14
Mỹ nhân mới tên là Họa Châu, rất được sủng ái.
Còn nổi trội hơn cả Thẩm Lan Khê lúc được sủng nhất.
Chỉ trong nửa tháng tránh nóng đã được phong làm Tiệp dư, chỉ dưới một bậc so với Chiêu Nghi.
Sủng ái đến quá nhanh, quá rực rỡ, khiến Họa Châu cũng kiêu ngạo nhanh hơn, mạnh hơn cả Thẩm Lan Khê.
Nàng thường xuyên khiêu khích Thẩm Lan Khê.
Thẩm Lan Khê nhẫn nhịn mãi, nhịn cho đến khi về cung.
Chúng ta đi đường thủy. Một đêm nọ, Họa Châu rơi xuống nước c.h.ế.t đuối.
Một tiểu cung nữ của Thẩm Lan Khê hoảng loạn chỉ tay vào ta, nói rằng nàng ta đã thấy chính ta đẩy Họa Châu xuống nước.
Cảm giác thất vọng như không có đáy.
Rõ ràng ta đã sớm cảnh cáo bản thân đừng kỳ vọng gì ở Thẩm Lan Khê nữa.
Thế nhưng suy nghĩ nhiều khi không thể kiểm soát nổi.
Ta không nhìn Thẩm Lan Khê, chỉ quay về phía Chu Vân Lan, quỳ xuống:
“Thần cũng đã thấy, chính cung nữ kia đẩy người xuống.”
Chu Vân Lan nổi trận lôi đình, ra lệnh đè cả ta và cung nữ kia xuống nước:
“Không biết ai nói thật? Vậy thì cùng c.h.ế.t đuối cho trẫm!”
Ta và cung nữ kia đều uống vài ngụm nước.
Ta không giãy giụa, gần như đã chờ chết.
Cung nữ kia thì sợ, giãy giụa nói nàng sai rồi, nàng không nên nghe lời Thẩm Chiêu Nghi, nàng không muốn chết.
Nhưng cuối cùng, nàng vẫn chết. Sau khi bán đứng chủ tử.
Thẩm Lan Khê cắn răng giữ vững, nhất mực nói cung nữ kia vu khống, nàng ta chưa từng ra mệnh lệnh nào như vậy.
Nhưng sau khi Chu Vân Lan hồi cung, hắn cho người điều tra sạch sẽ quá khứ của Thẩm Lan Khê.
Ngay cả mấy tú nữ c.h.ế.t năm ngoái cũng bị lôi ra.
Tất cả đều là do cung nữ và thái giám bên cạnh Thẩm Lan Khê gây ra.
Chu Vân Lan tức giận đến cực điểm, hạ chỉ giáng chức Thẩm Lan Khê xuống mấy bậc, từ Chiêu Nghi xuống làm Lương Nhân.
Mang theo cung nữ thân cận cuối cùng là Thanh Liễu, bị đuổi vào lãnh cung để kiểm điểm.
Tốc độ giáng chức này còn nhanh hơn cả lúc nàng ta được thăng lên.
Thanh Liễu lẽ ra cũng phải c.h.ế.t nhưng nàng chưa từng đích thân g.i.ế.c người, chỉ dùng miệng để truyền lệnh.
Vì vậy, Chu Vân Lan không g.i.ế.c nàng, mà bắt nàng tiếp tục hầu hạ Thẩm Lan Khê.
Khoảnh khắc đó, ta thấy trong mắt Thẩm Lan Khê lóe lên hy vọng.
Nàng tưởng rằng Chu Vân Lan vẫn còn thương nàng nên mới làm vậy.
Nào ngờ, trong lãnh cung, chẳng có tôn ti gì cả.
Cung nữ thái giám cũng có thể xoay người làm chủ.
Dù sao, con người đa phần có thể cùng hưởng phú quý nhưng không thể cùng chịu khổ.
Ta đứng ngoài lạnh lùng quan sát, chỉ nghĩ nam nhân quả thật nhẫn tâm.
Sủng ái và ghét bỏ, chỉ cách nhau trong một cái chớp mắt.
15
Từ khi Thẩm Lan Khê vào lãnh cung, Chu Vân Lan càng rảnh hơn.
Có việc không có việc đều triệu ta đến nói chuyện phiếm.
Hôm nay, hắn đột nhiên nhàn rỗi buồn chán, nói:
“Tống Trưởng Ngự, thật ra khi đó trẫm thực lòng hy vọng người đẩy nàng xuống nước chính là ngươi.”
Đẩy ai xuống nước?
Đẩy Họa Châu, hay đẩy Thẩm Lan Khê “xuống nước”?
