Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đoạt Thê - Dịch Chiêu

Chương 67

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vừa rồi Nhậm Khanh Khanh đã khóc, hai hàng nước mắt hòa lẫn bùn đất trên mặt, lúc này vừa lấm lem vừa bẩn thỉu,  đáng thương lại còn có thể cười cười.

Nam tử vẫn giơ cung tiễn lên, gương mặt lành lùng tràn đầy vẻ uy hϊếp, những nhân mã hắn dẫn theo tất cả đều cúi đầu, liếc mắt một cái cũng không dám nhìn nhiều.

Nàng có hơi hoảng hốt bởi từ “Trẫm” truyền tới lỗ tai,  làm mình vừa kinh ngạc lại sợ hãi.

“Ngươi nói …..” Nàng khàn khàn mở miệng.

Lúc này Tiêu Thừa mới ý thức được trong cơn phẫn nộ đã để lộ thân phận, chỉ muốn đến bắt nàng trở về, nhưng lúc này lừa gạt cũng chẳng có ý nghĩa gì nữa, trầm giọng mở miệng:

“Lăn lại đây cho trẫm.”

Ngữ khí của hắn sắc bén, đôi mắt không chớp mắt nhìn chằm chằm vào nàng.

Hà Thiên Sinh cong lưng ở một bên, cẩn thận lau mồ hôi trên thái dương, trong lòng thở dài: Nương tử ăn mềm không ăn cứng, hình như mới vừa rồi dùng cung tiễn uy hϊếp cũng vô dụng, bây giờ…..

Quả nhiên, Nhậm Khanh Khanh ngốc lăng tại chỗ, đôi mắt hạnh nhìn thẳng tắp vào hắn, từng giọt nước mắt nước lăn dài xuống, từng hạt, từng hạt lớn: “Ngươi là hoàng đế……”

Âm thanh của nàng nghẹn ngào, môi bị cắn trắng bệch.

Nàng đã vượt quá quy củ, nhưng không ai dám quản, chỉ có nam tử cao cao tại thương kia cũng không nhịn được quăng roi ngựa, lập tức xuống ngựa, đi vài bước đến trước mặt nàng, cảm thấy chán nản không rõ lý do.

Giờ phút này Nhậm Khanh Khanh đã cố gắng không còn sợ hắn, tất cả những gì nàng nghĩ đến trong óc đều là một chữ “Trẫm” mà hắn vừa nói ra.

Khó trách nhanh như vậy nàng đã bị đuổi kịp, khó trách nàng sử dụng mưu kế cũng vô dụng, khó trách hắn dám dùng …con rồng!

Nàng luôn muốn cáo trạng, nhưng người lẽ ra phải chủ trì công đạo lại đang ở trước mặt nàng, chính tay hắn giam cầm, ép nàng làm như vậy, thật sự buồn cười.

Nhậm Khanh Khanh không thể khóc thành tiếng, chỉ nhìn hắn rơi lệ. Bàn tay Tiêu Thừa nắm lại thành nắm đấm, cắn răng mở miệng: “Trẫm là…”

“Bốp ——”

Trong lòng nàng bỗng dâng lên vô số hận thù, thân mình hơi hơi phát run, đỏ mắt dùng hết sức lực quăng cho hắn một cái tát vang dội.

Mọi người bị tiếng bàn tay này làm cho sợ tới mức nín thở, nhất thời trong lúc này đầu càng cúi càng sâu, sợ mình nhìn thấy cảnh tượng không nên thấy.

Mặt Tiêu Thừa bị đánh mặt lệch qua một bên, đầu lưỡi hắn chống hàm trên, giơ tay sờ sờ đến gương mặt mình bị đánh đến tê dại, lạnh giọng nói: “Lần thứ hai ——”

Nữ tử này không biết sống chết, lần thứ hai đánh hắn, vẫn là ở trước mắt bao người!

Hắn duỗi tay nắm mặt nàng, bàn tay dùng sức: “Ngươi thật sự muốn chết?”

Nhậm Khanh Khanh dùng ống tay áo lau lau nước mắt trên mặt mình, oán hận nhìn hắn: “Ngươi giết ta đi!”

Nàng bị lừa lâu như vậy, vẫn luôn cảm thấy mình thật bất hạnh, mới gặp phải người này. Trong lòng cũng từng có mong đợi, cảm thấy Hoàng đế Đại Tề có thể nhìn rõ mọi việc, nói không chừng ngày nào đó còn có thể xét xử người kia.

Lại không dự đoán được, người nên đứng ra bảo vệ đạo lý cho nàng ngay từ đầu đã hãm hại mình.

Ánh mắt của nàng trở nên lạnh lùng, cảm thấy không thể sống nổi nữa, chi bằng chết ngay cho rồi.

Kiếm Tiêu Thừa đang ở bên người, nhưng chậm chạp không xuống tay được, hiện nay chỉ muốn nàng vẫn là một người câm, ít nhất trong miệng sẽ không nói những lời làm người khó chịu.

Không ngờ đến, tiểu nương tử giãy giụa một chút, cắn mạnh vào tay hắn, duỗi tay rút kiếm từ bên hông hắn ra, kề lên cổ mình…

Hắn sợ hãi, một tay bắt lấy mũi kiếm, tay kia bóp chặt cổ tay nàng, ép nàng buông kiếm ra.

Trường kiếm “Leng keng” một tiếng rơi trên mặt đất, dưới đất ánh sáng lóe lên nhuốm màu đỏ của máu, là tay hắn dùng hơi quá sức nắm lấy, bị cắt thành một vết thương.

Hắn khiêng cả người nàng lên, ngữ khí cứng lạnh: “Ngươi muốn chết, trẫm càng không cho ngươi được như ý.”

Nữ tử trên vai giãy giụa, đôi chân đá lung tung, ư ư a a mắng thành tiếng:

“Hỗn đản, cẩu tặc, da^ʍ tặc!”

Tiêu Thừa hừ lạnh một tiếng, đi ra ngoài mấy ngày, lại còn mắng nhiều thêm được vài từ. Ném người lên trên trên ngựa, hắn mang theo nàng giục ngựa muốn phi nhanh, khẽ quát một tiếng, kẹp bụng ngựa đang muốn rời đi, bỗng nhiên hạ lệnh về phía mấy nô tài đang quỳ:

“Không được đi theo.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đoạt Thê - Dịch Chiêu
Chương 67

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 67
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...