Nữ phụ hòa thân chịu đả kích tâm lý trầm trọng cũng không sống được bao lâu.
Phi tần thế thân của bạch nguyệt quang thì hưởng được vài ngày sủng ái ngắn ngủi, rồi lụi tàn trong hậu cung sâu thẳm.
Thoạt nhìn, tưởng tình yêu nam nữ chính viên mãn.
Nhưng kỳ thực chẳng ai có cuộc đời trọn vẹn.
Đã thế thì thà c.h.ế.t đạo hữu còn hơn c.h.ế.t bần đạo.
Để Thẩm Lan Khê đi đỡ tên, để nàng ta thay nữ chính trong nguyên tác hoàn thành cái gọi là kết thúc viên mãn của mối tình khắc cốt ghi tâm kia.
Còn ta, Tống Lệnh Nghi, đến lúc ấy cũng đã tới tuổi có thể xin xuất cung.
Tự do ở ngay trước mắt, chỉ cần cho Thẩm Lan Khê một cơ hội là được!
Nhưng... ta có thể chờ được đến mùa đông năm sau không?
Ta dừng bút, ngẩn người suy nghĩ.
Chốc lát sau, thái giám tổng quản bên cạnh Chu Vân Lan lại tới gọi ta:
“Trưởng Ngự đại nhân, Hoàng thượng truyền triệu.”
Triệu, triệu, triệu, người làm công thì không cần nghỉ ngơi chắc?
21
Ta là một người làm công có giáo dưỡng, cung kính đến gặp Chu Vân Lan.
Tay ôm theo vô số bức họa mỹ nhân.
Chu Vân Lan vừa thấy, sắc mặt trầm xuống thoáng chốc.
Hắn bảo ta đặt hết đám tranh lên bàn:
“Tống Lệnh Nghi, đến mài mực cho trẫm.”
Hắn vẫn đang duyệt tấu chương.
Mài mực vốn không phải việc của ta.
Nhưng hoàng đế đã mở miệng, ta không thể không nghe.
Ta giống như khúc gỗ, máy móc mà mài mực.
Thậm chí không nhận ra Chu Vân Lan đã đặt bút và ngọc tỷ xuống từ khi nào.
Hắn nhàn nhã nhìn ta, bàn tay không an phận cũng đặt lên cổ tay ta:
“Tống Lệnh Nghi, mực đặc quá rồi.”
Ta rút tay về, nhỏ vài giọt nước lên nghiên, tiếp tục mài.
“Mực đã loãng rồi, bệ hạ có thể tiếp tục phê tấu rồi ạ.”
Chu Vân Lan biến đổi sắc mặt, cuối cùng dừng lại ở vẻ bất lực.
“Ngươi luôn có cách phá hỏng bầu không khí.”
“Tống Lệnh Nghi, rốt cuộc phải làm sao, ngươi mới chịu nhìn trẫm một cái?”
Nhưng thứ hắn muốn đâu chỉ là ta nhìn hắn một cái.
Ta không muốn trở thành Thẩm Lan Khê thứ hai.
Tay ta khựng lại, nghiêng đầu nhìn về phía Chu Vân Lan.
Ánh mắt hắn đen như mực, thần sắc hiu quạnh, vẫn nhìn ta không chớp mắt.
Hắn thật sự đang hỏi ta rất chân thành.
Hắn hình như… không chỉ muốn thân thể ta mà còn muốn cả trái tim ta.
Trong đầu ta lóe lên một ý, miệng nhanh hơn não:
“Nhưng bệ hạ, thần đã từng thấy cảnh Lan Khê từ đỉnh cao rơi xuống, khó mà tin được vào chân tình của đế vương.”
“Nếu bệ hạ thật sự thích thần, vậy có thể chứng minh cho thần thấy được không?”
“Đến lúc đó, bất kể bệ hạ bảo thần làm gì, thần đều không từ chối.”
Chu Vân Lan tức đến bật cười, đưa tay chống trán rất lâu không nói lời nào.
Một hồi sau, hắn duyệt xong tấu chương.
Hắn nói:
“Miệng ngươi thì xưng là 'thần' nhưng lại muốn trẫm chứng minh chân tình cho ngươi.
“Nhưng lạ lùng thật, ngay cả như vậy trẫm vẫn động lòng với ngươi.
“Nói đi, trẫm phải làm sao mới chứng minh được?”
Ta vui mừng trong lòng, ngoài mặt vẫn điềm tĩnh như thường.
