3
Cung nữ duy nhất hầu hạ nàng ta kinh hãi kêu lên, lập tức kéo tay nàng ta ra.
Nắm lấy cổ tay gầy guộc của nàng ta ném mạnh lên giường, phát ra một tiếng động lớn.
Cung nữ quỳ xuống đất, thay nàng ta xin lỗi.
“Thỉnh Long Ngự đại nhân bớt giận, gần đây Lương nhân tinh thần không ổn, thường làm tổn thương người khác…”
Vừa nói vừa nghẹn ngào dập đầu:
“Tất cả đều do nô tỳ, không chăm sóc tốt cho Lương nhân.”
Nàng nước mắt nước mũi đầy mặt, trán đỏ lên vì cúi đầu.
Đây là đang thể hiện với ta rằng không muốn ở lại bên Thẩm Lan Khê, muốn mượn tay ta để được điều ra ngoài.
Dù sao thì lãnh cung quá khổ.
Sống một ngày như cả năm.
Ta khẽ cong môi, cười như không.
Ra hiệu cho cung nữ ngẩng đầu lên, nắm lấy cằm nàng.
“Ngươi nhớ tên mình là Thanh Liễu, là đại cung nữ mà Thẩm Lương nhân từng tin tưởng nhất.”
Thẩm Lan Khê ôm đầu, cả người run rẩy, khóc không thành tiếng.
Nàng ta khóc ướt cả giường, không ngừng lắc đầu:
“Ta không thích nàng ta, nàng ta đáng ghét.”
“Các ngươi đều đáng ghét, đều phản bội ta, đều không xem ta là người.”
Thanh Liễu cúi mặt đầy kính sợ, không dám nhìn thẳng vào ta.
Run rẩy nói: “Chắc bệnh điên của Lương nhân lại tái phát, Long Ngự đại nhân nên tránh xa nàng ấy một chút.”
“Nếu đại nhân có gì sai khiến, Thanh Liễu nhất định sẽ tận lực giải ưu cho đại nhân.”
Ta buông cằm nàng ra, khẽ cười một tiếng:
“Kỳ lạ thật, ta trông giống người muốn Thẩm Lương nhân c.h.ế.t lắm sao?”
Nói xong sắc mặt ta nghiêm lại, ra lệnh cho đám cung nhân đi theo:
“Người đâu, vén tay áo và ống quần của Thanh Liễu lên.”
Thanh Liễu hoảng hốt, bị ép vén tay áo và quần.
Trên làn da trơn nhẵn chỉ có lác đác vài vết bầm nhỏ.
Ta cụp mắt, nghi hoặc hỏi:
“Không phải nói Thẩm Lương nhân thường xuyên làm bị thương người khác sao?”
Thanh Liễu sợ hãi, cố gắng chối cãi.
Ta thong thả ngồi xuống mép giường.
Vươn tay vén tay áo của Thẩm Lan Khê, vải vóc thô ráp đã khiến làn da nàng ta đỏ rát.
Mấy năm nay, nàng ta được nuôi dưỡng quá đỗi yếu ớt.
Cánh tay gầy lộ ra, chi chít vết bầm tím, thương tích chồng chất.
Thẩm Lan Khê run lẩy bẩy, giật lại tay áo, vẫn chưa yên tâm, vội vã che kín cả người, kể cả khuôn mặt.
Cố co mình vào góc khuất xa ta nhất, run rẩy sợ hãi.
Lẩm bẩm:
“Xấu quá, ta xấu quá…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hoa-hong-nhan-zmxw/chuong-2.html.]
“Đừng nhìn, các người đừng nhìn ta…”
Ta mím môi, bất ngờ đứng dậy tát Thanh Liễu ngã nhào xuống đất.
“Nàng dù đã vào lãnh cung, cũng vẫn là chủ nhân của ngươi.”
“Ngươi hầu hạ chủ nhân như vậy sao?”
“Người đâu, kéo nàng ta ra ngoài, đánh hai mươi trượng, đày đến phòng giặt.”
Ta là họa sư trong cung, cũng là Long Ngự đứng đầu các cung nữ hậu cung, địa vị tương đương Thị trung.
Việc điều động cung nữ chỉ là một trong những quyền hạn của ta.
Thanh Liễu không hiểu, dập đầu cầu xin.
Ta làm như không nghe thấy, ra lệnh cho cung nữ thân cận Diêu Ngọc ở lại lãnh cung.
“Diêu Ngọc, ngươi ở lại đây hầu hạ Thẩm Lương nhân, thiếu gì thì nói với Dao Nguyệt.”
Dao Nguyệt cũng là cung nữ thân cận của ta.
Lời vừa dứt, Thẩm Lan Khê đột nhiên bật cười, cười càng lúc càng lớn, cho đến khi như điên dại.
4
“Ha ha ha…”
“Ha ha ha…”
“Tống Lệnh Nghi! Ngươi diễn một màn như vậy là để cho ai xem?”
“Ta đã rơi vào lãnh cung thế này rồi, còn có thể làm được gì nữa?”
Nàng ta vỗ tay, lòng bàn tay đỏ ửng, đuôi mắt ngấn lệ.
Khóe miệng mang theo nụ cười quỷ dị.
“Ngươi căn bản không cần phải cử người giám sát ta!”
“Không bao lâu nữa, ta sẽ vì uất ức mà chết, giống như tất cả phi tần nơi lãnh cung này!”
Ta xoay người, đi ra ngoài cung Trường Môn.
Lúc ra đến cửa ta quay đầu lại, ngược sáng nhìn nàng ta, nét mặt giấu trong bóng tối.
Một lần nữa hỏi nàng ta:
“Thẩm Lan Khê, bây giờ ngươi… còn giữ trà hoa đào không?”
Nụ cười điên dại của Thẩm Lan Khê lập tức dừng lại, ngẩn ngơ nhìn ta.
Môi nàng ta mấp máy, giọng nói nhẹ như hơi thở, đầy mơ hồ:
“Ta… còn sao?”
Nàng ta không còn.
Từ sau khi rời khỏi Trữ Tú cung, nàng ta đã không còn nhàn nhã hái hoa, phơi hoa, nấu trà, cùng ta trò chuyện cười đùa nữa.
Chỉ cần một câu lệnh, liền có cung nữ thay nàng ta hái những cành đào đẹp nhất, tươi nhất.
Cắm trước cửa sổ, héo tàn rồi biến mất.
Lại thay bằng cành hoa mới.
Cho đến khi mùa hoa đào kết thúc, rơi đầy đất, hóa thành tro bụi.
Ta quay đầu, nhìn thẳng về phía trước.
“Ngươi không còn nữa.”
“Là ngươi thay đổi trước, sao có thể trách ta không còn đối xử với ngươi như xưa?”
Không ai đáp lại.
Chỉ có tiếng nức nở khe khẽ, dần xa khuất…
--------------------------------------------------