Bão đêm đã qua, nhưng mưa vẫn rơi lất phất, như màn sương mỏng phủ lên khắp Thành Tương Dạ. Ánh sáng ban mai le lói qua khung cửa sổ, in hằn trên nền đá lạnh. Hành lang cung điện vẫn im lặng, nhưng trong không khí, Bội Tâm cảm nhận được một luồng nguy hiểm đang đến gần.
Bội Tâm đứng trong một căn phòng nhỏ, tay ôm chặt tài liệu đã lấy từ phòng Dương Tường đêm trước. Trái tim nàng vừa hồi hộp vừa căng thẳng. Mọi chuyện giờ đã vượt ra ngoài kế hoạch, và nàng biết rằng nếu triều đình hay Dương Tường phát hiện, mọi thứ sẽ đảo lộn.
Dương Lâm đứng cạnh, đôi mắt lộ vẻ nghiêm túc. Hắn nhìn Bội Tâm, giọng trầm:
“Ngươi nghĩ bây giờ sẽ an toàn sao? Chúng ta vừa chạm tới ngòi nổ… mà ngòi nổ này đủ sức phá nát cả triều đình.”
Bội Tâm nén hơi thở, mắt sắc như dao:
“Ta biết… nhưng đã tới đây, ta không thể rút lui. Chỉ còn một cách: phải đưa bằng chứng này tới Hoàng thượng.”
Ngay lúc họ bàn kế hoạch, một tiếng động vang lên từ hành lang. Phe phản nghịch trong triều – những kẻ Dương Tường sai theo dõi – đã phát hiện dấu vết. Bội Tâm và Dương Lâm lập tức chuẩn bị.
Hành lang dài, ánh sáng từ đèn dầu nhấp nháy, tạo thành bóng dài hắt lên tường. Tiếng bước chân vang dội, nhịp điệu gấp gáp. Bội Tâm nắm tay Dương Lâm, vừa nhẹ nhàng vừa nhanh chóng di chuyển theo kế hoạch đã vạch trước.
Bội Tâm: “Nếu bị phát hiện, chúng ta sẽ bị chia cắt. Phải giữ khoảng cách nhưng vẫn phối hợp.”
Dương Lâm: “Hiểu. Không để ai cản đường nàng.”
Họ lách qua các góc hành lang, né ánh mắt lính gác. Từng bước đi đều phải chính xác, từng hơi thở đều giữ im lặng. Ánh mắt họ trao nhau những tín hiệu, sự gắn kết vừa căng thẳng vừa ấm áp khiến trái tim dường như hòa nhịp với từng giọt mưa rơi ngoài trời.
Bỗng, một tiếng la vang từ sân chính: “Kẻ xâm nhập!”
Bội Tâm và Dương Lâm dừng lại, nhảy xuống khe tường, né tránh. Những kẻ lính gác lao tới, nhưng nhờ hiểu rõ cấu trúc cung điện, họ lách qua hành lang bí mật, phối hợp ăn ý như một cặp đôi đã từng trải qua vô số hiểm nguy.
Dương Lâm thì thầm: “Ta sẽ dẫn họ đi theo hướng khác, nàng đi trước.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/huyet-anh-hoang-tam/chuong-19.html.]
Bội Tâm gật đầu, bước nhẹ như mèo, tâm trí tập trung tuyệt đối.
Khi họ đi qua một phòng trống, Bội Tâm dừng lại, nhìn sâu vào những tấm bình phong cũ kỹ. Một cảm giác lạ xâm chiếm tâm trí: nỗi sợ hãi đã biến thành quyết tâm, và quyết tâm lại trở thành sức mạnh.
Trong lúc Bội Tâm quan sát, Dương Lâm âm thầm chiến đấu với nhóm lính gác. Những tiếng động, bước chân, tiếng gươm chạm nhau vang lên, tạo thành bản hòa ca căng thẳng giữa mưa và ánh sáng đèn dầu. Mỗi cú ra tay đều chính xác, nhanh nhẹn, phối hợp nhịp nhàng, vừa phòng thủ vừa tấn công.
Bội Tâm lặng lẽ quan sát, tận dụng sơ hở của kẻ thù. Ánh mắt nàng lóe lên quyết tâm:
“Nếu lần này không thành công, tất cả sẽ tan biến. Nhưng ta sẽ sống sót… và trả thù.”
Cảm giác này khiến nàng vừa lạnh lùng vừa ấm áp, vừa căng thẳng vừa phấn chấn. Trong lòng, nàng nhận ra sự gắn kết với Dương Lâm đã trở nên sâu sắc hơn bao giờ hết: không còn chỉ là đồng minh, mà là người cùng chia sẻ sinh tử, cùng thấu hiểu tâm can.
Họ tiếp cận sân chính, nơi Dương Tường đang ra lệnh cho phe phản nghịch triển khai kế hoạch. Bội Tâm nắm chắc tài liệu, bước ra ánh sáng. Ánh mắt nàng như lửa cháy, ánh sáng từ đèn dầu phản chiếu lên khuôn mặt, tạo thành tấm khiên vô hình trước mắt kẻ thù.
Bội Tâm: “Dương Tường! Ngươi sẽ không còn cơ hội giấu giếm nữa.”
Dương Tường: “Ngươi… dám tới đây?” ánh mắt hắn lóe lên giận dữ và bất ngờ.
Một trận chiến ánh mắt bắt đầu. Bội Tâm bước tới gần, phối hợp với Dương Lâm. Cả hai di chuyển như một nhịp điệu duy nhất, vừa tấn công vừa phòng thủ, vừa dùng trí tuệ vừa dùng tốc độ để xoay chuyển tình thế.
Tiếng sấm nổ ngoài trời vang lên, mưa rơi nặng hạt như trút xuống mọi âm mưu, mọi nỗi sợ hãi, mọi toan tính. Ánh sáng lóe lên, chiếu rõ mọi chi tiết: bản đồ, tài liệu, ánh mắt sắc lạnh của Dương Tường, ánh mắt quyết tâm của Bội Tâm và Dương Lâm.
Cuối cùng, nhờ phối hợp nhịp nhàng và trí tuệ, họ giành quyền kiểm soát tài liệu, đẩy phe phản nghịch lùi lại. Bão trong cung điện tạm lắng, nhưng mọi người đều biết: cơn bão lớn hơn vẫn đang chờ phía trước.
Dương Lâm: “Chúng ta đã lấy được bằng chứng. Giờ phải ra khỏi đây trước khi bọn lính nhận ra.”
Bội Tâm: “Hiểu. Nhưng lần này, ta sẽ không chỉ sống sót… mà còn trả thù Dương Tường đến cùng.”
Ánh mắt họ chạm nhau, trái tim hòa cùng nhịp mưa, nỗi sợ hãi đã biến thành quyết tâm, và quyết tâm lại trở thành sức mạnh cho những chương tiếp theo.
--------------------------------------------------