“Rất đơn giản. Một năm.
“Trong một năm, bệ hạ không được động đến thần, thần cũng sẽ không né tránh bệ hạ.
“Một năm sau, nếu bệ hạ vẫn giữ nguyên cảm tình như bây giờ, thần nhận thua.”
“Một năm lâu quá…”
Chu Vân Lan bắt đầu mặc cả.
“Bệ hạ, cho thần được mạo muội nói thẳng, thần mới mười bảy tuổi, chờ được.
“Chẳng lẽ, bệ hạ… đã già rồi sao?”
Chu Vân Lan nghiến răng, đường quai hàm căng chặt.
Nhịn rồi lại nhịn.
“Ngươi miệng lưỡi sắc bén, trẫm nói không lại ngươi.”
Hắn nghĩ nghĩ, rồi lại cong môi cười như không cười, hỏi ta:
“Trong một năm này, trẫm phải thủ thân như ngọc sao?”
Nói gì vậy chứ, có vị hoàng đế nào giữ thân như ngọc?
“Không cần, hoàng tự là quan trọng nhất mà.”
Chu Vân Lan lập tức sa sầm mặt, vung tay phủi đống tấu chương, giấy tờ rơi vãi đầy đất.
“Tống Trưởng Ngự thật biết đại nghĩa! Khiến trẫm đây trở nên đa tình một cách nực cười rồi.”
“Ngươi lui đi, trẫm giờ không muốn nhìn thấy ngươi.”
Đấy thấy chưa, nam nhân ấy mà, thay lòng đổi dạ chỉ trong một chớp mắt.
Vừa bước ra khỏi ngự thư phòng, khóe môi ta đã khẽ cong lên.
Kẻ nào động lòng trước kẻ đó thua, người hiện đại nói quả không sai.
Chưa nói đến tương lai thế nào, chí ít hiện tại ta đã giành được một năm trì hoãn cho bản thân.
Ta thật tuyệt.
22
Một năm nói nhanh chẳng nhanh mà chậm cũng chẳng chậm.
Thẩm Lan Khê đúng là đã dùng hết mọi cách để thu hút sự chú ý của Chu Vân Lan.
Nhưng hiệu quả lại rất bình thường.
Cuối cùng, nàng ta cũng từ bỏ.
Cả ngày chỉ quanh quẩn trồng hoa chăm cỏ ở Vân Quang điện.
Khi ta đến thì cùng nhau pha trà tán gẫu.
Nhưng phần lớn thời gian, ta ở trong ngự thư phòng.
Hầu mực cho Chu Vân Lan.
Hắn không còn cố tình trêu chọc ta nữa.
Chỉ là thỉnh thoảng sẽ đọc tấu chương cho ta nghe.
Ban đầu, ta nghe tai này lọt tai kia.
Mãi đến mùa thu năm sau, hắn đọc tới tấu chương có liên quan đến Hung Nô.
Nói rằng sau khi công chúa Minh Chiêu gả qua đó, quan hệ giữa hai tộc Hán – Hung càng thêm mật thiết, không ít người Hung bắt đầu học tập, mô phỏng văn hóa Hán.
Đây là tin tốt.
Nhưng phần sau mới là trọng điểm.
Lão Thiền Vu bệnh nặng, công chúa Minh Chiêu dâng thư hỏi: liệu sau này có thể trở về Hán hay không.
Các đại thần xin Chu Vân Lan tỏ rõ thái độ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hoa-hong-nhan-zmxw/chuong-9.html.]
Chu Vân Lan hỏi ta một câu:
“Nói đi cũng phải nói lại, vị công chúa này coi như cũng do các ngươi đưa đi.
“Người Hung coi trọng tục 'kế thừa hôn nhân', người Hán ta thật sự khó mà chấp nhận được.
“Nhưng nhập gia tùy tục, đón nàng hồi hương sẽ bất lợi cho ngoại giao hai nước.
“Tống Lệnh Nghi, ngươi nghĩ sao?”
Ta sống ở triều đại này gần hai mươi năm.
Không ít thảm cảnh của người khác có liên quan ít nhiều đến ta.
Ba vị tú nữ c.h.ế.t thảm coi như là một phần, nhưng cái c.h.ế.t của họ phần lớn do họ tự khinh suất, chẳng liên quan gì nhiều đến ta, ta không thấy áy náy.