Ta không muốn hỏi.
Chu Vân Lan tự nói tiếp:
“Như vậy, trẫm có thể hiểu rằng ngươi ít nhiều cũng để tâm đến trẫm, đúng không?”
Học sinh tiểu học ở quê ta còn không chơi trò này nữa.
Ta nghiêm túc, đưa hắn bức họa vừa được các họa sư chuyển tới.
“Bệ hạ nghĩ nhiều rồi, thần không làm chuyện g.i.ế.c người.”
“Bệ hạ, trời tối rồi, xin sớm chọn một mỹ nhân để thị tẩm.”
Chu Vân Lan ngồi ườn ra, chống cằm thở dài liên tục:
“Trưởng Ngự của trẫm thật giống một khối ngọc chưa mài giũa, đẹp thì có đẹp nhưng khó ăn.”
Vậy thì đừng cố mà ăn, đồ thần kinh.
Hắn tùy tiện chỉ vào một bức tranh mỹ nhân:
“Chọn nàng đi.”
“Tống Trưởng Ngự, ngươi ngày trước là người ở đâu? Gia đình có quyền thế tiền tài gì không?”
Ta thành thật:
“Người kinh thành, không thiếu.”
Chu Vân Lan ra chiều suy nghĩ, lẩm bẩm:
“Bảo sao.”
“Ngươi là thiên kim nhà ai? Vì sao trẫm chưa từng gặp ngươi?”
Lúc này ta không còn thành thật nữa:
“Nữ nhi tội thần triều trước, không đáng nhắc tới.”
Chu Vân Lan bật cười khẽ:
“Trẫm lại thích cái kiểu tránh nặng tìm nhẹ, ứng biến linh hoạt của ngươi.”
Ba ngày sau, Đại Lý Tự bắt đầu xét lại vụ án tham ô mưu phản của tiền thừa tướng.
Chẳng có gì mà xét lại.
Phụ thân ta thật sự có tham ô, mà cũng không ít.
Nhưng tuyệt đối không mưu phản, là một đại thần trung nghĩa, kiên định ủng hộ Thái tử.
Dù sao cũng xác định ta là Thái tử phi rồi, không ủng hộ Thái tử thì ủng hộ ai?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hoa-hong-nhan-zmxw/chuong-7.html.]
Tuy sau đó bị kẻ địch hãm hại đến chết, còn bị đội thêm mũ phản nghịch nhưng Thái tử vẫn tranh được ngôi hoàng đế.
Giờ thì, Chu Vân Lan lại ngang nhiên lật lại án cho Tống gia, còn truy phong phụ thân ta làm “Trung Nghĩa Hầu”.
Sau đó, hắn cười tủm tỉm hỏi ta:
“Tống Lệnh Nghi, hóa ra ngươi là đích nữ của tiền thừa tướng à.”
“Gần đây trẫm có tán gẫu với Thái hậu, mới nghe được một chuyện thú vị.”
“Nghe nói Tiên đế từng khẩu dụ, Thái tử phi không ai khác ngoài ngươi, ngươi biết chuyện này không?”
Ta nước đến chân thì nhảy, triều đại mới chưa có Thái tử, đương nhiên càng chẳng có Thái tử phi.
“Xin bệ hạ sinh xong Thái tử trước, rồi bàn chuyện này cũng không muộn.”
Chu Vân Lan tức đến bật cười:
“Được, ngươi mồm mép lanh lẹ, trẫm không chấp ngươi.”
“Giờ trẫm còn chưa muốn cưỡng đoạt nhưng lòng kiên nhẫn của trẫm cũng có giới hạn.”
Ta cũng tức c.h.ế.t rồi.
Sờ mặt mình, cân nhắc nếu hủy dung thì liệu Chu Vân Lan có mất hứng thú với ta không.
Đáng tiếc, ta không sợ c.h.ế.t nhưng... sợ đau.
16
Ta suy nghĩ suốt đêm, hôm sau liền đến cung Trường Môn.
Nhìn thấy Thẩm Lan Khê điên điên dại dại, lại còn bị cung nữ bắt nạt, ta càng thấy phiền.
Giải quyết Thanh Liễu rồi, lại mất Ngọc Dao.
Mà kết cục chẳng được gì.
Rời cung Trường Môn, ta thở ra một hơi u uất, còn tự vả mình một cái.
Tống Lệnh Nghi à Tống Lệnh Nghi, ngươi sao lại như mụ mẫu thân già, phải lo liệu một đám trẻ khó dạy thế này?
Lo chuyện bao đồng, sớm muộn cũng rước họa vào thân thôi!
