Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đoạt Thê - Dịch Chiêu

Chương 37

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hắn rút bàn tay ướt đẫm ra, sau đó cởi đai lưng nàng. Hai người vẫn trên giường La Hán như lúc trước, chỉ là lúc này hoàn cảnh hoàn toàn bất đồng, hiện nay tiểu nương tử  ngoan ngoãn  nằm trong lòng ngực hắn, tùy ý hắn xằng bậy.

Tiêu Thừa hôn hôn đỉnh đầu nàng, vén mở vạt áo, lộ ra kia khối thịt vú được đậy bởi chiếc yếm bị sữa thấm ướt đẫm.

Đầṳ ѵú đứng thẳng, một mảnh vải mềm cũng đỉnh lên hai điểm. Hắn sờ lên vải yếm, nhéo nhéo hai đầṳ ѵú.

“Ưm a ——” Nhậm Khanh Khanh kêu một tiếng, đầṳ ѵú lại thấm ra sữa, cách lớp vải dệt làm ướt  đầu ngón tay hắn.

Hắn cởi bỏ yếm nàng, lộ ra hai luồng vú màu mỡ.

Vú thịt trắng nõn, hai đỉnh nhòn nhọn thấm ra sữa trắng, bụng nhỏ đều là dòng sữa trắng chảy xuống.

Cổ họng hắn đặc quánh, ấn nàng lên án kỷ,  cúi người ngậm núm vú vào trong miệng.

Hắn vội vàng Liếm  nuốt, đem đầṳ ѵú ngậm đến nóng lên, lại dùng hàm răng nhẹ nhàng cắn, cắn đến vừa sưng vừa lớn.

Nhũ thịt tròn vo, hắn duỗi tay, bàn tay có lực xoa xoa nắn nắn, thấy bên kia cũng chảy ra sữa, hắn dùng ngón tay lấp kín lỗ nhỏ, không cho nó tiếp tục chảy ra.

“Đại nhân……” Nàng kêu hắn, khóe mắt phiếm đỏ hồng, hai bàn tay nhỏ nắm chặt cổ tay hắn.

Ánh mắt Tiêu Thừa thâm sâu, lại Liếm  ăn một lát, ăn xong lại chuyển qua bên kia, lại lần nữa mút sữa vào trong miệng.

Sữa nàng sung túc, bây giờ  Tiểu Bảo đã không uống, một mình hắn độc chiếm hai đầṳ ѵú, uống đến không được thoải mái.

Hút mãi không còn ra sữa, hắn vẫn chưa đã thèm, đưa tay nhẹ vỗ vỗ vào nhũ thịt của nàng, hỏi: “Sao lại không có nữa?”

Nhậm Khanh Khanh cắn môi dưới, trả vờ không nghe thấy.

Từ trước bón cho Tiểu Bảo còn có thể dư thừa, chỉ là do hắn uống nhiều, lại gấp, tự nhiên trong chốc lát sẽ không có.

Không có sữa, hắn đã từ từ xoa nắn.

Tiểu nương tử hiếm có mà thuận theo như vậy, hắn nhéo cũng thương tiếc, không sẽ không làm nàng đau.

Bàn tay nóng ấm dán bên trên nhũ thịt, bóp thành màu đỏ, vú giống như cục bột, được hắn xoa bóp tùy ý.

Xoa xoa, hắn lại khát, cúi đầu xuống lại mút mát núm vú.

Nhưng vẫn  không có, hắn mang theo chút bất mãn, tát vào vú nàng, trầm giọng: “Lúc nào mới có thể có sữa?”

Nhậm Khanh Khanh đỏ mặt, quay đầu đi. Làm sao nàng biết được……

Vú bị hắn đánh hơn mười lần, lực tay không nặng, một bên bị đánh một bên run, hoảng loạn bắn ra sữa.

Hắn ngừng tay, vuốt đôi vú bị đánh hồng lên, thương tiếc Liếm  Liếm.

Đầu lưỡi của hắn Liếm  một chút, nàng  run rẩy một chút, mới vừa rồi tiết qua hai lần, tiểu huyệt lại chảy một ít dâm dịch, lại động tình.

Chỉ là lúc này, gió nhẹ thổi qua, đánh vào mặt  Nhậm Khanh Khanh, nàng cứng đờ, trợn mắt nhìn lại, lúc này mới phát hiện cửa sổ vẫn đang mở rộng bên cạnh giường, từ bên ngoài nhìn thấy rõ ràng được bên trong phòng.

Nàng hoảng sợ, đẩy đầu nam tử: “Đại nhân, cửa sổ.”

Tiêu Thừa không thèm để ý, lại hung hăng tát một cái, tay đè lại vú nàng: “Bọn họ không dám nhìn.”

Nhậm Khanh Khanh gấp đến độ muốn khóc: “Không cần……”

Nàng luôn nói không, nhưng hôm nay lại tốt như vậy, Tiêu Thừa cũng không ép nàng nữa, hắn thở dài, bế người lên, sải bước đến bên giường. Thứ duy nhất còn lại trên giường  La Hán là chiếc dây lưng màu xanh của một nữ tử.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đoạt Thê - Dịch Chiêu
Chương 37

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 37
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...