Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đoạt Thê - Dịch Chiêu

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau ngày ấy, ngày ngày đều có cai ngục dẫn theo hình phạm tới lăn giường đinh một lần, máu tươi đầm đìa, huyết nhục bay tứ tung.

Những hình phạm đó đều bị lăn đến bỏ mạng, tuy là phạm nhân tử ngục, nhưng trước khi chết còn phải bị kéo đi chịu đinh hình một lần, cũng do tai bay vạ gió.

Nhậm Khanh Khanh ôm Tiểu Bảo run bần bật, hài tử trong lòng ngực không hiểu chuyện, mỗi ngày đều ăn ngủ ngủ ăn, không bị ảnh hưởng chút nào. Tinh thần nàng căng chặt, dường như muốn hỏng mất.

Chỉ cần nghe tiếng bọn hắn thống khổ gào rống đã đủ làm người ta sợ hãi, nếu gặp mấy tên tử ngục hàng năm không có nữ nhân đến tẩu hỏa nhập ma, trên cổ buộc xích sắt cũng muốn lao vào cửa ngục của nàng, ánh mắt dâm tà nhìn nàng một lần lại một lần.

Những tên cai ngục đó còn không dẫn bọn họ đi ngay, ngược lại dù bận bịu vẫn còn đứng lại nhìn mặt nàng tái nhợt vì sợ hãi, mới cảm thấy vừa lòng kéo người rời đi.

Vốn là như vậy, nữ tử trong ngục có chút tư sắc, đều bị bọn hắn nếm qua mùi vị, nhưng nữ tử này không tầm thường, mang theo hài tử vào trong ngục, còn có người bên trên che chở.

Không động được đến nàng, nên đành phải dọa cho nàng một trận.

Lại là một ngày, Nhậm Khanh Khanh không biết mình đã ngây người trong ngục này bao lâu.

Lúc này thần trí nàng có chút mê man, cai ngục lại dẫn ba năm người tiến vào, nàng che lại lỗ tai Tiểu Bảo, tiếng kêu gào thảm thiết quá mức làm cho người khác sợ hãi, nàng sợ doạ đến đứa bé.

Thật ra Tiểu Bảo vô tâm không phổi, lúc đầu còn bị dọa, bây giờ còn ngước mắt to tròn lên nhìn bọn họ bị tra tấn.

Trưởng ngục đứng yên trước mặt nàng, gương mặt ngoài cười nhưng trong không cười:

“Tiểu nương tử, hôm nay có bằng lòng không?”

Hắn làm theo phép công, mỗi ngày lại hỏi một lần, Nhậm Khanh Khanh rất hận bọn họ, ôm hài tử xoay người sang chỗ khác.

Trưởng ngục tay vung lên, tử ngục kia bị ném ngay vào giường đinh, ngay sau đó, hai tên tiểu tốt đẩy thân mình hắn lăn qua lộn lại trên giường đinh.

Đinh nhọn đâm vào thịt người nọ, hơi hơi động đậy thịt đã phun ra, sau đó tiến vào cây đinh tiếp theo.

Người nọ phát ra tiếng gầm rú thống khổ, trong miệng niệm:

“Cho ta chết đi! Làm ta chết! A!”

Tên trưởng ngục nhìn hắn thú vị, tiếc nuối lắc lắc đầu: “Vậy cũng không thể được, tiểu nương tử một ngày không muốn, các ngươi phải diễn nhiều thêm một ngày.”

Bỗng nhiên hắn vỗ vỗ tay: “Đúng vậy, ngươi sang đến mùa thu là xử trảm, ta tính qua ngày tháng, chắc chỉ lăn mười lần nữa, ngươi sẽ có thể chết.”

Hắn nói làm người ta không rét mà run, tử ngục gào rống nổ tung bên tai Nhậm Khanh Khanh, đầu óc nàng trống rỗng.

Tay nàng ôm Tiểu Bảo hơi run: Nếu mình, không cáo trạng nữa…

Đứa bé đang chơi ngọc bội, đưa mắt lên nhìn mẫu thân cười, dáng vẻ đơn thuần đáng yêu.

Nhậm Khanh Khanh có chút hoảng hốt, nhưng nàng vì muốn tên phụ lòng kia trả giá mới đến kinh thành không phải sao? Làm sao hôm nay bị dọa một lần, đã muốn lùi bước?

Nàng nắm chặt tay, âm thanh bên tai càng ngày càng xa, bỗng nhiên khép mắt lại ngã xuống một bên.

Tiểu Bảo thấy mẫu thân hôn mê, oe oe oa oa khóc lên.

Trưởng ngục hoảng hốt tốt, có chút kinh hoàng, phía trên hạ lệnh đe dọa nàng, vậy mà chưa trải qua đe doạ, không phải sẽ đi đời nhà ma chứ!!!

Hắn ra lệnh cho người mở cửa lao, vươn tay xem xét hơi thở của nàng, sắc mặt ngưng trọng: “Mau đi nói cho Hà đại nhân!”

Bút lông trong tay Tiêu Thừa không ngừng đưa xuống, phê một đống tấu chương không đáng một xu của mấy lão thần cổ hủ.

Hà Thiên Sinh yên lặng đi vào, hắn vừa nhận được tin, gần đây bệ hạ hay nóng giận, lại không biết có nên nói hay không.

Tiêu Thừa đang lật xem tấu chương, thuận miệng hỏi: “Chuyện gì?”

Lúc này Hà Thiên Sinh mới đáp: “Trong ngục truyền tin, Nhậm thị nổi cơn sốt cao.”

Tiêu Thừa nhíu nhíu mày, một lúc lâu sau mới nhớ tới Nhậm thị là người phương nào.

Ngày đó cũng chỉ là nhất thời hứng khởi, sau khi bị nàng tát, quyết định trừng phạt một phen, cho nên mỗi ngày đều yêu cầu cai ngục tiếp đãi nàng.

Hắn bộn bề việc triều chính, dần dần đã quên mất việc này, lại không dự đoán được nữ tử đó lại yếu đuối đến thế, chỉ vì sợ hãi mà đổ bệnh.

Hà Thiên Sinh cẩn thận nhìn vẻ mặt của hắn, cân nhắc hỏi:

“Hoàng Thượng, chúng ta đối phó Nhậm thị như thế nào?”

Tiêu Thừa vừa vẽ một vòng tròn lên tấu chương buộc tội Chu Tồn Phong, sau đó buông bút, trầm giọng nói: “Gọi Vương Diệp, đi theo trẫm.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đoạt Thê - Dịch Chiêu
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...