Ý định ban đầu của ta là thử xem có thể kéo Thẩm Lan Khê ra khỏi lãnh cung được không.
Phân tán sự chú ý của Chu Vân Lan.
Dù gì nàng ta cũng từng được sủng ái suốt hai năm, không thể nào hoàn toàn không còn chút tình cảm nào.
Hơn nữa Chu Vân Lan vốn hay thay đổi, biết đâu lại xảy ra cái gọi là “truy thê hỏa táng tràng” với Thẩm Lan Khê thì sao?
Dù sao thì, trong nguyên tác, Thẩm Lan Khê sau khi hòa thân, vẫn là bạch nguyệt quang cả đời của Chu Vân Lan mà.
Nhưng trong đời thật, sau khi Thẩm Lan Khê đi hòa thân thì không còn chuyện đó nữa.
Điều đó chứng tỏ gì?
Chứng tỏ Chu Vân Lan thích kiểu trưởng thành một chút.
Ta càng nghĩ càng thấy hợp lý.
Phải khiến Thẩm Lan Khê phấn chấn lên, để nàng ta biết rằng, nàng ta vẫn có thể đánh, thậm chí hơn hẳn các mỹ nhân trong hậu cung hiện giờ.
Nghĩ tới nghĩ lui, ta quay lại cung Trường Môn.
Cho đám cung nữ lui hết ra ngoài.
Hỏi Thẩm Lan Khê vẫn rúc trên giường, không buồn gặp ai:
“Lan Khê, ngươi có muốn được sủng ái lại không?”
Thẩm Lan Khê vẫn co ro trong chăn, chẳng còn chút ý chí, liên tục lắc đầu.
“Đế vương vô tình là lẽ thường, ta giữ không được lòng hắn, ta đã nhìn rõ rồi.”
Ta hít sâu một hơi, giận không thể rèn sắt thành thép.
Lại hỏi nàng một lần nữa:
“Ta hỏi là ngươi, có, muốn, được, sủng không?”
Thẩm Lan Khê sững sờ ngẩng đầu, cười nhợt nhạt.
Lạc đề mà nói:
“Lệnh Nghi, ta phát hiện ngươi thật cố chấp, chuyện không có đáp án, ngươi cứ mãi truy hỏi.”
Đúng vậy.
Ta vẫn luôn là kiểu người như thế.
Ta im lặng. Thẩm Lan Khê lau nước mắt.
“Muốn chứ, sao lại không muốn?”
“Có lẽ ngươi không biết, từ một người được sủng ái độc nhất vô nhị, trở thành kẻ không ai ngó ngàng, cảm giác ấy khó chịu biết bao.”
Thật buồn cười.
Ta xuyên thành thai nhi, lớn lên trong một thời đại đầy rẫy lễ giáo tôn ti, hưởng vinh hoa vô biên mấy năm, rồi đột nhiên bị giáng xuống làm cung nữ, cảm giác đó ta còn không biết sao?
Nhưng điều đó không quan trọng.
“Ta giúp ngươi, Lan Khê.”
“Bởi vì ta và ngươi là bằng hữu tốt nhất.”
“Lần này, ngươi không được phản bội ta nữa.”
Thẩm Lan Khê nhìn ta chăm chú, ánh mắt biến hóa liên tục.
Cuối cùng đọng lại thành sự thương hại.
Hình như nàng ta hiểu lầm rồi.
“Lệnh Nghi, ra là ngươi sợ cô đơn đến thế.”
Rồi còn chân thành xin lỗi ta:
“Xin lỗi, là ta muốn quá nhiều, đi lầm đường rồi.”
“Ta hại ngươi hết lần này đến lần khác, vậy mà ngươi vẫn nguyện ý giúp ta. Ta tự thấy hổ thẹn, nếu lần này thật sự có thể được sủng ái lại, ta nhất định sẽ lấy ngươi làm ưu tiên hàng đầu.”
Ta cạn lời, nghẹn họng.
Thôi, hiểu lầm thì hiểu lầm vậy.
Không sao cả.
Ta không tin nàng ta thật sự tin vào câu “chúng ta là bằng hữu tốt nhất”.
Khi nàng ta lợi dụng ta, nàng ta cũng thích nói câu này.
Giờ ta cũng có thể dễ dàng thốt ra.
Trước kia ta không tin, giờ nàng ta làm sao có thể tin?
Từ khi nàng ta bước ra khỏi Trữ Tú Cung, quan hệ giữa chúng ta đã trở thành một mối quan hệ lợi dụng lẫn nhau.
Ta lẽ ra nên sớm nhận ra điều đó.
--------------------------------------------------