Hắn tịch thu tài sản nhà ta, đẩy ta vào tiện tịch.
Ta đứng trước kỹ viện, bị tú bà ép học hát khúc trêu tình.
Lũ nam nhân bẩn thỉu kia cười nhạo ta, rằng ta ngày trước cao quý bao nhiêu, nay cũng chỉ là đóa hoa lầu xanh rẻ mạt.
Chúng còn cười xem giá của đêm đầu tiên của đệ nhất tài nữ kinh thành, sẽ được hét bao nhiêu bạc.
Cuối cùng, Tần Yến tỉnh lại, nghe được tin tức, liền lập tức phóng ngựa đến.
Hắn vội vàng đến mức sắc môi trắng bệch, mỗi hơi thở đều mang theo mùi máu:
“Ta đến trễ rồi… Miểu Miểu.”
Giọng hắn run rẩy, ánh mắt tràn đầy yêu thương cùng cơn giận bị dồn nén đến tột cùng.
Nhưng nói được nửa câu, hắn chợt dừng lại.
Lúc mở miệng lần nữa, hắn đã đổi lại thành dáng vẻ tên gian thần ngày thường, mặt mỉm cười lạnh nhạt đầy châm chọc:
“Miểu Miểu cô nương hình như thích những kẻ dịu dàng nhã nhặn.
Mà ta, thật chẳng giống loại đó.
Nhưng giờ nàng nhìn rõ chưa? Thái tử còn chẳng ra gì.
So ra, nàng theo ta… vẫn hơn đấy.”
Nói rồi, Tần Yến kéo mạnh ta vào lòng, khoác áo ấm cho ta, trùm màn che đầu.
Hắn rút kiếm tại chỗ, g.i.ế.c c.h.ế.t mụ tú bà bắt ta học ca kỹ.
Lại sai người móc lưỡi những kẻ từng cười nhạo ta, móc mắt những kẻ khinh miệt ta.
Máu chảy lênh láng đầy đất.
Hắn ngang ngược đến thế.
Nhưng chẳng ai dám ngăn kiếm của hắn.
Người ta chỉ dám lén rủa hắn c.h.ế.t không tử tế, nhưng không ai dám đụng tới hắn.
Cuối cùng, hắn ôm ta rời khỏi nơi đó, ngang nhiên rời đi.
**********
Ký ức hỗn loạn tan tác.
Trong mê man, ta lại nghe thấy giọng Thái tử Dung Ngọc vang bên tai:
“Miểu Miểu? Miểu Miểu?”
Miểu cái đầu nhà ngươi.
Tần Yến gọi ta là Miểu Miểu, âm cuối khẽ móc lên, ngay cả hơi thở cũng như mê hoặc lòng người.
Còn Thái tử gọi ta—chỉ khiến ta muốn nôn.
Chính cơn thù hận này đã giúp ta mở mắt.
20
Dung Ngọc thấy ta tỉnh lại, vẻ lo lắng trên mặt dường như không phải giả, lực tay nắm lấy tay ta cũng vô thức siết chặt hơn vài phần:
“Miểu Miểu, nàng thấy đỡ hơn chút nào chưa?”
Ta cố sức rút tay về, cả người toát một tầng mồ hôi lạnh:
“Điện hạ, xin lui xa một chút.”
Ta là đang cố nhịn, nếu không đã buột miệng quát một tiếng: “Cút.”
Dung Ngọc sững người, nhìn ta đầy phức tạp, sắc mặt thoáng cứng lại:
“Miểu Miểu, ý nàng là sao?”
Ta kiên nhẫn giữ vẻ khách khí, làm bộ áy náy:
“Ta có bệnh ở dạ dày, lúc phát sốt thường thấy buồn nôn. Nếu chẳng may nôn vào người điện hạ thì… bất tiện lắm.”
Dung Ngọc trầm mặc một lát, rồi dịu giọng trách nhẹ, vẻ ôn nhu làm ra vẻ:
“Sao Miểu Miểu lại nói vậy? Cô làm sao có thể chê trách nàng?”
Nói đoạn, hắn còn đưa tay lên, như muốn xoa tóc ta đầy đau lòng.
Ta nghiêng đầu né tránh, lặng lẽ lùi ra một bên.
… Chỉ là ta ghét ngươi thôi.
Tay hắn dừng giữa không trung, có phần xấu hổ, ánh mắt trầm lại.
