17
Dù đã sống ở triều đại này hơn chục năm, nhưng ký ức về nguyên tác vẫn còn rõ ràng trong đầu ta.
Trong tận sâu tâm trí, thậm chí còn có cảnh nữ chính nguyên tác múa Liên thượng vũ.
Ta không biết múa nhưng ta biết vẽ.
Vì muốn Thẩm Lan Khê được sủng ái lại, ta thức trắng nhiều đêm, mất nửa tháng để vẽ bộ tranh liên hoàn cho điệu múa ấy.
Tổng cộng mấy trăm bức phác họa đơn giản.
Ta chia làm nhiều lượt mang vào cung Trường Môn.
Thẩm Lan Khê bị đày vào lãnh cung, không thể mang theo quá nhiều đồ.
Nhưng nàng mang theo cây tỳ bà của mình.
Đó là món quà của Chu Vân Lan, mặt đàn làm bằng gỗ tử đàn, âm sắc tuyệt hảo.
Ta sắp xếp bộ tranh theo trình tự, giúp nàng ta ghi nhớ động tác, rồi xin cây tỳ bà của nàng ta.
Ta đã có ý tưởng cho phần nhạc đệm.
Gảy vài dây tỳ bà, âm điệu mềm mại tuôn ra như suối.
Ta thử diễn tấu hết bản nhạc một lượt, rồi ngẩng đầu nhìn Thẩm Lan Khê.
Nàng ta ngơ ngác nhìn ta, rồi chợt cười khổ.
“Lệnh Nghi, ta hình như chẳng hiểu gì về ngươi cả... Ngươi thật thần bí.”
Kỳ thực không phải vậy.
Trước năm tám tuổi, ta rất bận rộn trong phủ Thừa tướng.
Ngoài múa ra, cái gì cũng phải học.
Tỳ bà chỉ là một trong số đó.
Sau này làm cung nữ, chỉ lo giấu tài.
Quen biết Thẩm Lan Khê rồi, ta không muốn nổi bật, càng thích nghe nàng ta đàn hơn.
Ta khiêm tốn cười, mở miệng nói:
“Nghe ngươi đàn suốt năm năm, không học được mới lạ.”
“Ngươi nhớ được động tác rồi chứ?”
“Tuy tên gọi là Liên thượng vũ, múa trên đài sen nhưng sen đã tàn rồi, chúng ta đổi thành hoa gian vũ.”
“Thu có cúc, đông có mai, không quan trọng là hoa gì. Ngươi cứ múa, múa đều đặn, đến khi Hoàng thượng lại nhìn thấy ngươi.”
Ta hy vọng nàng ta được thấy sớm.
Trước khi Chu Vân Lan mất kiên nhẫn với ta.
Ta dạy Ngọc Dao phần nhạc đệm, còn bản thân thì lúc rảnh sẽ đến xem động tác của Thẩm Lan Khê.
Nhưng thật ra chẳng cần ta lo.
Nàng ta học rất nhanh, động tác mềm mại, tao nhã, lại rất sinh động.
Đừng nói nam nhân, ngay cả ta là nữ nhân, cũng không nỡ chớp mắt khi nhìn nàng ta múa.
Ngọc Dao từng lén nói với ta:
“Thẩm Lương nhân thật lạ, thường ngày yếu ớt như tôm mềm mà hễ Trưởng Ngự đến là múa đẹp không tưởng.”
Quả thực rất lạ.
Thẩm Lan Khê cố lấy lòng ta như vậy, không biết trong lòng nàng ta đang ôm âm mưu gì.
Nhưng không sao.
Ta chỉ cần đạt được mục đích của mình.
Trước đây nàng ta không g.i.ế.c được ta, sau này cũng chưa chắc.
Nếu thật sự bị nàng hại chết, vậy thì chỉ có thể nói nàng bản lĩnh, còn ta thì không.
18
Thẩm Lan Khê học rất nhanh, nhưng nàng ta không thể rời lãnh cung.
Cung Trường Môn nằm ở nơi hẻo lánh, Chu Vân Lan nếu không có chuyện thì sẽ không ghé qua.
Ta cắn đến tróc móng tay vẫn không nghĩ ra cách nào hợp tình hợp lý để khiến Chu Vân Lan thấy được điệu hoa gian vũ của Thẩm Lan Khê.
