Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đoạt Thê - Dịch Chiêu

Chương 144

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cửa phòng bị Tiêu Thừa nhẹ nhàng khép lại, giây tiếp theo, hắn ấn Nhậm Khanh Khanh lên vách tường, cánh môi áp vào môi.

Hắn giống như con sói đói đang gặm cắn nàng, bàn tay rộng nắm lấy hàm dưới, cố sức cạy miệng ra, đầu lưỡi to lớn cuốn vào.

Nàng bị ép hé miệng, bên trong khoang miệng bị hắn đảo loạn, không ngừng phải nuốt nước miếng hắn đưa sang.

Hắn dùng sức thêm vài phần, hàm răng không ngừng cắn xé nàng, trong chốc lát, cánh môi phấn hồng đã bị ăn đến sưng đỏ, nhưng vẫn bị hắn ngậm ở trong miệng.

Mắt hạnh Nhậm Khanh Khanh híp lại, trong mắt bức ra ánh nước, nhẹ nhàng hừ một tiếng: “Đừng ở chỗ này……”

Nơi này là lối đi nhỏ, hai bên sườn đều là khoang thuyền, vài bước là đến phòng phụ mẫu, nếu họ đi ra, tất nhiên có thể nhìn thấy, nàng rất sợ hãi.

Tiêu Thừa buồn cười: “Vậy Nhậm nương tử muốn đi vào phòng tiểu nhân sao?”

Hắn còn cải trang thành nghiện rồi!

Nhậm Khanh Khanh liếc mắt trừng một cái, nhu nhược vùi mặt vào cần cổ hắn, hàm hồ nói:

“Đừng ở chỗ này mà.”

Yết hầu Tiêu Thừa thít chặt, nâng mông nàng bế lên, chân bước đi về phía phòng mình.

Tuy hắn che giấu thân phận, nhưng tất nhiên đãi ngộ không hề kém, phòng ở phía dưới cùng của khoang thuyền, một mình một gian, tính bảo mật rất cao.

Vừa vào trong, hắn dùng chân đá cửa phòng, đang muốn đè lên nàng tiếp tục hôn, lại bị Nhậm Khanh Khanh né tránh ——

Nàng rướn cổ nghiêng đi, ánh mắt ngập nước nhìn hắn: “Không phải ngươi bị thương sao?”

Tiêu Thừa thuận thế hôn hôn cổ nàng,  trên cần cổ trắng nõn lưu lại vài dấu hôn đỏ sẫm.

“Lừa bọn họ.”

“Ừm…..” Nàng bị hôn đến phát ngứa, lại né tránh một chút: “Vậy ngươi không sao?”

Tiêu Thừa chống ở trên vách, thân hình cao lớn che nàng lại: “Đúng là rơi xuống nước.”

Lòng nàng nhấc lên, đôi mắt không chớp nhìn hắn.

Khóe môi hắn khẽ nhếch, quét quét chóp mũi nàng: “Không biết bơi bị người truyền ra ngoài, có ngốc ta cũng phải học bơi, nếu không chết thật, làm cho nàng thủ tiết*?” (*ở góa, góa phụ)

Nhậm Khanh Khanh bất mãn trừng hắn: “Nói bậy gì đó.”

Tay Tiêu Thừa không an phận, vòng qua sờ mông nàng, xoa bóp không nặng không nhẹ, ngoài miệng nói: “Đồ không lương tâm, đã sớm đến Lạc Khâu, còn không muốn đến tìm ra có phải không?”

Nhất thời nàng có chút thẹn thùng, khô khốc nói: “Là ta nói rời đi……”

Hắn hôn hôn khóe môi nàng:  “Đi một năm còn chưa đủ? Có phải lúc nhớ đến ra đều mộng xuân?”

“Ngươi……” Đầu óc Nhậm Khanh Khanh chậm lại, mới phản ứng lại được, hóa ra đêm hoang đường đó đúng thật là hắn. Khó trách hôm nay gặp nàng lại tự nhiên như vậy, không có vẻ bất ngờ nào.

Âm thanh nàng trầm thấp: “Ta nuốt lời.”

Tiêu Thừa hơi bực bội, đúng là muốn bổ đầu nàng ra xem bên trong có chứa thứ gì, hắn không quản ngàn dặm xa xôi chạy đến nhìn nàng thì thôi, nàng còn vẫn nhớ mình không được nuốt lời…

Hắn giữ mặt nàng, mắt ưng thẳng tắp nhìn nàng: “Ta phải hỏi nàng, nếu lần này ta chết thật, nàng cảm thấy sao?”

Tay Nhậm Khanh Khanh run rẩy, muốn tránh né tầm mắt hắn, nhưng làm sao cũng không động nổi.

Môi nàng run run, lại nghe thấy hắn nói tiếp: “Nàng định tuân thủ lời nói trước đó cả đời, cũng không muốn đến thăm mộ ta?”

Giọng Nhậm Khanh Khanh rất nhỏ: “Ngươi đừng nói lời này.”

“Nàng sợ ta chết.” Trán hắn chống trán nàng, ôm người vào trong lòng:

“Khanh Khanh.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đoạt Thê - Dịch Chiêu
Chương 144

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 144
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...