Những chiếc xe tải quân sự chở đầy lính trẻ nối đuôi nhau, ì ạch lăn bánh trên con đường đất đỏ bụi mù. Hành trình từ quê nhà đến mặt trận là một chặng đường dài và gian khổ. Họ đi từ vùng đồng bằng Bắc Bộ trù phú, qua những cánh rừng rậm rạp của dãy Trường Sơn hùng vĩ, rồi tiến vào vùng Đông Nam Bộ nóng bỏng.
Không khí trên xe lúc nào cũng ồn ào, náo nhiệt. Những chàng trai mười tám, đôi mươi, vừa rời xa mái trường, ruộng đồng, lần đầu tiên biết đến cuộc đời quân ngũ, ai cũng háo hức và có chút tò mò. Họ hát cho nhau nghe những bài ca cách mạng, kể cho nhau nghe những câu chuyện tiếu lâm, và khoe với nhau về người yêu, về gia đình ở quê nhà. Họ nói về chiến tranh một cách hồn nhiên, như thể đó là một cuộc phiêu lưu vĩ đại, nơi họ sẽ lập nên những chiến công hiển hách rồi trở về trong vinh quang.
Bình ngồi lặng lẽ ở một góc thùng xe, quan sát mọi thứ. Ông không tham gia vào những câu chuyện ồn ào của họ. Trong mắt ông, họ chỉ là những đứa trẻ. Những đứa trẻ với nụ cười trong veo, ánh mắt lấp lánh lý tưởng, chưa hề biết đến sự tàn khốc của chiến tranh. Lòng ông dâng lên một nỗi thương cảm vô hạn. Bao nhiêu người trong số họ sẽ có cơ hội trở về?
Kiên và Dũng thì khác. Họ nhanh chóng hòa nhập với mọi người. Kiên với tính cách chững chạc, điềm đạm, nhanh chóng được anh em tín nhiệm, coi như một người anh cả. Còn Dũng, với sự vui vẻ, hòa đồng, trở thành cây hài của cả xe, luôn biết cách khuấy động không khí bằng những câu chuyện hài hước của mình.
Thấy em trai trầm lặng, Kiên ngồi xuống bên cạnh. "Sao thế? Vẫn còn lo à?"
Nghe audio ở YT Linh Đồng Truyện Các
Bình lắc đầu. "Không ạ. Em chỉ... đang nghĩ ngợi thôi."
"Nghĩ gì?"
"Nghĩ xem chiến tranh sẽ như thế nào."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hoi-uc-tim-cha/chuong-4-con-duong-ra-mat-tran.html.]
Kiên nhìn ra xa, nơi những rặng núi trập trùng ẩn hiện trong mây. "Anh cũng không biết nữa. Nhưng anh biết một điều, chúng ta chiến đấu vì lẽ phải. Chúng ta chiến đấu để bảo vệ những người ta yêu thương. Cứ giữ vững niềm tin đó, chúng ta sẽ không sợ hãi."
Dũng chen vào. "Lo gì chứ! Cứ theo sát anh Kiên với tao là được. Đạn nó cũng phải tránh ba anh em mình ra." Anh cười khà khà, nụ cười hồn nhiên không chút sợ hãi.
Hành trình kéo dài nhiều ngày. Họ đi bộ xuyên rừng, lội suối, trèo đèo. Những đôi chân vốn chỉ quen với ruộng đồng nay đã chai sần, phồng rộp. Những tấm lưng gầy gò phải oằn mình cõng nặng ba lô, s.ú.n.g đạn. Thức ăn chủ yếu là cơm nắm, lương khô. Nước uống là nước suối, nước khe. Muỗi vắt, rắn rết, sốt rét rừng luôn rình rập.
Sự khắc nghiệt của chặng đường hành quân đã tôi luyện họ, biến những chàng trai thư sinh, nông dân thành những người lính thực thụ. Da họ đen sạm đi, người gầy rộc nhưng rắn chắc hơn. Ánh mắt họ không còn vẻ ngây thơ, tò mò, mà thay vào đó là sự kiên định và gai góc.
Bình dần dần thích nghi với cuộc sống mới. Cơn đau đầu và sự hỗn loạn trong ký ức đã giảm bớt. Ông không cố gắng tìm lại quá khứ nữa. Ông chấp nhận thực tại: ông là Nguyễn Xuân Bình, một người lính trẻ, đang trên đường ra mặt trận cùng anh trai và bạn bè. Trí nhớ của một người đàn ông 53 tuổi và những kỹ năng của thế kỷ 21 dường như đã bị khóa lại, nhưng bù lại, cơ thể trẻ trung này cho ông sức khỏe và sự dẻo dai phi thường. Ông học cách sử dụng s.ú.n.g AK, cách ném lựu đạn, cách đào công sự, cách ngụy trang... một cách nhanh chóng, như thể những kỹ năng đó đã có sẵn trong máu.
Cuối cùng, sau một hành trình dài, đơn vị của họ cũng đến được chiến trường miền Đông Nam Bộ. Họ được phiên chế vào một tiểu đoàn chủ lực, chuẩn bị tham gia chiến dịch Nguyễn Huệ, với mục tiêu là giải phóng Lộc Ninh, và tiến công vào thị xã An Lộc (thuộc tỉnh Bình Long lúc bấy giờ).
Không khí chiến trường hoàn toàn khác xa với những gì họ tưởng tượng. Nó không ồn ào, náo nhiệt, mà căng thẳng đến nghẹt thở. Tiếng s.ú.n.g nổ, tiếng b.o.m rơi không xa, tiếng máy bay trinh sát của địch gầm rú trên đầu. Mùi thuốc s.ú.n.g khét lẹt và mùi tử khí thoang thoảng trong không khí.
Đêm đầu tiên ở chiến trường, không ai ngủ được. Họ nằm trong những căn hầm chữ A vừa mới đào, lắng nghe âm thanh của cuộc chiến. Những câu chuyện vui vẻ trên đường hành quân đã không còn nữa. Thay vào đó là sự im lặng. Mỗi người đều theo đuổi những suy nghĩ riêng. Họ nghĩ về gia đình, về quê hương, và về cái chết. Cái chết, giờ đây không còn là một khái niệm xa vời, mà là một thứ hữu hình, có thể đến với bất kỳ ai, vào bất kỳ lúc nào.
--------------------------------------------------