Giữa những trận đánh ác liệt, những lá thư từ hậu phương là nguồn động viên tinh thần lớn nhất đối với những người lính. Những trang giấy mỏng manh, thấm đẫm mồ hôi và nước mắt, vượt qua hàng ngàn cây số, mang theo tình yêu và nỗi nhớ của những người thân yêu.
Một buổi chiều, sau một trận phản kích của địch, khi tiểu đội đang tạm nghỉ trong công sự, anh liên lạc mang đến một túi thư. Cả đơn vị xúm lại, reo hò sung sướng. Ai cũng mong ngóng có tên mình trong đó.
Kiên nhận được một lá thư của Mai. Anh ngồi nép vào một góc hầm, cẩn thận mở lá thư ra đọc. Gương mặt anh giãn ra, nụ cười hạnh phúc hiện lên. Đọc xong, anh gấp lá thư lại cẩn thận, cất vào túi áo ngực, nơi gần trái tim nhất.
Dũng cũng nhận được thư nhà. Mẹ anh kể chuyện con lợn sề mới đẻ được một đàn con, chuyện lúa năm nay được mùa. Những tin tức bình dị của quê hương khiến anh vui vẻ cả buổi.
Chỉ có Bình là không có thư. Cũng phải thôi, ông làm gì có ai để viết thư cho, ngoài những người đang ở ngay đây? Nhưng nhìn thấy niềm vui của anh trai và bạn bè, ông cũng cảm thấy ấm lòng.
Nghe audio ở YT Linh Đồng Truyện Các
"Chị Mai viết gì thế anh?" - Bình hỏi.
Kiên cười, lấy lá thư ra cho em trai xem. Nét chữ của Mai mềm mại, nắn nót. Cô kể chuyện ở nhà mọi việc vẫn bình thường, u vẫn khỏe. Cô khoe rằng cái thai trong bụng đã bắt đầu đạp loạn, chắc là một thằng cu hiếu động giống bố. Cô dặn dò chồng giữ gìn sức khỏe, đừng lo lắng cho ở nhà. Cuối thư, cô viết: "Em và con luôn đợi anh về."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hoi-uc-tim-cha/chuong-6-buc-thu-gui-hau-phuong.html.]
Bình đọc thư mà sống mũi cay cay. Ông có thể cảm nhận được tình yêu và sự hy sinh lớn lao của người chị dâu. Ông đưa lại lá thư cho Kiên. "Chị Mai thật tuyệt vời."
Kiên gật đầu. "Ừ. Lấy được cô ấy là phúc lớn nhất của đời anh. Anh chỉ mong sớm hết giặc giã để được về đoàn tụ với mẹ con cô ấy." Anh nhìn Bình, nói tiếp: "Hay là... em cũng viết một lá thư về cho u và chị ấy đi. Để mọi người ở nhà yên tâm."
Bình ngập ngừng. Ông biết viết gì bây giờ? Ông không có ký ức gì về họ cả. Nhưng nhìn vào ánh mắt mong chờ của anh trai, ông lại không nỡ từ chối. Ông gật đầu.
Tối hôm đó, dưới ánh đèn dầu tự chế, Bình ngồi viết thư. Ông không biết bắt đầu từ đâu. Cuối cùng, ông chỉ viết những dòng ngắn gọn, kể rằng mình vẫn khỏe, chiến đấu tốt, và dặn u, chị Mai ở nhà giữ gìn sức khỏe. Ông viết rằng ông rất nhớ nhà, nhớ bữa cơm đạm bạc có rau khoai, có canh có cà. Viết đến đây, bất giác, hình ảnh bữa cơm chia tay hôm ấy lại hiện về rõ mồn một, khiến ông không kìm được nước mắt.
Đó là lần đầu tiên ông khóc kể từ khi đến nơi này. Ông khóc không phải vì sợ hãi, mà vì nỗi nhớ nhà da diết. Một nỗi nhớ mà ông không hiểu tại sao mình lại có, nhưng nó là thật, nó đang cào xé tâm can ông.
Kiên đang lau s.ú.n.g ở gần đó, thấy em trai khóc, anh lặng lẽ đến bên, đặt tay lên vai Bình. Anh không nói gì, chỉ im lặng chia sẻ nỗi lòng cùng em. Tình anh em của họ, trong khói lửa chiến tranh, đã trở nên thiêng liêng và bền chặt hơn bao giờ hết.
--------------------------------------------------