Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Huyết Ảnh Hoàng Tâm

Chương 16

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Màn đêm phủ kín Thành Tương Dạ, mưa vẫn nặng hạt, phủ lên những mái ngói rêu phong, tạo thành một tấm màn xám lạnh và ẩm ướt. Gió thổi qua các hành lang, mang theo hương sương và mùi đất ẩm, khiến mọi thanh âm trở nên mơ hồ, như nhịp thở của cả cung điện.

Bội Tâm đứng trên bờ thành, áo choàng ướt đẫm, mắt dõi theo ánh sáng le lói từ cửa Bắc doanh – nơi Dương Tường đang giám sát mọi động tĩnh trong triều. Trong tay nàng, bản mật thư của Dương Tĩnh vẫn còn nhòe mực vì mưa, nhưng thông điệp thì rõ ràng: âm mưu chưa lộ diện hoàn toàn, và Dương Tường đang che giấu nhiều bí mật.

“Ta phải vào… tìm Dương Lâm, tìm ra sự thật,” nàng thì thầm, giọng lạnh nhưng quyết liệt. Nỗi sợ đã bị luyện qua những trận mưa đêm trước, giờ chỉ còn sự tập trung tuyệt đối.

Dương Lâm đang ẩn trong một tòa tháp bỏ hoang gần cổng thành. Ánh nến lập lòe trên tường, chiếu lên khuôn mặt đẫm mồ hôi và mưa. Hắn lắng nghe từng tiếng động, từng giọt mưa rơi vào mái tôn, từng nhịp gió xào xạc trong rừng. Mỗi âm thanh đều có thể là dấu hiệu của kẻ thù hoặc là bẫy dẫn dụ.

Khi Bội Tâm xuất hiện, nàng bước qua bóng tối như một con hạc trắng giữa màn mưa đêm. Dương Lâm khẽ nhíu mày: “Ngươi… không sợ sao?”

Bội Tâm đáp bằng ánh mắt sắc bén: “Ta không còn thời gian cho sợ hãi. Chỉ còn sống sót và trả thù.”

Khoảng cách giữa hai người rút ngắn. Trong ánh sáng mờ, họ nhận ra: sự gắn kết từ những trận mưa trước đã trở thành sức mạnh chung. Không còn lời thề, chỉ còn hành động và quyết tâm.

Ngay lúc đó, cánh cửa tháp rung lên, bóng người áo đen xuất hiện. Phe phản nghịch trong triều đã cử lực lượng trinh sát theo dấu họ từ đêm trước. Bội Tâm nắm c.h.ặ.t t.a.y áo Dương Lâm, lùi sát vào bóng tối, đôi mắt sắc như dao.

Dương Lâm: “Chúng ta phải ra khỏi đây theo đường bí mật.”

Bội Tâm: “Ta biết… đi theo ta.”

Nàng dẫn hắn xuống một đường hầm hẹp, nước mưa tràn vào, chạm đến mắt cá chân. Từng bước đi đều thận trọng, nhưng tốc độ nhanh, uyển chuyển. Họ đi qua hành lang cũ, tránh ánh mắt canh gác, và ánh sáng lung lay của ngọn đèn dầu trên tường tạo thành những mảng sáng tối, như đ.á.n.h lừa kẻ thù.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/huyet-anh-hoang-tam/chuong-16.html.]

Bên ngoài, Dương Tường đứng giữa sân điện, đôi mắt nhíu lại. Hắn cảm nhận được sự khác thường: “Bội Tâm… và Dương Lâm đang ở đâu đó trong cung…” Một cơn gió lạnh thổi qua, hắn nắm tay áo, suy nghĩ chiến lược. Hắn không thể tùy tiện ra tay, nhưng cũng không thể để họ thoát.

Trong hầm, Bội Tâm và Dương Lâm tìm thấy một cửa sổ nhỏ dẫn ra sân sau. Mưa vẫn rơi dồn dập, gió thổi từng đợt. Bội Tâm khẽ nói:

“Chúng ta phải tách ra… lạc một lúc, nhưng giữ liên lạc bằng tín hiệu.”

Dương Lâm: “Ngươi đi trước, ta sẽ che chắn phía sau.”

Khoảnh khắc ấy, ánh mắt họ chạm nhau, nỗi lo sợ vừa mất, vừa gắn kết, vừa hằn sâu: tin tưởng tuyệt đối trong hiểm nguy.

Khi Bội Tâm lao ra sân sau, nàng nhận thấy bóng dáng kẻ mới xuất hiện trong – nhân vật bí ẩn phe phản nghịch, đang theo dõi từng động tác của họ. Nàng không nao núng, tay nắm chặt kiếm nhỏ, bước đi như con mèo trong màn mưa. Từng bước đi vừa nhẹ nhàng vừa uyển chuyển, như đang khiêu vũ với cơn bão.

Dương Lâm từ phía sau lao tới, đ.á.n.h lạc hướng kẻ trinh sát, tạo khoảng trống cho Bội Tâm. Hai người phối hợp nhịp nhàng, không lời, chỉ hành động. Mưa rơi tầm tã, hòa với tiếng bước chân và nhịp thở hổn hển, tạo thành một khung cảnh căng thẳng nhưng đẹp đẽ đến kỳ lạ.

Cuối cùng, họ đến một khu vườn nhỏ, nơi nước mưa tràn qua lối đi đá, phản chiếu ánh sáng từ ngọn đèn dầu. Bội Tâm dừng lại, nhắm mắt, hít một hơi dài. Hành trình nguy hiểm mới chỉ bắt đầu, nhưng lần này, nàng không còn đơn độc.

Dương Lâm tiến đến, đặt tay lên vai nàng:

“Ta đã sống sót đến đây… nhưng còn nhiều cạm bẫy phía trước. Nàng có tin ta không?”

Bội Tâm nhìn thẳng vào mắt hắn, ánh mắt vừa cứng rắn, vừa mềm mại: “Ta tin… nhưng chỉ tin vào sự thật của chính ta.”

Một tiếng sấm lớn nổ vang, mưa như trút xuống. Hai người đứng giữa sân, ánh mắt chạm nhau, trái tim hòa cùng nhịp mưa. Cả hai biết: chỉ hợp lực, mới sống sót qua âm mưu khốc liệt này.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Huyết Ảnh Hoàng Tâm
Chương 16

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 16
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...