Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Huyết Ảnh Hoàng Tâm

Chương 11

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sương giăng mờ khắp Nguyệt Dao lâu. Mỗi đêm, khi hương “Tàn Liên” lan ra, thành Trường An như say. Người ta bắt đầu kể rằng nữ thương nhân Bội Tâm có thể khiến bất kỳ ai say mê chỉ bằng ánh mắt.

Trong căn phòng lầu hai, nàng ngồi bên cửa sổ, lặng nhìn mặt hồ. Ánh trăng mảnh như lưỡi dao, chiếu lên chiếc gương đồng. Trong gương phản chiếu một gương mặt bình thản, nhưng trong đáy mắt là muôn vàn mưu tính.

“Ngày mai, hắn sẽ lại mời ta vào cung.”

“Và lần này, ta sẽ không chỉ khiến hắn nhớ, mà còn khiến hắn sợ.”

Giọng nàng như tơ lạnh.

Phía sau cánh cửa, một người đàn ông mặc áo xám quỳ một gối:

“Chủ nhân, tin từ Bắc doanh gửi về. Dương Lâm đã rời biên, đang tiến về kinh.”

Bội Tâm khẽ mỉm cười, ngón tay chạm lên miệng chén rượu.

“Nhanh hơn ta nghĩ. Có lẽ số phận vẫn thích sắp trò cũ.”

Nàng đứng dậy, thắp thêm hương. Hương tỏa mờ, len theo từng nhịp thở, mùi thanh nhã mà nồng.

“Chuẩn bị kiệu. Ta vào cung dâng hương.”

Sáng hôm sau, Ngọc Trì cung lại mở cửa. Dương Tường ngồi chờ từ sớm. Gương mặt hắn u ám vì mất ngủ, nhưng mắt lại ánh lên thứ sáng kỳ lạ – như kẻ sắp gặp điều vừa khiến hắn mê muội, vừa khiến hắn đau.

Bội Tâm được dẫn vào.

Hôm nay nàng mặc y phục tím sẫm, thêu hoa văn phượng ẩn hiện, cổ áo thấp, mỗi bước như ẩn như hiện. Dưới ánh sáng, nàng như một áng mây trôi qua giữa vàng son.

“Thần nữ Bội Tâm tham kiến bệ hạ.”

“Ngươi đến rồi.”

Giọng Dương Tường khàn khàn, có gì đó không giống ngày thường.

Hắn sai cung nhân lui, chỉ để lại hai người giữa điện rộng.

“Ngươi mang hương mới?”

“Phải. Hương này tên ‘Tâm Hồi’ – đốt lên, người ngửi sẽ nhớ một điều mình từng cố quên.”

Nàng nói, đôi mắt như gợn sóng.

Hắn nhìn nàng, hơi thở khựng lại.

“Ngươi đang thử trẫm sao?”

“Thần nữ nào dám.”

Ánh nhìn họ chạm nhau. Giữa sương hương, có một khoảng lặng dài như thế kỷ.

Một cơn gió thổi qua, tàn hương lay động.

Dương Tường cười khẽ:

“Ngươi có biết, mùi hương này khiến trẫm nhớ đến ai không?”

“Người đó chắc hẳn từng khiến bệ hạ khó quên.”

“Nàng ta… từng phản trẫm.”

Một thoáng, môi Bội Tâm run nhẹ, nhưng ánh mắt vẫn bình thản.

“Phản hay không, e chỉ có trời biết.”

Dương Tường nhìn sâu vào mắt nàng. Trong đôi mắt đó, hắn thấy mình – cô độc, hoang mang, lẫn khát vọng được ai đó chạm vào tim.

“Ngươi thật giống nàng ấy.”

“Giống?”

“Không chỉ dung mạo, mà là cách nhìn người. Như thể thấy rõ cả tâm can họ.”

Bội Tâm nhẹ cúi đầu, giấu nụ cười lạnh.

“Nếu thần nữ thực sự nhìn thấu được lòng người, e thần nữ đã không dám đến đây.”

Dương Tường khẽ bật cười, rồi đứng dậy, tiến gần.

Khoảng cách giữa họ chỉ còn vài bước.

Không khí trong điện dày đến mức nghe rõ cả tiếng tim đập.

“Bội Tâm, nói cho trẫm biết – ngươi là ai?”

“Một kẻ đến để khiến bệ hạ nhớ.”

Nàng ngẩng đầu, ánh mắt trong veo, giọng như tiếng chuông giữa sương.

