, tuy trước đó nàng hại thê tử cũ của hắn, nhưng bây giờ hai người đã thành hôn, làm sao hắn cũng nên tốt với mình hơn một chút.

Thái độ này của hắn đã nên trị tội, nhưng nàng một lòng ái mộ hắn, làm sao cũng không thể nhẫn tâm.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đoạt Thê - Dịch Chiêu
Chương 102

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 102
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...