Họa Châu cũng vậy. Ta ban đầu chỉ định cho nàng cơ hội thăng tiến, giúp ta chắn đào hoa nát.
Dù nàng nắm bắt được cơ hội nhưng c.h.ế.t quá nhanh, không thể trách ta.
Thẩm Lan Khê cũng vậy.
Đường làm phi của nàng lắm trắc trở, tốt xấu đều do ta tạo ra.
Nhưng đời sống trong cung của ta cũng lắm sóng gió, tốt xấu cũng có phần nàng góp vào.
Chúng ta thành tựu lẫn nhau, lợi dụng lẫn nhau, phản bội lẫn nhau, ta không hổ thẹn.
Chỉ có Thẩm Lan Thanh.
Là do ta quá tin Thẩm Lan Khê, sai sót trong tính toán mới khiến nàng bị đưa đi Hung Nô.
Trong mắt ta, nàng chỉ là một đứa trẻ.
Không nên gánh vác trọng trách hòa thân, càng không nên sống thay cuộc đời của Thẩm Lan Khê.
Ta có lỗi với nàng.
Ta muốn đón nàng về.
“Đã là người Hán, sao phải theo tục Hung?
“Đã là chư hầu, thì phải học theo văn hóa triều ta.
“Nếu họ đã có ý mô phỏng văn hóa Hán, chi bằng học luôn chế độ hôn nhân của Hán nhân.
“Bang giao giữa hai nước phải dựa vào thực lực và thành ý, chứ không phải một vị công chúa giả.”
Chu Vân Lan đặt bút xuống, nhíu mày nhìn ta.
“Ý của đại nhân là nếu trẫm không đồng ý cho công chúa Minh Chiêu hồi hương, là chứng tỏ triều ta không có thực lực?”
Quả thật là có ý đó.
Nhưng ta không thể thẳng thừng thừa nhận.
“Bệ hạ, thần chỉ nói rằng nếu đến lúc đó Hung Nô không chủ động đưa công chúa về thì là do họ không có thành ý. Còn người thì có thể dùng thực lực để… khiến họ thể hiện thành ý.”
Chu Vân Lan bật cười ha hả.
Hắn không phải kẻ cực đoan nhưng cũng không yếu đuối.
Xét thời thế là khả năng tối thiểu mà một hoàng đế phải có.
Hung Nô hiện tại chẳng đáng sợ, hắn thừa biết điều đó.
Chỉ là… vốn không cần thiết vì một công chúa giả mà ra tay.
Nhưng giờ thì cần rồi.
“Ngươi nói đúng. Hòa thân là do triều ta thể hiện thành ý trước. Bây giờ, đến lượt họ phải thể hiện.”
Hắn không chỉ đồng ý cho Minh Chiêu công chúa hồi hương mà còn yêu cầu Hung Nô đích thân đưa nàng trở về.
Chu Vân Lan vừa duyệt tấu, vừa mỉm cười khoe công với ta:
“Tống Lệnh Nghi, rất hiếm khi ngươi bộc lộ ý muốn rõ ràng trước mặt trẫm.
“Nhiều khi khiến trẫm muốn giúp cũng chẳng giúp được.
“Bây giờ rõ ràng là trẫm thỏa mãn nguyện vọng của ngươi, vậy mà trẫm lại cảm thấy rất vui. Còn ngươi thì sao? Vui không?”
Ta nghiêm mặt, trả lời đầy chính khí:
“Bệ hạ nói vậy là sai rồi.
“Rõ ràng đây là việc lớn giữa hai tộc, sao có thể quy về tình riêng cá nhân? Quá hạn hẹp rồi.”
“Thiên hạ thái bình, bách tính an cư lạc nghiệp, biên cương yên ổn, chư hầu hòa thuận thần tự nhiên thấy vui.”
Chu Vân Lan liếc ta một cái không nói gì, chỉ lắc đầu bất đắc dĩ.
“Cho ngươi làm Trưởng Ngự thôi mà, đúng là uổng phí tài năng.”
Hắn vuốt cằm, nghĩ ngợi một hồi:
“Ngươi nên làm…”
Gần như thốt ra nhưng lại đột nhiên ngừng lại, ngơ ngẩn chốc lát rồi bật cười bất lực:
“Thôi, còn mấy tháng nữa, đến lúc đó nói cũng không muộn.”
Ta sững người, có chút thất vọng.
Cả năm sắp trôi qua rồi, hắn sao vẫn chưa nguôi lòng?
