Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đoạt Thê - Dịch Chiêu

Chương 199

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhậm Khanh Khanh xấu hổ buồn bực liếc mắt nhìn hắn một lần, vừa rồi miệng nhỏ bị hắn thao đến bủn rủn, hiện nay còn ở không ngừng ch** n**c miếng, lại không thể không xoay người sang chỗ khác đối với hắn.

Tiêu Thừa giơ tay lên, đánh vào mông nàng, mông thịt trắng nõn hiện dấu tay màu đỏ.

Hắn lạnh lùng nói: “Trước kia dạy nàng đều quên rồi?”

Nàng cắn cắn môi, quay đầu dùng ánh mắt lóng lánh nước đáng thương nhìn hắn, tay chống trên giường, sụp eo nhếch lên mông, đem t*** h***t một mảnh lầy lội lộ ở trước mắt hắn.

Trong mắt Tiêu Thừa lộ ra sắc dục, lại tàn nhẫn xoa xoa thịt đùi,vừa xoa vừa đánh, nói: “Mông dâm lại nâng cao chút.”

Cả người Nhậm Khanh Khanh chỉ phải đành lại áp xuống, đầu gối quỳ lên, cố gắng n*ng m*ng mình lên.

Thấy tiểu phụ nhân không ngừng quay đầu lại nhìn hắn, hắn duỗi tay nhéo nhéo mặt nàng: “Được rồi.”

Nàng đã muốn, hắn cũng không cần câu nàng nữa.

Tiêu Thừa bẻ hai cánh mông sang hai bên, theo đó dán côn th*t lên. Nơi t*** h***t mềm mại chạm vào dục căn nóng như bàn ủi, liền bắt đầu co rúm lại, làm cho nữ tử dưới thân kêu loạn: “ưm… a……”

Hắn cười khẽ: “Kêu gì, còn chưa chọc vào đâu.”

Vừa dứt lời, hắn liền chống lại huyệt khẩu, vừa nhanh vừa mạnh cắm đến sâu bên trong đường đi.

“A!” Nhậm Khanh Khanh nắm chặt tay, tiệm đậu hũ ở trên đường cái, tuy nơi này là phòng trong, nàng lại sợ bị người khác nghe thấy.

Đôi tay Tiêu Thừa nắm eo nhỏ của nàng, dựng thẳng eo bắt đầu không ngừng thọc vào rút ra.

côn th*t bị hoa môi bao chặt lấy, d*m thủy bên trong càng chảy càng nhiều, làm hắn ra ra vào vào càng thêm vui sướng, nhiều lần thâm nhập đến nơi sâu nhất.

Hắn vừa ** nàng vừa nói: “Chủ tiệm, đậu phụ của nàng mềm mịn, ** rất thoải mái, hôm nào nàng dạy thê tử của ta, để nàng ấy cũng làm theo.”

Nào biết Nhậm Khanh Khanh quay đầu, mũi hồng hồng, hung hắn: “Không dạy, chàng không có nương tử!”

Tiêu Thừa cong khóe môi cười, lật người lại ôm vào ngực, côn th*t chưa rút ra, vẫn hãm ở trong huyệt. Hắn n*ng m*ng nàng lên, dỗ dành nàng: “Sao nàng có thể có phu quân, ta không thể có nương tử, bá đạo như vậy.”

Chân nàng câu lấy eo hắn, gắt gao siết chặt hắn, t*** h***t bọc cũng không thả lỏng một giây. Nàng ôm cổ hắn, nhỏ giọng nói: “Nguyên Hạc ca ca, chỉ cần ta.”

Trong lòng hắn mềm nhũn, hắn tiến tới hôn môi, l**m lưỡi nàng cho đến khi tách ra, kéo theo một sợi chỉ bạc, dỗ dành nàng: “Đương nhiên là ta chỉ cần Khanh Khanh muội muội.”

Lúc này Nhậm Khanh Khanh mới dựa đầu lên vai hắn, thoải mái híp mắt hừ nhẹ.

Tiêu Thừa ôm nàng thúc lên, cười: “Đây không phải đang diễn sao, ăn dấm?”

Tuy lời nói như vậy, trong lòng lại là thỏa mãn không thôi, hắn thích Khanh Khanh lúc này cực kỳ, hận không thể nhập nàng vào trong xương tủy.

Cong eo đĩnh động đến càng nhanh thêm, âm thanh”Bạch bạch”quanh quẩn trong phòng, d*m d*ch nàng bị hắn làm cho b*n r*, dính trên đùi hai người.

Tiêu Thừa đem nàng đè ở trên tường, côn th*t hướng trong gắt gao đỉnh nàng, như muốn đem huyệt tâm mở rộng.

Nhậm Khanh Khanh ư ư a a k** r*n, một đôi mắt thất thần, thẳng tắp nhìn hắn.

Hắn ra vào mấy trăm lần, cho đến lúc t*** h***t bắt đầu co chặt, như muốn tiết ra tới, mới hung hăng thọc vào rút ra vài cái, cùng nàng l*n đ*nh b*n t*nh.

t*nh d*ch nóng bỏng bắn vào đường đi, làm nàng nhịn không được phát ra tiếng hừ hừ.

