Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đoạt Thê - Dịch Chiêu

Chương 124

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhậm Khanh Khanh chỉ nhớ ngày ấy vì Chu Tồn Phong cầu tình chọc giận hắn, hắn không hề tới tìm nàng, nàng cũng nhẹ nhàng hơn một chút. Chỉ  là Tiểu Bảo lại khó đối phó, cứ quấn lấy nàng đòi cha, nàng không có cách nào, chỉ có thể nói cha có việc, muốn nhi tử ngoan một chút.

Hài tử hai tuổi trí nhớ cũng không tốt, ngày qua ngày cũng dần quên. Trong lòng nàng sớm có tính toán, Tiêu Thừa là hoàng đế, tất nhiên không có khả năng chỉ có một mình nàng, chờ sau khi hắn hết giận, hoàn toàn ghét bỏ, nàng sẽ cầu hắn cho mình ra khỏi cung.

Hiện nay ở trong cung, nàng vừa tỉnh đã có cung nữ đi theo  bên người, từ sớm đến tối, bất luận làm cái gì đều  không rời một tấc, như chuyên môn nhìn nàng. Nàng cáu làm cung nữ lui ra, liền có người kéo cung nữ đó ra ngoài, đổi một người khác vào.

Như thế, tuy nàng bị nhìn khó chịu, những cũng nhịn xuống.

Hắn không đến, thân thể nàng cũng chậm rãi bảo dưỡng tốt lên, mặt cũng hồng hào lên, mỗi ngày đều có thuốc bổ không ngừng, thậm chí còn có chút đẫy đà hơn.

Tiêu Thừa lại gầy đi rất nhiều,  cả ngày hắn ở Kim Loan Điện cáu giận, một đám quan viên đều bị thay máu, đã sợ hắn từ trước lại càng sợ thêm.

Chỉ luôn có mấy lão thần không sợ chết,  Hộ Bộ thượng thư cầm đầu, mấy người đồng thời dâng tấu, muốn hắn lập hậu. Thậm chí người bọn họ cũng chọn tốt rồi, tìm mấy nữ tử trong hoàng thất, trình bức họa cho hắn.

Tiêu Thừa đen mặt,cơn tức giận mấy ngày nay cuối cùng cũng bộc phát, hắn ném tấu chương về phía bọn họ, tức giận nói: “Trẫm vẫn còn đứng được, cần gì sốt ruột lập hậu! Nếu là sợ trẫm sớm chết không sinh được nhi tử, không bằng đi đem mấy huynh trưởng bên trên quật ra đây, như vậy không phải càng tốt hơn?!”

Mấy  đại thần vội vàng quỳ xuống, không rên một tiếng mà tùy ý hắn đánh chửi, như muốn ép hắn phải phục tùng.

Hắn lạnh giọng cười, quăng tay áo, nói: “Vương thượng thư, ngươi sủng thϊếp diệt thê, dung túng di nương trong nhà hạ độc làm hại đích nữ.”

Thượng thư cầm đầu sắc mặt trắng bệch, đầu dán trên sàn nhà, co rúm lại không dám lộn xộn.

“Tần đại nhân, trong nhà ngươi chỉ  có một lão thê, như thế nào lại ở thành đông trong nhà nuôi dưỡng ngoại thất?”

Lão thần 50-60 tuổi kia cũng giống như lão thần trước, run rẩy hơn. Sợ Thánh Thượng trừng phạt là một chuyện, càng sợ cọp mẹ trong nhà biết được,lại thành gây chuyện lớn.

……

Tiêu Thừa từng cái trách cứ một lần, thấy bọn họ đều có dáng vẻ ăn mệt, trong lòng lúc này mới thoải mái vài phần.

Hiện nay hắn cắt không đứt, gỡ càng rối hơn, hậu cung có duy nhất một nữ tử mà hắn để bụng, trong lòng lại không có hắn, nhiều ngày cũng không biết cho hắn một bậc thang đi xuống.

Mấy người lui ra, hắn ngồi một mình trong ngự thư phòng thở dài. Nàng tránh thai làm hại thân mình, căn bệnh hắn lại do hắn tạo thành, hắn muốn đi gặp nàng, lại sợ thấy dáng vẻ oán hận của nàng.

Hà Thiên Sinh tiến vào, bám vào  bên tai hắn nói vài câu.

Đỉnh mày Tiêu Thừa  rùng mình, nói: “Người không chết?”

Hà Thiên Sinh lắc đầu.

Chuyện là bên phía Nhữ Dương công chúa đang đi gặp thích khách tập kích, mọi người đều có thương tích, nhưng phò mã Chu Tồn Phong lại bị thương sâu nhất, vì che chở cho Tiêu Diệu nên trúng một kiếm trước ngực, đúng là đe dọa đến tính mạng.

Hắn cười lạnh một tiếng, sao có thể trùng hợp như vậy, đuổi hắn ra khỏi kinh mà thích khách vừa lúc đuổi tới?

Tiêu Thừa nói: “Ngươi đi, đón  Nhữ Dương  trở về, còn Chu Tồn Phong, bảo hắn tiếp tục đi đất phong.”

Hắn còn muốn nhìn xem, trong hồ lô của người này rốt cuộc muốn làm cái gì.

Hà Thiên Sinh thấy hắn nhăn mặt, biết lại phiền lòng vì vị ở Thừa Tú Cung kia, nhắc nhở nói: “Hoàng Thượng, hiện nay đã là cuối mùa thu, năm nay cũng nên đi săn bắn rồi.”

Tiêu Thừa nhớ đến nàng đúng là bực mình, chi bằng mang theo nàng ra khỏi cung giải sầu, cho dù tức giận với mình, cũng nên bộc lộ hết ra.

Trái phải phiền phức lâu như vậy, trong lòng nàng không có mình, nếu kéo dài thêm mấy ngày nữa, có khi ngay cả Tiểu Bảo cũng quên hắn.

Hắn trầm giọng mở miệng: “10 ngày sau đến bãi săn Thu Lâm, lệnh cho…… Thừa Tú Cung bồi giá.”

Lúc Nhậm Khanh Khanh biết được có chút thất thố, nàng đã chuẩn bị tốt mình sẽ không còn gặp hắn, làm sao đột nhiên hắn lại tổ chức cuộc săn bắn này?

Nhưng ý chỉ đã ban, không muốn đi, cũng đành tiếp chỉ.

Tiểu Bảo mới hai tuổi, dẫn theo cùng cũng không tốt lắm, đi xe ngựa mệt nhọc, lại ở nơi gió to như vậy, nếu đi theo sẽ sinh bệnh, mất nhiều hơn được.

Hà Thiên Sinh đến truyền chỉ lại nói: “Nương nương, Thánh Thượng nói, muốn tiểu vương gia theo cùng.”

Nàng thở dài, chỉ phải đáp ứng.

Từ trước đến Tiêu Thừa nay đều tùy ý làm bậy, lần này săn bắn ngoài triều thần, hậu phi cũng chỉ có một mình nàng. Ngay cả Tiêu Diệu hồi kinh đã nghỉ ngơi mấy ngày, cầu xin khóc lóc mới được đi theo.

Hắn vốn không yên tâm để nàng ta ở lại kinh thành, chỉ sợ phò mã kia làm ra chuyện gì không an phận, đến lúc đó lại là sai lầm.

Nhưng đến lúc đó, cuộc đi săn bị quấy nhiễu, là do muội muội này của hắn gây nên.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đoạt Thê - Dịch Chiêu
Chương 124

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 124
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...