Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đoạt Thê - Dịch Chiêu

Chương 172

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khanh còn rất có sức sống chạy nhảy, cho nên mới có thể giấu được Tiêu Thừa. Đợi cho tháng thứ ba, cũng không biết tiểu tổ tôn trong bụng này tính tình phản nghịch như thế nào, ăn gì cũng nôn, một ngày chỉ ăn một chén cơm nhỏ, làm nàng vốn gầy càng gầy hơn.

Tiêu Thừa gấp đến độ miệng bốc lửa, cầu mấy bà vú già chăm sóc nàng. nhưng không có gì hữu dụng. Nhìn nàng  tiều tụy như vậy, hận không thể đổi thành hắn hoài thai.

Không có cách nào, hắn làm cho cả Thái Y Viện đều vây quanh Nhậm Khanh Khanh, lang trung dân gian tìm không ít, hắn còn gọi Vương Diệp mình điều đi rất xa trở về. Cuối cùng người này tuổi trẻ tài cao, lại về vấn đề này rất tốt, tất nhiên như có đất dụng võ.

Tiêu Thừa tự gọi mình là lòng dạ rộng lớn, tính tình không nhỏ nhen, chỉ là một ngày hạ triều về Thừa Tú Cung, thấy kia thái y  tuổi trẻ kia. ngón tay đang đặt ở cổ tay tinh tế của Nhậm Khanh Khanh, hai người còn không coi ai ra gì cười nói, một cái chớp mắt làm hắn tức giận đến mặt sắp tái cả đi.

Nhậm Khanh Khanh liếc nhìn hắn một cái, lập tức đã nhìn ra tật xấu của nam tử này. Nàng cũng không bảo Vương Diệp lui ra, chỉ cong khóe mắt nói: “Nguyên Hạc.”

Tiêu Thừa nghẹn tức giận vào bên cạnh nàng, ngay cả Vương Diệp thỉnh an không thèm để ý đến, chờ Nhậm Khanh Khanh hờn dỗi nhìn hắn, hắn mới không tình nguyện trả lời.

Còn cho rằng hắn không nhìn ra, từ trước hai người ở Tần Lâm biệt uyển, Vương Diệp còn có gì đó với nàng, giờ vào cung nàng còn cười nói với hắn thoải mái như vậy, không sợ lại làm mê đắm tiểu tử này sao.

Nàng đang mang thai, lại có người ngoài ở đây, Tiêu Thừa nghiêm mặt nói: “Thân thể Hoàng hậu thế nào?”

Vương Diệp kính cẩn nghe lời đáp: “Nương nương mạch tượng vững vàng, hết thảy đều mạnh khỏe. Chỉ là mấy ngày nữa nếu vẫn cứ ăn không vào, lphải dùng vài phương thuốc.”

Đoạn thời gian mang thai này cũng không được tốt, có thể làm nàng bị thương, Tiêu Thừa nhéo nhéo má nàng: “Nàng không thể ngoan ngoãn ăn cơm sao?”

Nhậm Khanh Khanh bị hắn kéo mặt, hơi tức giận: “Chàng thật phiền.”

Tiêu Thừa cố ý diễn một phen, lại giúp nàng xoa xoa, thấp giọng nói: “Ta không dùng lực, sao lại nuông chiều nàng như vậy.”

Vương Diệp thấy đế hậu thân mật, vội vàng cúi đầu xuống, có chút thất thần.

Hắn còn trẻ, lần đầu tiên nhìn thấy hoàng hậu, hắn chỉ cảm thấy có chút thương tiếc, sau này nhìn thấy sự kiên trì, ngoài mềm trong cứng, hắn bắt đầu cảm kích nàng. Lúc đó đã bốc đồng giúp nàng vài chuyện, hắn cũng không hối hận. Nửa đời trước sống có nề nếp, gặp được nàng mới thay đổi một chút.

Tiêu Thừa vẫn còn đắc chí, thấy hắn như thế lại trầm mặt xuống,hạ giọng nói: “Ngươi đi xuống đi.”

Hắn cung kính lui ra.

Người vừa đi ra ngoài, Tiêu Thừa cũng không giấu diếm, nói: “Sau này bảo hắn sau giờ ngọ tới bắt mạch.”

Trưa hắn ngủ cùng Nhậm Khanh Khanh, sau khi hai người tỉnh dậy vừa lúc chuẩn bệnh cho nàng, không cho tiểu hoàng hậu của hắn mỗi ngày đều cười với người khác.

Nàng bất đắc dĩ cực kỳ: “Sao chàng lại như vậy?”

“Như thế nào? Lúc trước nàng đào tẩu không phải hắn ngầm hỗ trợ? Ta phòng bị nhiều thêm một chút lại thành không phải.” Hắn nói chua lòm.

Nhậm Khanh Khanh cũng tức giận: “Nói về việc lúc trước, lúc đó chàng sắp bóp chết ta, người ta nhìn thấy ta đáng thương.”

Tiêu Thừa biết mình không có lý, lại sợ nàng tức giận đọng thai, vội vàng thò đầu lại gần, “chụt” một cái hôn lên má nàng, dỗ dành: “Ta nhìn thấy nàng cùng hắn ở một chỗ cũng không thoải mái, ta còn chưa nói gì, nàng lại mắng ta.”

Lúc này hắn đang giả vờ đáng thương, Nhậm Khanh Khanh trợn mắt nói: “Chàng đang ghen tuông thì thôi đi, sao còn phải mũi không phải mặt không phải đối với người ta.”

Tiêu Thừa âm thầm cắn chặt răng, hắn là một hoàng đế, muốn như thế nào thì như vậy, bây giờ còn bị dạy dỗ. Cuối cùng cũng đuối lý, chỉ đành hạ giọng nói: “Lần sau không vậy nữa.”

Lúc này nàng mới thoải mái hơn, nắm tay hắn đặt trên bụng vuốt ve, híp mắt cười: “Chàng phải cười nhiều hơn, nếu xụ mặt như vậy, hài nhi của ta nhìn cũng không thoải mái.” Trong lòng Tiêu Thừa thoải mái hơn một chút, lúc này mới thật lòng đáp ứng.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đoạt Thê - Dịch Chiêu
Chương 172

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 172
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...