Ta đưa mắt nhìn quanh phòng, dễ dàng nhận ra mấy món lễ vật hắn mang đến, liền giả vờ không biết, chỉ tay ra lệnh:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hoan-yen/9.html.]
“Xuân Nhi, lò trầm hương kia là ai đốt vậy? Cả mấy đĩa điểm tâm đó nữa, mau mang đi đổ.”
“Cái này… là Thái tử điện hạ đưa đến.”
Xuân Nhi có phần do dự.
Ta dứt khoát giả vờ nôn khan mấy tiếng:
“Trong phòng mùi trộn lẫn, ta thật sự thấy khó chịu trong người.”
Dù Dung Ngọc có giỏi che giấu sự ôn hòa giả dối đến đâu, cũng không chịu nổi sự chán ghét của ta kéo dài như thế.
Sắc mặt hắn lập tức trở nên khó coi, gượng cười mà không hề có ý cười:
“Xem ra mấy thứ cô mang tới, quả thực chẳng hợp ý Miểu Miểu.
Vậy thì… bỏ đi vậy.”
Nhưng mà…
Vứt đồ thì có ích gì?
Thứ ta buồn nôn nhất chính là con người hắn.
Vì thế, ta liếc hắn một cái đầy lạnh nhạt, rồi lại bịt miệng nôn thêm lần nữa:
“Ọe~”
Dung Ngọc, đường đường là Thái tử Đông cung, nào từng bị đối đãi như vậy?
Sắc mặt hắn tối sầm lại, chẳng còn giả nổi một chút dịu dàng nào nữa, chỉ ném lại một câu lạnh băng:
“Miểu Miểu đã không khoẻ, vậy hôm khác cô lại đến thăm.”
Nhìn bóng lưng hắn rời đi, ta mới thở phào một hơi, rồi ra lệnh cho các nha hoàn cũng lui xuống, đóng kín cửa phòng.
Lúc này, bốn bề mới thực sự yên tĩnh.
Ta khẽ sờ chiếc vòng ngọc mới được đeo trên cổ tay, khẽ nói:
“Ra đi, Tần Yến.
Ta biết ngài ở đây.”
Chiếc vòng ngọc này, ta vô cùng quen thuộc.
Kiếp trước, chính Tần Yến từng đích thân đeo nó cho ta, còn cấm ta tháo xuống.
Đó là di vật duy nhất mà mẫu thân hắn để lại.
Hắn từng xem nó như mạng sống của mình, nhưng cuối cùng lại tặng ta.
Chỉ là, khi ấy ta không biết trân trọng, sơ ý đ.á.n.h rơi khiến vòng vỡ nát.
Tần Yến đã ngây người nhìn những mảnh vỡ thật lâu.
Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞 蘭
Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ
Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Hắn từng mảnh, từng mảnh nhặt lại, cố gắng ghép chúng thành nguyên dạng. Sau cùng, sắc môi trắng bệch, hắn mỉm cười khổ:
“Chẳng lẽ nàng ghét cả thứ ta tặng đến thế sao? Hử?
Sau khi ta c.h.ế.t rồi, đến một vật cũng không muốn giữ lại à?”
Là ta sai.
Sống trong phú quý mà không biết quý, đem trân châu coi như sỏi đá.
Nhưng nay, chiếc vòng ấy… lại một lần nữa được đeo lên cổ tay ta.
Sớm hơn bảy năm.
Ta biết hắn đã đến—ẩn mình đâu đó trong bóng tối.
Ta thậm chí có thể tưởng tượng ra đôi mắt phượng kia đang lạnh nhạt nhìn ta diễn trò, vẻ mặt vừa chế giễu vừa hứng thú.
Quả nhiên, bóng người quen thuộc từ trong bóng tối bước ra.
Ta bị một cánh tay siết lấy, bế thốc cả người lên.
Tần Yến nhìn ta bằng đôi mắt phượng tràn ngập d.ụ.c vọng chiếm hữu, như mê hồn thuật.
Ta khẽ chau mày:
“Tần Yến, thả ta xuống.
Ngài có phần quá phận rồi, đây là khuê phòng của ta.”
Hắn giống như một con dã thú bị bỏ đói mấy ngày, lại chẳng thể thỏa mãn:
“Mấy hôm trước Miểu Miểu ngủ trên giường ta, ôm ta vừa khóc vừa cười, chẳng phải càng quá phận hơn sao?”
“…”
Ta nghẹn lời.
--------------------------------------------------