Trong khoảnh khắc đó, Dương Tường cảm giác thời gian dừng lại. Hắn đưa tay, định chạm vào má nàng, nhưng Bội Tâm lùi nhẹ, áo lụa phất như khói.

“Đủ rồi, bệ hạ. Hương ‘Tâm Hồi’ không nên dùng quá lâu, kẻo người ngửi sẽ không còn phân biệt được thật – giả – mộng – thực.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/huyet-anh-hoang-tam/chuong-11.html.]

Rồi nàng hành lễ, xoay người rời đi.

Dương Tường đứng lặng, mắt dõi theo bóng lưng ấy tan vào hương khói.

Khi cửa điện khép lại, hắn chợt nhận ra bàn tay mình vẫn run.

Tối hôm ấy, Dương Tường triệu mật thám.

“Tra cho trẫm, người tên Bội Tâm là ai, từ đâu đến, thân thế thế nào.”

Bên ngoài, trăng bị mây che khuất, cung điện rơi vào tĩnh mịch.

Cũng đêm ấy, ngoài thành, một đoàn người lặng lẽ tiến vào Trường An. Dẫn đầu là một nam nhân khoác áo giáp sẫm – Dương Lâm.

Gió đêm thổi tung vạt áo, ánh mắt hắn lạnh và kiên định.

“Người nói nữ thương nhân ấy… bán hương giống hệt Lưu Bội?”

“Dạ, tướng quân. Có người nói mùi hương ấy từng được dùng trong phủ Dương vương năm xưa.”

Dương Lâm nắm chặt dây cương.

“Lưu Bội… nếu là nàng, ta nhất định sẽ tìm ra.”

Ba ngày sau, Bội Tâm lại được triệu vào cung.

Dương Tường không còn hỏi han, chỉ bảo nàng ngồi đối diện, cùng uống trà.

Giữa hai người, không ai nói gì, chỉ có tiếng nước chảy trong bình ngọc.

Hắn hỏi đột ngột:

“Ngươi có tin vào định mệnh không?”

“Thần nữ chỉ tin vào điều người ta chọn.”

“Nếu trẫm nói… trẫm chọn ngươi?”

Nàng mỉm cười, cúi đầu, giấu ánh nhìn phức tạp.

“Bệ hạ chọn, nhưng có giữ được không lại là chuyện khác.”

Dương Tường bật cười, nhưng trong lòng dậy sóng.

Từ ngày gặp nàng, giấc ngủ của hắn đầy mộng mị – mơ thấy sen rụng, m.á.u loang, và một tiếng gọi mơ hồ: “Tường, sao ngươi không tin ta?”

Bội Tâm nhìn hắn, khẽ nghiêng đầu.

“Bệ hạ, sắc mặt không tốt.”

“Không sao. Có lẽ vì mùi hương của ngươi.”

“Nếu hương khiến người say, thần nữ sẽ pha thứ khác – để người tỉnh.”

“Không cần.” — Hắn cắt lời, ánh mắt như có lửa. — “Trẫm muốn say.”

Khi nàng rời cung, bầu trời nhuộm đỏ hoàng hôn.

Trong góc khuất, một người lặng lẽ nhìn theo – Dương Lâm.

Ánh mắt hắn sững lại khi thấy gương mặt nửa ẩn sau màn che kia.

“Lưu Bội…” — hắn khẽ thốt, giọng nghẹn.

Bội Tâm dừng bước, như cảm thấy điều gì, nhưng không quay đầu.

Nàng biết có người đang nhìn, nhưng lúc này, nàng không thể dừng.

Trò chơi mới chỉ bắt đầu.

Đêm. Trong phòng, Bội Tâm mở hộp hương mới.

Lá thư đặt bên trong, chỉ có một dòng chữ run run:

“Ngươi còn sống – là phúc hay là họa?”

Nàng nhìn dòng chữ rất lâu, sau đó đốt nó đi.

Khói bay lên, tan vào đêm.

“Phúc hay họa…” — nàng thì thầm, “ta sẽ tự quyết.”

Ngoài kia, trăng đã tròn, mây lại mờ.

Trong bóng tối, ba con người – Bội Tâm, Dương Tường, Dương Lâm – đang dần siết chặt vào nhau bằng sợi tơ không ai cắt nổi.

Một người tìm lại tình.

Một người tìm lại lỗi.

Một người tìm lại chính mình.

Còn số phận – chỉ mới bắt đầu đan.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Huyết Ảnh Hoàng Tâm
Chương 11

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 11
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...