Phụ nhân bị hắn ** tàn nhẫn đổ mồ hồi, đuôi mắt lộ ra vẻ quyễn rũ, không muốn buông tay ra khỏi cổ hắn, tựa vào vai hắn th* d*c.

Tiêu Thừa hôn hôn vành tai nàng, nói: “Khanh Khanh, ta chỉ cần nàng.”

Nữ tử ngốc ngốc ngẩng đầu, thò đến hôn khóe môi hắn, nhẹ giọng đáp lại: “Ta cũng chỉ cần chàng.”

Hắn rầu rĩ bật cười, cứ như vậy ôm nàng đi ra gian ngoài, tay mắt lanh lẹ khóa lại cánh cửa vốn dĩ đã đóng.

Nhậm Khanh Khanh há hốc mồm: “Làm gì vậy?”

Giữa mày Tiêu Thừa lộ vẻ đắc ý: “Buổi chiều không mở tiệm, cho Nguyên Hạc ca ca ** nàng thêm thoải mái.”

Hắn thật sự đè nặng trên nàng nghịch cả một buổi trưa, cho đến lúc trời tối xuống, hai người mới thu dọn xong trở về nhà.

Tất nhiên, chân nàng mềm nhũn không thể đi, nên được hắn cõng trở về.

KẾT THÚC

Xuân đi thu tới, bọn họ ở nơi này một năm lại một năm nữa. Khách đậu hũ đã thay đổi một đám, Triệu thẩm bên cạnh cũng già đến mức không đi được, ngày ngày ngồi ở cửa kéo nàng nói chuyện nhà.

Cho đến một ngày, một chiếc xe ngựa dừng ở cửa, Tiêu Thừa đang quét rác ở trong viện híp híp mắt, nhìn thấy một đôi nam nữ bước xuống, nữ tử co rúm lại không dám tiến vào, nam tử xung phong vào trước.

Hắn bất đắc dĩ lắc đầu, cất cao giọng nói: “Vào đi.”

Một ngày này, tiệm đậu hũ của Nhậm nương tử không mở cửa, có người nói là nhi tử của nàng dẫn theo thê tử trở về, khí thế phô trương thế kia, tuyệt đối không phải người thường.

Ngày thứ hai bọn họ ra cửa mua đồ ăn, chỉ thấy Nhậm nương tử luôn luôn ôn hòa không cho sắc mặt tốt, phu quân xưa nay đều lạnh lùng của nàng lại trái ngược, đi bên cạnh khuyên nhủ gì đó. Chọc giận bị nàng đấm đấm, lúc này mới không cam lòng ngậm miệng lại.

Người khác chỉ đoán nàng không hài lòng với việc thành thân này, trong lòng tức giận, ngay cả phu quân của mình cũng không thích.

Cho đến ngày thứ ba, cũng không biết tức phụ(con dâu) kia có cách gì, tuy nàng vẫn không vui, nhưng vẫn cho tức phụ đi theo bên cạnh.

Tiểu nương tử chạy xung quanh nàng, trên gương mặt nhỏ đầy vẻ lấy lòng. Có người hiểu chuyện trộm ghé sát vào, chỉ nghe kia tiểu nương tử kia ngọt ngào gọi nàng là “Nương”, còn thân mật hơn cả nữ nhi mình sinh ra. Than thở trong lòng tức phụ kia biết làm việc, dỗ như vậy, sao còn có thể không vui.

Mấy ngày sau, dôi phu thê trẻ tuổi kia lên xe ngựa rời đi.

Mỗi năm từ nay về sau, hai người họ đều đến nơi này vấn an cha nương.

Lúc đầu còn nói ra khỏi cung đi đến nhiều nơi chơi một chút, nhưng Nhậm Khanh Khanh cùng Tiêu Thừa vẫn ở Lĩnh Nam nhiều năm, không muốn đi nữa. Tuổi dần dần cũng lớn, vẫn luôn ở lại nơi này.

Có một lần nàng bị trật chân,Tiêu Thừa còn không chịu thua mà cõng nàng, chỉ thấy eo nhói đau, cảm thấy mình đúng là đã già rồi.

Còn để Nhậm Khanh Khanh phải dỗ dành hắn, chỉ nói Nguyên Hạc ca ca vĩnh viễn trẻ trung, nếu có già, cũng là một lão nam nhân tinh tráng.

Hai người họ vẫn luôn ở bên nhau, xuân tới ăn đào, mùa hè hóng mát, mùa thu ngắm trăng, mùa đông nhìn tuyết.

Thẳng cho đến khi đầu tóc điểm bạc, thẳng cho đến khi mặt đầy nếp nhăn, bọn họ vẫn luôn ở bên nhau, trải qua rất nhiều năm.

Hoàn Toàn Văn!!!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đoạt Thê - Dịch Chiêu
Chương 199

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 199
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...