Suy nghĩ hơn một tháng, cuối cùng Chu Vân Lan cho ta cơ hội.
Hôm ấy đêm đã khuya, ta đã sắp xếp mỹ nhân hầu hạ hắn nghỉ ngơi.
Hắn miễn cưỡng ân ái xong, lập tức đuổi mỹ nhân đi.
Gọi ta đến, nói:
“Dạo này ngươi bận lắm à? Hay đang trốn trẫm?”
Ta hành lễ cung kính, mắt dán chặt vào váy, não xoay như chong chóng.
“Thần gần đây nghe nói cung Trường Môn đêm đêm ca múa, lại có tiếng nói mộng điên loạn, cảm thấy đáng ngờ, liền tự tiện đến xem thử, tránh để hậu cung xảy ra sơ suất.”
Thẩm Lan Khê đúng là hơi điên điên, ta cũng không vu oan nàng ta.
Chu Vân Lan áo lỏng lẻo, ngả người dựa sau lưng ghế.
Trần trụi phô ra n.g.ự.c bụng.
Nhìn ta, nửa cười nửa không:
“Rồi ngươi thám thính được gì?”
Ta nói thật:
“Không có gì lớn, chỉ là Thẩm Lương nhân tinh thần không ổn, ca múa để giải tỏa phần nào. Thần thấy nàng cô đơn nên không ngăn cản, chỉ là để mắt kỹ hơn thôi.”
Chu Vân Lan đổi tư thế, mái tóc đen xõa xuống, vài lọn rủ ngay xương quai xanh.
Ta thấy hắn đang dụ dỗ mình, chỉ liếc một cái rồi dời ánh mắt đi.
“Hấp dẫn lắm à?” Chu Vân Lan cười khẽ hỏi.
Ta cung kính gật đầu:
“Rất hấp dẫn. Thần trước giờ chỉ nghe nàng đàn tỳ bà, không ngờ múa lại đẹp đến thế, khiến thần không rời mắt nổi.”
Chu Vân Lan cười khẩy.
Hắn đứng dậy, chỉnh lại áo bằng động tác cố ý nặng nề.
Không gọi cung nữ hầu hạ, lại bắt ta giúp hắn mặc áo khoác ngoài.
“Trẫm phải xem thử, xem xem là đẹp cỡ nào.”
Xem đi, càng tốt!
Ta thầm mừng, rảo bước theo hắn đến cung Trường Môn.
Thẩm Lan Khê rất nghiêm túc, đang múa một mình dưới ánh trăng.
Sân trước cung Trường Môn đầy cỏ dại, xen kẽ vài đóa dại hoa.
Nhưng một điệu múa tuyệt đẹp, kỳ thực không cần hoa cỏ làm nền.
Vì người múa mới là trung tâm của tất cả.
Khi hai người họ nhìn nhau, ta rõ ràng thấy được trong mắt Chu Vân Lan là kinh diễm thật sự.
19
Thẩm Lan Khê được rời khỏi lãnh cung.
Nhưng nàng ta không trở lại Tiêu Phòng điện, mà ở tại Vân Quang điện trong Dịch đình, đơn sơ hơn Tiêu Phòng điện nhiều nhưng vẫn hơn cung Trường Môn cả trăm lần.
Vòng vo một hồi, cuối cùng lại quay về Dịch đình.
Thẩm Lan Khê dường như cũng chẳng còn tâm khí gì nữa, trở lại dáng vẻ như khi mới vào cung sống ở Dịch đình.
Rời khỏi lãnh cung, nếu Chu Vân Lan đến tìm, nàng ta sẽ ngoan ngoãn hầu hạ.
Còn nếu hắn không tới, nàng ta cũng chẳng tranh giành gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hoa-hong-nhan-zmxw/chuong-8.html.]
Một bộ dạng nằm yên chờ chết, mặc kệ đời.
Ta có chút sốt ruột, dạo gần đây Chu Vân Lan bỗng lạnh nhạt chuyện chăn gối, tần suất triệu mỹ nhân thị tẩm trong cung giảm hẳn.
Số lần hắn nhìn chằm chằm ta thì lại càng lúc càng nhiều, thời gian nhìn cũng càng lúc càng lâu.
Ta không thích cảm giác bị xem như con mồi.
Chỉ đành đi thúc giục Thẩm Lan Khê:
“Ngươi không muốn làm Chiêu Nghi nữa sao?”
