Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

HOAN YẾN

Chương 11

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Phải rồi, ngươi biết vì sao mẫu thân ngươi phát điên không?

Là ta! Ta cho bà ta uống t.h.u.ố.c nhiều năm! Ban đầu còn từ từ tăng liều, đến khi A Tự c.h.ế.t rồi, ta mới quyết định cho bà ta một liều đau thấu tâm can.

Điên rồi mới hay! Trước khi c.h.ế.t, mẫu thân ta cũng điên, vừa gọi tên phụ thân, vừa gọi tên mẫu thân ngươi, còn đòi kéo các ngươi chôn cùng!”

Chỉ đến lúc ấy, ta mới thực sự nhìn rõ bộ mặt của nàng ta.

Hóa ra, muội muội cùng cha khác mẹ mà ta cùng mẫu thân một lòng bao dung che chở, không xứng làm người.

Mẫu thân nàng ta — Di nương họ Lưu, vốn là kẻ tâm địa bất lương.

Thèm khát vị trí chính thất của mẫu thân ta, nhân lúc bà bệnh nặng đã hạ độc, suýt chút nữa đoạt mạng bà.

Phụ thân ta tuy cưới thiếp, nhưng cũng biết phải trái.

Sau khi điều tra rõ, ông thẳng tay xử phạt Lưu di nương, đuổi bà ta đến biệt trang.

 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞  蘭

 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 﫶

 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Mùa đông năm ấy.

Mẫu thân ta phúc lớn mạng lớn, giữ được tính mạng.

Còn Lưu di nương thì phát điên rồi bệnh c.h.ế.t ở nơi đó.

Từ đó về sau, mẫu thân ta cưu mang Tô Minh Nhan, nuôi nấng bên gối, dạy dỗ đủ đầy, coi như tận chức tận nghĩa của một người mẹ kế.

Chẳng ai ngờ được, sau vẻ ngoài dịu dàng hiểu chuyện kia, Tô Minh Nhan sớm đã nuôi dưỡng mối hận thấu xương.

Nàng ta giở đủ thủ đoạn, lên chung thuyền với Thái tử.

Rồi lại đẩy cả thân tộc ruột thịt xuống đáy vực sâu…

****

Giờ đây, ván cờ đã bày lại.

Ta hiểu rõ: Tô Minh Nhan đã mục nát từ gốc, không thể cứu nổi nữa.

Ta chẳng buồn nhìn cái mặt giả nhân giả nghĩa của nàng ta, chỉ vì cần diễn cho đủ màn kịch này, mới miễn cưỡng đối đáp vài câu:

“Ta nói rồi, muội không cần hao tâm tổn trí để hãm hại ta nữa.

Muội đã thích Thái tử đến thế, ta nhường cho muội là được.

Dù sao... cũng chỉ là một nam nhân mà thôi.”

“Chỉ có điều này: muội là thứ nữ, hoàng thượng và hoàng hậu sẽ không cho phép muội làm chính phi.

Theo ta thấy, cố gắng lắm cũng chỉ bò được lên vị trí trắc phi thôi.”

Tô Minh Nhan nhìn ta như thấy quỷ, rõ ràng vẫn chưa dám tin:

“Tô Miểu, chẳng lẽ ngươi không muốn gả cho Thái tử nữa?”

Ta hít sâu một hơi, đem kỹ thuật diễn từng học được từ nàng ta kiếp trước, trả lại từng ly từng tí:

“Nếu vì Thái tử mà khiến ta và muội sinh ra hiềm khích,

Thì thà rằng ta không gả.”

Ta cố ý để khóe mắt đỏ lên, vẻ mặt chân thành xúc động.

Tô Minh Nhan đứng sững một hồi lâu, rồi cuối cùng cong môi cười nhạo, ánh mắt như đang nhìn một kẻ ngu xuẩn:

“Thế thì… ta thật sự phải cảm tạ tỷ tỷ rồi.

Không bằng, tỷ tỷ tiễn Phật thì tiễn đến Tây, giúp ta thêm mấy lần nữa,

Trực tiếp đưa ta ngồi lên ngôi trắc phi luôn nhé?”

Nghe vậy, ta cố ý trầm mặc chốc lát.

Rồi lại làm bộ như bị nàng ta chọc giận, gắng gượng cười cho ra vẻ vẫn còn thể diện:

“Được.”

Tô Minh Nhan.

Ta tiễn ngươi.

