Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đoạt Thê - Dịch Chiêu

Chương 127

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trước đó Tiêu Diệu đã tra mười tám đời tổ tông của Chu Tồn Phong, tất nhiên trong đó cũng bao gồm cả Nhậm Khanh Khanh.

Tiêu Thừa phong nàng thành phi, chỉ mơ hồ biết được nữ tử này họ Nhậm, chưa từng liên kết với thê tử cũ của Chu Tồn Phong với nàng.

Cuối cùng làm sao có thể nghĩ đến đường đường hoàng đế, thế nhưng sẽ cường đoạt thần thê?

Đêm nay, lúc nàng đến rồi về, Tiêu Thừa đã mượn rượu tiêu sầu, một ly tiếp một ly uống đến dừng không được. Vẫn là Trịnh Nhạc đi khuyên, nói nương nương đã về rồi, lúc này cứ như vậy nàng cũng không nhìn, bấy giờ hắn mới an phận hơn.

Chỉ qua một lát, lại ngồi ở đó khó hiểu gọi “Khanh Khanh” đến đây, âm thanh không lớn không nhỏ, đủ làm cho triều thần cung quanh đều nghe thấy.

Tiêu Diệu nghe cái tên này chỉ cảm thấy trong lòng nhảy dựng, cho đến lúc Trịnh Nhạc lo liệu cho hoàng đế say rượu xong trở lại, mới thử hỏi: “Thần phi tên gọi là Khanh Khanh, là chữ nào?”

Từ trước đến nay  Trịnh Nhạc cũng coi nàng ta như muội muội, nghe nàng hỏi hắn cũng không có ý đề phòng, đáp: “Khanh trong tiết trời âm u được tia nắng ban mai chiếu rọi, trước đó nhìn hoàng thượng đã viết qua.”

Nếu là bình thường, nàng đã trào phúng với hắn vài câu, mắng vũ phu cũng giả vờ văn nhã, lúc này không rảnh quan tâm, móng tay bấu chặt, hỏi: “Hoàng huynh cùng nàng…… quen biết như thế nào?”

Tuy Trịnh Nhạc uống nhiều hơn mấy chén, nhưng không đến mức thất thần trí, đề cập đến việc tư của Thánh Thượng, hắn chỉ trả lời qua loa cho xong: “Hẳn là gặp được trên đường  thôi, ta cũng rõ lắm.”

Hắn che giấu như vậy, Tiêu Diệu đã rõ ràng. Đâu ra trùng hợp như vậy, trước đó nàng ta phái người ra ngoài ám sát nàng, sau lưng hoàng huynh đã giam ngay người vào tư ngục. Rồi sau đó hắn lại chiếu chỉ tung ra một nữ tử lưu lạc nhân gian cùng nhi tử, nghĩ đến bảo sao nhi tử còn giống với Chu Tồn Phong như vậy.

Trên ngực nàng ta phập phồng, chỉ cảm thấy cảm thấy thẹn, hoàng thất bọn họ, thế mà lại giúp người khác nuôi dưỡng hài tử?!

Dưới mắt Trịnh Nhạc nàng ta không hiện cảm xúc, xác định lúc hắn về trướng nghỉ ngơi, mới đi tìm Nhậm Khanh Khanh.

Nữ tử này cũng giống như hồ ly tinh! Trêu chọc Chu Tồn Phong không đủ, còn muốn mê hoặc tâm huynh trưởng nàng ta.

Đôi mắt nàng ta lộ tia ngoan độc, tiểu súc sinh kia của nàng không phải con cháu Tiêu gia, còn nghĩ đối tốt với hài tử đó một chút!

Mắt thấy roi của Tiêu Diệu sắp vung tới đây, đồng tử Nhậm Khanh Khanh phóng to, áp xuống tâm đang nhảy dựng, trấn định rồi nói: “Nhữ  Dương công chúa, nếu để Thánh Thượng biết được ngươi đánh ta ——”

Nàng ta cười lạnh lùng, từ trước đến nay không sợ trời không sợ đất, như thế nào sẽ bị mấy lời này của nàng dọa lui.  Chỉ ngưng mắt nghĩ nghĩ, nói: “Nói đúng, không bằng ta kết thúc tính mạng ngươi tại đây, thần không biết quỷ không hay, như thế nào?”

Lúc này  Nhậm Khanh Khanh mới phát giác hai cung nữ đi theo đã sớm bị nàng ta cho người kéo đi, không biết đã bị giết hay chỉ bị trói.

Đáy lòng nàng càng thêm bất an, lạnh lùng nói: “Rất nhiều người đã nhìn thấy ta đi theo ngươi ra đây, nếu ta xảy ra chuyện, tất nhiên Thánh Thượng sẽ không tha cho ngươi!”

Một roi của Tiêu Diệu đánh lên thân thể nàng, lập tức đánh đến té ngã trên mặt đất. Lẽ ra nàng ta nóng nảy hận nàng, roi nên dùng sức, nhưng không biết vì sao, chỉ như đe dọa nàng, từng cái đánh ở trước mặt, gần chạm vào lại thu về.

Nhậm Khanh Khanh không ngừng né tránh, váy áo trên mặt đất lăn lộn tràn đầy bùn đất. Thấy nàng chật vật như thế, Tiêu Diệu đắc ý nói:

“Ngươi cho là ta không biết? rất nhiều ngày nay hoàng huynh chưa từng đến cung của ngươi, có lẽ ghét bỏ da^ʍ phụ như ngươi, ngươi sẽ không cho là hoàng huynh sẽ trừng phạt ta vì ngươi chứ?”

Nàng bị nàng ta bức cho từng bước lui về phía sau, phía sau là hồ sâu không thấy đáy.

Ý đồ của Tiêu Diệu đúng là như vậy, nàng ta không lưu lại dấu vết trên người nàng, chỉ làm cho nàng sợ hãi và kiệt sức, sau đó ném nàng vào trong hồ, nhìn nàng giãy giụa chết đi, so với đánh nàng càng thêm sảng khoái.

Nàng không phải là một mỹ nhân bị bệnh sao, chỉ cần nói nàng luẩn quẩn trong lòng nên tự sát, đến lúc đó trên người nàng lại không có vết thương, ai có thể trách đến đầu nàng ta?

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đoạt Thê - Dịch Chiêu
Chương 127

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 127
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...