Thẩm Lan Khê ung dung pha trà cúc.
Sau khi rời khỏi lãnh cung, chuyện đầu tiên nàng ta làm là kéo ta đi hái cúc, phơi trà.
Ta còn bận nhiều việc, lại không còn mối quan hệ “cùng chơi cùng cười” như xưa, nên từ chối.
Nàng ta cũng không miễn cưỡng, tự mình làm hết, rồi hôm nay gọi ta đến uống thử.
“Tranh không được nữa rồi, lười tranh giành luôn.”
“Sao lại nói vậy?” ta hỏi.
Thẩm Lan Khê dáng vẻ đoan trang, rót trà cho ta, ly trà bằng ngọc xanh thượng hạng đặt trước mặt.
“Sau khi rời khỏi lãnh cung, ta nghe ngóng được vài tin tức trong Dịch đình.
“Hoàng thượng đã rửa oan cho tiền Thừa tướng,
nâng tất cả nữ quyến trong gia tộc từ thân nô lệ lên thành lương tịch hoặc quý tịch.
“Viên minh châu trong lòng bàn tay của Thừa tướng năm xưa, nay một lần nữa nổi danh khắp thiên hạ tên là Tống Lệnh Nghi, thuở nhỏ từng là đệ nhất quý nữ ở Kinh thành, nay là Trưởng Ngự đại nhân trong hậu cung đương triều.”
Thẩm Lan Khê thấy ta không uống trà, cười chua chát:
“Yên tâm, ta không bỏ thuốc độc đâu.”
Rồi nàng ta ngừng một chút, lại bổ sung thêm:
“Cũng không dám hại ngươi nữa.
“Không phải vì thân thế của ngươi, mà là vì Hoàng thượng yêu ngươi, bảo vệ ngươi.”
Ta chẳng thấy vậy chút nào.
Đế vương ấy mà, có thể yêu một người bất cứ lúc nào cũng có thể ghét một người bất cứ lúc nào.
Chuyện này Thẩm Lan Khê lẽ nào còn chưa rõ?
Ta im lặng không nói.
Thẩm Lan Khê biết ta không tin, vẫn cứ tiếp tục phân tích:
“Lúc ta làm Chiêu Nghi là khi ta được sủng ái nhất.
“Nhưng dù thế, Hoàng thượng cũng chưa từng ban ân gì cho nhà mẹ đẻ ta cả. Ta không muốn dính líu đến chuyện triều chính tiền triều, nên nguyện làm kẻ hồ đồ, không nghe không hỏi.”
“Nhưng ngươi, Lệnh Nghi, ngươi chẳng làm gì cả, cũng không có ý định vào cung làm phi, vậy mà Hoàng thượng lại vì ngươi mà làm hết thảy.”
“Lúc trước đi tránh nóng, Hoàng thượng không phải thật sự để mắt tới Họa Châu mà là vì nàng ta có ba phần giống ngươi.”
“Hắn trừng phạt ta, có lẽ không phải vì ta hại c.h.ế.t Họa Châu mà là vì ta định nhân tiện trừ khử luôn cả ngươi.”
Nàng ta có phần thất thần, hối hận nói:
“Hồi đó chắc đầu ta bị mỡ che mắt, sao lại chẳng nhận ra điều đó chứ?”
Nói rồi, nàng ta buông lơi mà cười, nhìn ta chăm chú, nói:
“Giờ Tiêu Phòng điện tuy bề ngoài chưa có chủ nhưng thực chất đã có rồi.”
“Nếu chủ nhân đó là ngươi, hình như ta cũng không thấy khó chịu như xưa nữa.”
Người ngoài nhìn vào tưởng rằng là Chu Vân Lan đang vì nữ nhi của tiền Thừa tướng mà tạo thế.
Nhưng thật ra với Chu Vân Lan đó chỉ là chuyện tiện tay.
Còn với ta, ngoài việc khôi phục danh dự cho mẫu thân ta, cũng chẳng có tác dụng thực tế nào cả.
Nam nhân Tống gia đều đã c.h.ế.t hết, chỉ còn lại vài nữ quyến bên họ xa, hoặc sống tản mát trong giới quý tộc hoặc làm nô tỳ trong hoàng cung.
Sống sót được tới giờ, chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Là thân phận nô tịch, dù có gả đi cũng chỉ lấy được người cùng cảnh.
