Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đoạt Thê - Dịch Chiêu

Chương 86

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhậm Khanh Khanh sững sờ đứng đó, chạy cũng đã quên. Nàng cùng hắn cứ đứng mặt đối mặt như vậy, lần cuối cùng đối mặt là đưa hắn ra bến đò lên kinh.

Hiện nay hắn cao lớn, cao quý hơn nhiều so với ngày trước.

Bọn họ là là phu thê trẻ tuổi, một đường nắm tay đi tới, nàng biết mọi thứ về hắn, lại không biết phu quân này của mình khi nào lại chê nghèo thích phú quý, bỏ cả thê nhi của mình.

Đôi mắt nàng lên men, bỗng nhiên nghĩ đến Tiêu Thừa, tay nắm thật chặt. Tất nhiên là nàng cũng không có tư cách nói đến phẩm hạnh của hắn, bản thân mình còn không trong sáng dây dưa cùng nam tử khác ở bên nhau, cũng như chó chê mèo lắm lông.

Vốn muốn mỉm cười nhẹ nhõm với hắn, tỏ ra mình đã tự do thoải mái, nhưng cuối cùng lại không thể cười, gần như không cầm được nước mắt, chỉ có thể cụp mắt xuống nói: “Chu đại nhân.”

Chu Tồn Phong cảm thấy đau lòng, chỉ trong vòng một năm, mối quan hệ giữa hai người đã trở thành như thế này. Trong lòng hắn vẫn luôn yêu thương và nhớ nàng, không biết rằng giữa hai người lại bị chặn ngang bởi huynh muội họ Tiêu.

Bọn họ ở hoàng thành, ai cũng không thể thoát thân, nhưng hắn muốn giải thích với nàng. Tiến lên một bước, gương mặt từ trước đến nay ôn nhuận như ngọc, lúc này đã trở nên trắng bệch:

“Khanh Khanh, nàng hiểu lầm ta, từ trước đến nay lòng ta chỉ ——”

Lời nói của hắn bị cắt ngang, khuôn mặt cười tươi như hoa của Hà Thiên Sinh đến gần:

“Nương nương, Hoàng Thượng gọi người đi lên.”

Nhậm Khanh Khanh ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy Tiêu Thừa đứng trên tường thành trước mặt, gương mặt hắn ẩn trong bóng tối, không nhìn thấy gì. Trong lòng ngực hình như đang ôm gì đó, một khối đen kịt.

Trong lòng nàng biết không còn đi được, vừa nãy đã trì hoãn hồi lâu, nên chạy ngay lúc Tiêu Thừa vừa đi thì tốt rồi, nếu không gặp phải Chu Tồn Phong, có lẽ hắn sẽ không nhìn thấy.

Nàng gục đầu xuống, xách váy đi theo.

Hà Thiên Sinh chờ ở một bên, làm từ thế “Mời.”: “Phò mã, Hoàng Thượng cũng bảo ngài đi cùng.”

Hai người một trước một sau, đi lên cầu thang dài, vẫn như trước đây ở huyện Hà. Chỉ là lúc này, một người sắc mặt lạnh lùng, một người không tình nguyện, một người khác sắc mặt tái nhợt, nhìn chằm chằm bóng dáng của nàng.

Chân Nhậm Khanh Khanh bước lên bậc thang cuối cùng, pháo hoa bỗng chốc nở rộ ở phía sau lưng, xung quanh bốn phía màu sắc rực rỡ chiếu sáng, cũng làm cho nàng thấy trên tay Tiêu Thừa đang ôm thứ gì.

Tiểu Bảo.

Trong lòng nàng sớm cho rằng đã chạy ra khỏi thượng kinh là Tiểu Bảo, còn đang ôm lấy cổ Tiêu Thừa, đôi mắt tròn xoe nhìn loạn xung quanh.

Sắc mặt nàng phút chốc trở nên trắng bệch, bỗng nhiên lúc này mới ý thức được, khó trách sau khi trở về hắn chưa từng hỏi đến Tiểu Bảo, khó trách hắn không lo lắng mình chạy mất.

Nhậm Khanh Khanh dừng ở đó, bên tai lại truyền đến âm thanh của hắn: “Lại đây.”

Phía sau là Chu Tồn Phong, hắn dừng lại cách nàng hai ba bước, cũng giống như nàng, nhìn Tiểu Bảo trong lồng ngực Tiêu Thừa.

Chỉ liếc mắt một cái, hắn đã nhận ra được đó là hài tử của hai người. Sau khi sinh hài tử được ba tháng cũng chưa từng gặp lại, hiện giờ bị một nam tử khác ôm vào trong ngực, hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn.

Trong lòng dâng lên một cơn nhục nhã cùng hận thù rất lớn, hắn rũ mắt xuống, cắn răng kiềm chế bản thân.

Nhậm Khanh Khanh tiếp tục bước đi, chậm rãi tới gần.

Mỗi một bước của nàng, phảng phất như con dao nhỏ cắt vào lòng Chu Tồn Phong một lần, hắn nhìn thê tử của mình lao đến bên người khác, thậm chí không thể nói nên lời.

Ý định sau khi lên kinh thi cử xong sẽ đón nàng lên hưởng phúc, người một nhà tốt đẹp sống ở thượng kinh, tất cả như mây khói thoảng qua.

Cuối cùng nàng cũng đi đến bên cạnh Tiêu Thừa, ánh mắt cũng không lia sang hắn một lần, chỉ nhìn vào Tiểu Bảo.

Nhưng tiểu tử này cách xa nhiều ngày, đối với mẫu thân mình còn không quen thuộc bằng Tiêu Thừa, người ngày nào cũng đến gặp mình, chỉ dùng ánh mắt tò mò nhìn nàng.

Tiêu Thừa nhẹ giọng nói: “Không quen biết? Không phải ngày nào cũng cho ngươi xem bức họa sao? gọi ‘Nương"”

Tiểu Bảo ngoan ngoãn mở miệng: “Nương.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đoạt Thê - Dịch Chiêu
Chương 86

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 86
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...