Tiễn ngươi lên Tây Thiên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hoan-yen/11.html.]

Tiễn ngươi xuống Địa Ngục.

24

Từ sau hôm đó.

Mỗi lần Thái tử Dung Ngọc lại đến phủ thăm ta, Tô Minh Nhan liền mặt dày không biết xấu hổ mà chen vào.

Ta cũng chẳng buồn nói gì, cứ thế để mặc nàng ta dây dưa cùng Thái tử.

Về sau, ta dứt khoát ở lì trong khuê phòng, an nhiên đọc sách, chẳng buồn ra ngoài.

Dù sao Minh Nhan cũng đã sớm rình rập trong sân, chỉ cần Thái tử đến, nàng ta sẽ lập tức trổ hết tài hoa ra mà câu dẫn.

Chỉ khổ cho Xuân Nhi, trong phòng tức đến mức giậm chân thình thịch:

“Tiểu thư! Người không thấy sao? Nhị tiểu thư suýt nữa đã dán sát vào lòng Thái tử rồi!”

“Hôm nay nàng ta còn đút điểm tâm cho Thái tử, lại là miếng nàng ta đã c.ắ.n dở!”

“Rõ ràng Thái tử nói là tới thăm người, mà sao mỗi lần đều cùng nhị tiểu thư ở bên nhau?”

Ta chỉ cười.

Vì hắn tham lam, muốn “cá cả hai tay”, ăn hết cả hai tỷ muội chúng ta đấy thôi.

Mấy ngày sau, Dung Ngọc rốt cuộc đến chắn trước cửa phòng ta:

“Miểu Miểu, rốt cuộc nàng làm sao vậy? Định né tránh cô đến khi nào?”

Giọng hắn ôn nhu mềm mỏng, lẫn chút thương tổn, tựa như ta mới là kẻ phụ lòng hắn, làm hắn đau đớn vậy.

Nực cười thay—một con ác quỷ, lại mang gương mặt thần tiên từ bi.

Nhưng ngày lành của hắn, đã sắp đến hồi kết rồi.

Ta giữ vẻ đoan trang của khuê nữ, từ tốn lùi lại một bước, mỉm cười:

“Triều cục đang gió nổi mây vần, lúc này vô cùng nguy hiểm.

Ta nghĩ, nếu cứ quấn lấy điện hạ, e sẽ khiến người đời dị nghị, cho rằng điện hạ sa đắm nữ sắc.”

Dung Ngọc nghe vậy, sắc mặt lập tức cứng lại.

Với hắn mà nói, thường xuyên lui tới phủ Thái phó, vốn là một nước cờ trong đại cục.

Hắn đang dệt nên một tấm lưới nhu tình, muốn trói buộc toàn bộ Tô gia vào thế lực của mình.

Kỳ thực, hắn âm thầm bày bố suốt nhiều năm, thân cận hữu hảo đến mức này, quả đã chu toàn không kẽ hở.

Nhưng ta—cố tình nhắc nhở hắn.

Ta muốn hắn bối rối, muốn hắn lung lay, muốn thưởng thức bộ dáng mất thế chủ động của hắn.

Quả nhiên, nét mặt hắn dần dần sa sầm.

Lớp mặt nạ ôn hòa dường như rạn nứt, hắn cố gắng nặn ra nụ cười:

“… Vẫn là Miểu Miểu chu đáo, biết nghĩ cho cô.”

Lời hắn như thăm dò.

Ta chỉ mỉm cười nhàn nhạt, không đáp, để mặc hắn tự đoán lấy.

****

Sau khi Thái tử rời đi, Tô Minh Nhan lập tức tìm đến ta.

Hiển nhiên, nàng ta vừa hay tin Thái tử âm thầm tới tìm ta, lòng bất an, vội vã chạy tới thăm dò khẩu khí.

Dạo gần đây, được ta cố ý dung túng, nàng ta đã chẳng buồn che giấu nữa.

Từ một “thỏ con ngoan ngoãn” dịu dàng lễ độ, luôn miệng nói chẳng mơ phú quý, chẳng ham ngọc ngà...

Giờ đây, nàng ta đã hoàn toàn lột xác thành một người ngang ngược, kiêu căng.

Chỉ cần một câu trái ý từ hạ nhân, nàng ta lập tức ra tay tát đánh.

Ngay cả lời răn dạy của phụ mẫu, nàng ta cũng chẳng để vào mắt.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
HOAN YẾN
Chương 11

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 11
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...