Mưa đêm vẫn rơi, từng hạt nặng trĩu, dội lên mái ngói như trống trận, vang vọng qua những hành lang dài hun hút của Thành Tương Dạ. Ánh đèn dầu lung lay trên bức tường rêu phong, phản chiếu từng giọt mưa, tạo nên những vệt sáng nhấp nháy như phép màu. Trong bức màn mưa và tối, Bội Tâm cúi mình lặng lẽ, bước từng bước khẽ trên nền đá ướt, cảm nhận từng rung động, từng hơi thở của thành phố đang say ngủ dưới cơn mưa trắng xóa.
Đêm nay, họ phải đi sâu hơn. Mục tiêu không chỉ là tìm Dương Lâm, mà còn là hé lộ bí mật về Dương Tường – người từng là bức tường chắn giữa nàng và sự thật, đồng thời là kẻ ẩn sau mọi âm mưu trong triều. Bội Tâm cảm nhận từng xung động trong tim: vừa căng thẳng vừa hồi hộp, nhịp tim dồn dập theo tiếng mưa và tiếng gió.
Dương Lâm đi phía sau, mắt dõi theo nàng, nắm chắc thanh đao ẩn dưới áo choàng. Hắn lặng lẽ quan sát, từng chuyển động của Bội Tâm như nhịp điệu quen thuộc mà hắn đã học được từ nhiều đêm bão tố trước đây. Không cần lời nói, họ đã hiểu nhau: mỗi bước đi, mỗi ánh mắt, mỗi động tác đều phải tuyệt đối chính xác, bởi chỉ một sai lầm cũng đủ để cả hai rơi vào tay kẻ thù.
“Bội Tâm,” hắn thì thầm, giọng khẽ, chỉ đủ nàng nghe, “người biết không, lần này, không chỉ mạng chúng ta mà cả vận mệnh triều đình đều đặt trên đôi tay ta.”
Nàng không đáp ngay, chỉ lặng lẽ lắng nghe nhịp tim của chính mình, nhịp tim của hắn, và nhịp tim của cơn mưa rơi xuống mái ngói. “Ta biết,” nàng thì thầm lại, ánh mắt vẫn hướng về cánh cổng phía Bắc, nơi những bóng đen của triều đình đang canh giữ.
Họ tiếp cận bức tường phía sau điện chính, nơi Dương Tường không ngờ tới. Đây là lối đi bí mật dẫn vào hậu cung, ít người biết, nhưng Bội Tâm đã học được từ bản đồ cũ trong thư viện của triều đình. Nàng đặt tay lên bức tường rêu mốc, kiểm tra từng viên gạch, rồi đẩy nhẹ một cánh cửa giấu kín. Cánh cửa kêu ken két, nhưng không đủ lớn để bị ai ngoài kia nghe thấy.
Bên trong, hành lang hẹp, chỉ đủ cho hai người đi sát nhau. Mưa ngoài kia tạo thành bức màn trắng xóa, ánh sáng từ ngọn đèn dầu hắt vào tạo những vệt bóng dài trên tường. Bội Tâm cảm nhận từng rung động dưới chân – dấu hiệu của kẻ thù hay bẫy đã được đặt trước? Nàng hít một hơi dài, bước tiếp, từng bước đi như nhịp thở, vừa nhẹ nhàng vừa đầy quyết đoán.
Trong hành lang tối, họ nghe thấy tiếng thì thầm nhỏ từ căn phòng phía trước. Bội Tâm lắng tai, nhận ra âm thanh: Dương Tường đang nói chuyện với một quan đại thần, giọng lạ thường bí ẩn, đầy mưu mô.
Dương Tường: “Nếu mọi chuyện diễn ra đúng như kế hoạch, Bội Tâm sẽ không còn đường thoát. Chúng ta sẽ kiểm soát toàn bộ Thành Tương Dạ.”
Quan đại thần: “Vâng, nhưng có một nguy cơ… Dương Lâm và Lưu Bội có thể phá vỡ mọi dự tính.”
Bội Tâm lặng đi. Nàng nắm c.h.ặ.t t.a.y Dương Lâm, ánh mắt chạm nhau, hiểu rằng mọi thứ giờ không chỉ là sinh tồn, mà còn là cuộc chiến tinh thần – chiến lược.
Bội Tâm: “Người nghe thấy chưa? Chúng không chỉ muốn hãm hại ta, mà còn muốn triều đình này rối loạn hoàn toàn.”
