Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đoạt Thê - Dịch Chiêu

Chương 138

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Náo loạn một hồi, đến cuối cùng, toàn thân Nhậm Khanh Khanh như bị bắn đầy tinh dịch  của hắn, mơ mơ màng màng ngủ mất mà tay vẫn còn không quên ôm eo hắn, đầu vùi vào lồng ngực hắn.

Tiêu Thừa ôm nàng nằm chốc lát, trong lòng vừa chua vừa ngọt, nàng coi đêm nay như một cơn mộng xuân, cũng không muốn tin đây là sự thật.

Chỉ là một năm trôi qua này cũng đáng, cuối cùng cũng chịu nói muốn hắn.

Hắn xoa xoa đầu nàng, tìm khăn ướt lau toàn thân từ trên xuống dưới, thu dọn thỏa đáng rồi yên lặng rời đi.

Đi ngang qua phòng của Tiểu Bảo, lại đẩy cửa đi vào, dém góc chăn cho hài tử lâu ngày không gặp, nói nhỏ: “Nhi tử ngốc, chớ có thấy nam tử nào đều gọi cha, qua thời gian nữa cha đến đón các ngươi.”

Thấy tiểu tử ngủ ngon lành, hắn cười bất đắc dĩ chọc chọc cái trán tiểu tử, xoay người rời đi.

Hà Thiên Sinh cùng Trịnh Nhạc ở bên ngoài chờ hắn, Tiêu Thừa nhảy lên yên ngựa, nói: “Đi thôi.”

Ngày hôm sau, Nhậm Khanh Khanh tỉnh lại, chỉ cảm thấy trên người đau nhức không thôi,giấc mộng xuân kia phảng phất như là thật, ngay cả mùi Long Diên Hương trên người hắn cũng du đãng ở đầu mũi.

Nàng mờ mịt nhìn xung quanh, chỉ thấy giường đệm sạch sẽ, trên người nàng cũng không có  dấu vết nào, chỉ có cánh hoa phía dưới hơi sưng đỏ, đoán chắc mình nằm mơ nhịn không được chơi đùa một phen.

Nhất thời có chút xấu hổ, nàng làm sao lại có giấc mộng hoang đường như vậy.

Chỉ  là trong lòng  buồn bã không thôi, lại không dám nghĩ đến nơi sâu bên trong là mình đang buồn bã điều gì.

Hôm nay Tiểu Bảo thức dậy sớm hơn so với nàng, một người tự mình chơi đầu gỗ trong viện, vừa thấy mẫu thân đi ra, lập tức ném đồ vật trong tay đi, hưng phấn mà chạy tới: “Nương, mặt trời phơi mông rồi.”

Bên tai Nhậm Khanh Khanh hơi hồng, nàng sa vào cảnh trong mộng kia, vậy mà  ngủ đến lúc mặt trời lên cao, còn bị nhi tử giễu cợt. Nhưng thời gian cũng muộn rồi, nàng quyết định không mở tiệm đậu hũ nữa, dẫn theo Tiểu Bảo ra ngoài chơi một chuyến.

Tiểu Bảo vừa nghe vậy, lập tức vỗ vỗ tay, đôi mắt lấp lánh ý cười: “Nương thật tốt!”

Tiểu bảo lại cúi đầu chơi khối gỗ, lầm bầm lầu bầu: “Trong mộng có người gọi ta là nhi tử ngốc……”

Ba tuổi tiểu tử này đã thích nói chuyên, xưa nay đều lẩm bẩm một mình,  Nhậm Khanh Khanh mơ hồ nghe được, cũng không để ý.

Nàng mặc áo ngoài cho Tiểu Bảo,dắt nhi tử ra cửa, mới vừa bước ra cửa nhà  đã gặp Triệu Thẩm ở bên cạnh, nàng là người tốt bụng, hai người ngày thường đều cho qua cho lại chút đồ ăn. Thấy nàng dắt tay hài tử đi ra, cười chào hỏi cùng nàng: “Nhậm nương tử, dẫn Tiểu Bảo  ra ngoài chơi a!”

Nhậm Khanh Khanh cũng cười cười: “Đũng vậy, hôm nay rảnh rỗi, muốn dẫn Tiểu Bảo lên phố mua y phục mới.”

Mắt Triệu thẩm nhìn quanh mắt bốn phía, để sát vào bảo nàng cúi đầu,như muốn nói một chút tin tức không thể nói.

Nhậm Khanh Khanh bất đắc dĩ gục đầu xuống, còn cho rằng lại là chuyện nhà ai, lại nghe nàng nói: “Gần đây vẫn nên trữ chút lương thực ở nhà đi, nghe nói phương bắc muốn đánh giặc, Hoàng thượng phải ngự giá thân chinh!”

Tâm bỗng nhiên chững lại, đầu ngẩng lên cao cao, âm thanh hơi run rẩy: “Việc từ khi nào?”

Triệu thẩm chưa phát hiện ra biến hóa này, chỉ nói lý do rõ ràng: “Trước đó có tin tức, chỉ là không biết thật hay giả, ai cũng không dám truyền loạn. Nghe nói gian tế Bắc Liêu trói công chúa lại, ở trước trận gào thét, nên hoàng thượng mới phải tự mình đi.”

Tay nàng run run, trong lòng chợt có dự cảm, đắng chát mở miệng: “Gian tế……”

“Ai da, nói là phò mã! Đều nói phu thê cảm tình thân thiết nhất, người  Bắc Liêu này thật nhẫn tâm, thê tử của mình cũng không màng…”

Còn lại nói gì nàng nghe không rõ, lỗ tai ong ong, chỉ cảm thấy đầu có chút hôn mê.

Nàng cúi đầu nhìn thoáng qua Tiểu Bảo đang ngoan ngoãn chờ mình, dường như không thở nổi.

Nhậm Khanh Khanh có chút không còn đứng được, nàng ngắt lời người đang lải nhải, miễn cưỡng cười nói: “Triệu thẩm, thân thể ta lại không thoải mái, đi về trước.” Dứt lời, nàng cố không nhìn vào ánh mắt lộ vẻ kỳ quái kia, bế Tiểu Bảo lên, bước đi về phía nhà mình.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đoạt Thê - Dịch Chiêu
Chương 138

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 138
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...