Nhưng cũng không sao, ta còn một chiêu sát thủ cuối cùng.
Người cổ đại ấy à, chỉ biết yêu người cứu mạng mình thôi!
23
Một tháng sau, tiết cuối thu.
Thẩm Lan Thanh được Thiền vu mới lên ngôi tự mình hộ tống trở về Hán triều, cảm tạ Đại Hán đã ban hành sắc lệnh cho phép dân hai tộc tự do kết hôn, đồng thời ám chỉ mơ hồ mong Chu Vân Lan rút đi đội binh đồn trú bất ngờ xuất hiện ở biên giới.
Chu Vân Lan thì cười như hồ ly, nói hai tộc vừa thông hôn, lo cho sự an toàn của các nữ tử nên mới tăng binh phòng vệ, không có ý gì khác.
Quan hệ hai nước tưởng như căng thẳng, thật ra chẳng nổi sóng gió gì.
Lan Thanh trở về, là ta và Thẩm Lan Khê cùng đi đón nàng.
Đã là công chúa, đương nhiên phải ở phủ công chúa.
Chu Vân Lan đặc biệt cho xây một cung điện bên ngoài hoàng cung để nàng ở.
Sau khi tổ chức xong tiệc tẩy trần trong cung, bọn ta được cho phép ra ngoài một chuyến, đưa nàng về phủ công chúa.
Lan Thanh đã cao bằng Thẩm Lan Khê, khuôn mặt cũng càng lúc càng giống nàng.
Chỉ là đôi mắt không còn sáng trong như trước.
Nói năng cũng ít đi nhiều.
Ta chợt nhận ra, trong nguyên tác, mỹ nhân thế thân cho Bạch Nguyệt Quang không có tên hóa ra chính là nàng.
Ta thấy khó chịu thay cho cuộc đời khổ sở trong và ngoài sách của nàng.
Không trách nàng không muốn nói chuyện với ta và Thẩm Lan Khê.
Trước phủ công chúa, Lan Thanh quay đầu, chào từ biệt chúng ta:
“Họa sư đại nhân, Thẩm Chiêu Nghi, đến đây thôi ạ.”
Thẩm Lan Khê đỏ cả mắt:
“Lan Thanh, là tỷ tỷ có lỗi với muội, muội đừng trách Lệnh Nghi. Hơn nữa, bây giờ ta cũng không còn là Chiêu Nghi, Lệnh Nghi cũng không còn là họa sư nữa.”
Lan Thanh ngẩn ra một chút, mắt hoe đỏ ngơ ngác hỏi:
“Họa sư đại nhân tên là Lệnh Nghi sao?”
Sau khi được xác nhận, nàng vẫn không nhịn được, nước mắt lã chã.
“Muội không trách tỷ, trước khi muội đi, mẫu thân đã dặn phải nghe lời tỷ tỷ. Muội cũng không trách Lệnh Nghi đại nhân là người duy nhất ở Trữ Tú cung từng nói với muội rằng tỷ tỷ sống rất tốt. Muội không biết nên trách ai, cũng không biết vì sao mình lại biến thành Minh Chiêu công chúa.”
“Người Hung Nô đối xử với muội rất tốt nhưng muội rất cô đơn, không hiểu họ nói gì, họ cũng không hiểu muội nói gì. Đầu óc muội chậm chạp, học rất lâu mới có thể giao tiếp với họ, muội rất nhớ phụ mẫu nhưng lại không thể quay về…”
Nàng vẫn như xưa, chẳng biết gì cả.
Chỉ đầy bụng ấm ức mà chẳng biết trút đi đâu.
Thẩm Lan Khê từ sau khi không còn chấp niệm với Chu Vân Lan, đã trở thành người bình thường.
Cũng biết đau lòng cho muội muội.
Ôm chặt lấy nàng, khóc không thành tiếng, nói tất cả là do mình ma xui quỷ khiến.
“Lan Thanh, muốn đánh muốn mắng, muốn c.h.é.m muốn giết, tỷ đều chấp nhận.”
Lan Thanh đương nhiên sẽ không g.i.ế.c nàng ta.
Lau nước mắt, đẩy Thẩm Lan Khê ra, miễn cưỡng cười một cái.
“Nhưng mà tỷ tỷ, giờ muội là công chúa rồi đấy, sau này chắc sẽ sống rất tốt đúng không?
Chuyện này có tính là trong họa có phúc không?”
--------------------------------------------------