Dương Lâm: “Vậy ta phải làm gì?”
Bội Tâm: “Đi sâu hơn… tìm bằng chứng, trước khi họ kịp ra tay.”
Họ tiến vào căn phòng chính, nơi Dương Tường đang bày trí bản đồ và các tài liệu mật. Ánh sáng từ đèn dầu chiếu lên những tờ giấy, hiện lên những con dấu triện rực rỡ. Bội Tâm nín thở, quan sát mọi chi tiết.
Mỗi bước đi, nàng đều cảm nhận rõ sự nguy hiểm rình rập. Hành lang hẹp, bóng tối và mưa bên ngoài khiến mọi âm thanh trở nên vang dội. Một sai lầm nhỏ cũng đủ để lộ vị trí. Nhưng nhờ sự phối hợp ăn ý với Dương Lâm, họ di chuyển như một cặp đôi đã tập luyện qua nhiều trận mưa bão: chính xác, nhanh nhẹn và uyển chuyển.
Bỗng, một tiếng sập nhẹ vang lên phía sau. Bội Tâm quay lại, ánh mắt sắc như dao. Một bóng người lướt qua, Dương Lâm lao tới, ngăn kịp. Đó là một điệp viên của Dương Tường, xuất hiện bất ngờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/huyet-anh-hoang-tam/chuong-17.html.]
Bội Tâm: “Không thể để hắn phát hiện chúng ta!”
Dương Lâm: “Ta biết, theo ta!”
Họ trốn vào một góc tối, lòng bàn tay áp vào tường lạnh. Mưa từ bên ngoài tạt vào qua khe hở, làm ướt sũng mái tóc và áo choàng. Nhưng cả hai không hề run, chỉ tập trung vào từng động tác, từng nhịp thở của kẻ thù.
Trong phòng Dương Tường, hắn đang mở một hòm bí mật. Bên trong là những tài liệu có thể lật đổ cả triều đình, bao gồm bằng chứng về sự phản bội của các quan, kế hoạch kiểm soát Lưu Bội, và cả những manh mối liên quan đến Dương Lâm.
Bội Tâm nắm c.h.ặ.t t.a.y Dương Lâm, ánh mắt lóe lên tia sáng quyết tâm. Nàng biết: nếu lấy được những tài liệu này, nàng sẽ có vũ khí để trả thù và cứu Dương Lâm, đồng thời hé lộ âm mưu của Dương Tường trước Hoàng thượng.
Nhưng tiếng bước chân lại vang lên. Họ phải ra tay ngay, từng giây từng phút đều quyết định số phận của cả hai.
Dương Lâm: “Ta sẽ mở cửa hòm, nàng cảnh giác phía sau.”
Bội Tâm: “Hiểu.”
Họ phối hợp, từng động tác ăn ý như nhịp điệu đã luyện qua bao trận mưa bão. Mỗi tờ giấy được lấy ra, từng dấu hiệu, từng con dấu đều được nàng ghi nhớ.
Bất ngờ, Dương Tường xuất hiện ngay cửa, đôi mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào hai người.
Dương Tường: “Ngươi nghĩ có thể lẻn vào đây mà không ai biết sao, Bội Tâm?”
Bội Tâm, giọng lạnh lùng nhưng không run: “Ngươi quên rồi sao? Ta đã từng sống sót qua bão tố, sống sót qua mọi âm mưu của ngươi. Lần này cũng không ngoại lệ.”
Một trận đấu ánh mắt bắt đầu. Trong khoảnh khắc ấy, mưa, bóng tối, ánh đèn dầu, tiếng gió rít và nhịp tim của ba người hòa vào nhau như một bức tranh căng thẳng đến cực điểm.
Dương Lâm đứng cạnh Bội Tâm, tay siết chặt thanh đao. Ánh mắt hắn vừa cương quyết vừa lo lắng cho nàng.
Dương Lâm: “Nếu hắn ra tay… ta sẽ bảo vệ nàng đến cùng.”
Bội Tâm: “Vậy chúng ta cùng nhau… không còn đường lùi.”
Tiếng sấm nổ vang, ánh chớp lóe lên, chiếu rõ những con dấu, tài liệu và khuôn mặt của Dương Tường – người mà họ phải đối đầu. Bức màn kịch tính và âm mưu trong triều dường như chỉ còn chờ một cú chạm để bùng nổ.
--------------------------------------------------