Giờ dù đã khôi phục thành lương tịch hay quý tịch, cũng chỉ là nghe hay hơn, sống dễ thở hơn một chút mà thôi.
Một nhà Tống gia lớn như thế không thể quay lại như xưa được nữa.
Việc Chu Vân Lan làm vậy có lẽ khiến thiên hạ cảm động, khiến Thẩm Lan Khê cảm động nhưng không thể khiến ta cảm động.
Ta cầm lấy ly ngọc xanh, mặt ngoài vẫn còn ấm, trà vừa đúng nhiệt để uống.
Cực kỳ đắng, hậu ngọt thì khó cảm nhận.
Ta mỉa mai Thẩm Lan Khê:
“Tay nghề xuống rồi đấy, thật khó uống.”
Thẩm Lan Khê mím môi cười:
“Tay nghề còn kém, sang xuân năm sau sẽ không để ngươi có cớ chế giễu nữa.”
Nói xong, nàng ta chần chừ giây lát, dò hỏi ta:
“Lệnh Nghi, ngươi còn bằng lòng thường xuyên uống trà cùng ta không?”
Lần đầu tiên ta thấy cái gọi là “truy bằng hữu hỏa táng tràng”.
Nhưng chẳng ảnh hưởng gì.
Ta đùa cợt nói:
“Ngươi cứ quấn lấy Hoàng thượng nhiều vào, khiến hắn bớt bận tâm đến ta, tốt nhất là cho ta rời cung. Khi ấy ta mới bằng lòng.”
Thẩm Lan Khê im lặng.
Tựa như hạ quyết tâm gì đó, nàng ta nói sẽ thử.
Rồi lấy khăn tay che miệng, cười chua chát:
“Thật kỳ lạ… Rõ ràng là chuyện có lợi cho ta, vậy mà ta lại không còn hăng hái tranh sủng như trước nữa.”
20
Uống trà thanh nhiệt mỗi ngày, uống đến mức ta bị hàn khí nhập cung.
Cả người ta bị trà cúc và ánh mắt của Chu Vân Lan làm cho lạnh toát.
Nói là để Thẩm Lan Khê cố gắng tranh sủng nhưng ta nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy tự mình ra tay mới chắc ăn.
Ta nhớ rất rõ trong nguyên tác, tình cảm của nam nữ chính thật sự gắn bó là nhờ phân đoạn nữ chính đỡ tên cho nam chính.
Phân đoạn này xảy ra vào mùa đông năm sau.
Lúc đó, vị tân vương Hung Nô ở ngoài biên cương bắt đầu trỗi dậy, ở trong nước, Hiền Vương đang trấn thủ một vùng đất xa xôi cũng rục rịch hành động.
Đúng lúc đó thì lão Thiền Vu chết, nữ phụ đi hòa thân gửi thư xin về lại triều nhưng bị từ chối.
Theo tục lệ của Hung Nô, nữ nhân phải theo “tục kế thừa hôn nhân”.
Lão Thiền Vu c.h.ế.t rồi, nữ phụ phải gả cho người kế vị, tức người từng làm con nàng.
Nữ phụ không cam lòng nên viết thư xin hồi hương.
Nhưng khi ấy, nước Đại Hán đang dần suy yếu, trong cung nam chính cũng đã có thế thân của bạch nguyệt quang.
Vì e ngại thế lực Hung Nô và để tiếp tục duy trì hòa bình, hắn đã từ chối yêu cầu của nàng.
Chuyện này quả thật hiệu quả, ít nhất trong thời gian hắn tại vị, Hung Nô không phạm Trung Nguyên.
Nhưng cuối cùng hắn vẫn bị chính vương thúc phản bội.
May mà nữ chính đỡ tên thay hắn, tuy suýt c.h.ế.t nhưng đã khiến hắn cảm động sâu sắc.
Sau khi tỉnh lại, hắn xúc động đến rơi lệ.
Từ đó độc sủng nữ chính, lập nàng làm hoàng hậu, phong trưởng tử do nàng sinh là thái tử.
Mọi việc xem như kết thúc, lẽ ra sẽ là một cái kết hạnh phúc.
Nhưng nữ chính vì bị thương để lại bệnh tật nên c.h.ế.t sớm.
Nam chính vì đau lòng quá độ, chẳng bao lâu sau cũng ra đi theo.
--------------------------------------------------