Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Huyết Ảnh Hoàng Tâm

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trời đêm phủ một màn sương mỏng như khói tàn trên mái ngói hoàng cung. Trăng bị mây nuốt, chỉ còn lại vài vệt sáng yếu ớt hắt xuống khoảng sân ẩm ướt. Trong điện Thừa Ân, ngọn đèn dầu lẻ loi chập chờn như sắp tắt, ánh sáng lay lắt phản chiếu lên gương mặt Lưu Bội — nhợt nhạt, lạnh lùng nhưng vẫn giữ nét kiêu hãnh ẩn dưới đôi mắt sâu.

Nàng bị giam ở đây đã ba ngày.

Ba đêm liền không ai nói với nàng một lời. Không thị nữ, không cơm nước, chỉ có sự im lặng đến rợn người và tiếng gió rít len qua khe cửa, như ai đó đang thì thầm gọi tên nàng trong bóng tối.

“Bội nương, tội ngươi là phản nghịch. Trẫm đã nhân nhượng ngươi quá nhiều.” — giọng nói lạnh như băng của Dương Tường vẫn còn vang vọng trong đầu nàng.

Phản nghịch ư?

Nàng chỉ muốn sống, chỉ muốn trả lại một chút công bằng cho bản thân sau bao năm chịu đựng. Nhưng công bằng, trong chốn hoàng cung này, chẳng khác gì một thứ xa xỉ phẩm chỉ dành cho kẻ quyền thế.

Nàng tựa người vào cột, cánh tay bị xiềng bằng vòng sắt lạnh lẽo. Mỗi cử động đều khiến cổ tay rớm máu, nhưng nàng không nhăn mặt.

Mắt khép hờ, nàng nhớ lại ánh nhìn cuối cùng của Dương Lâm trước khi bị bắt giam — ánh nhìn đầy đau xót nhưng kiên định, như muốn nói: “Hãy chờ ta.”

Trong bóng tối, cánh cửa gỗ khẽ kêu két một tiếng. Lưu Bội mở mắt.

Một bóng người lặng lẽ bước vào, áo đen trùm kín, chỉ để lộ ánh mắt sáng lạnh như gươm. Nàng nhận ra ngay. Dù có hóa thành tro, nàng cũng không thể quên ánh mắt ấy.

“Dương Lâm…” — giọng nàng run, vừa kinh ngạc vừa nghẹn ngào.

Chàng khẽ giơ tay, ra hiệu im lặng.

“Ta chỉ có một khắc thời gian. Người của hoàng huynh đang tuần tra quanh đây.”

Dương Lâm rút một thanh chủy thủ nhỏ, khéo léo mở xiềng sắt. Khi vòng khóa rơi xuống đất, âm thanh chạm kim loại vang lên khô khốc nhưng lại khiến tim nàng đập mạnh. Tự do — dẫu chỉ là trong thoáng chốc — vẫn khiến đôi mắt nàng cay xè.

“Ngươi đến đây làm gì?” — nàng hỏi nhỏ.

“Cứu nàng.”

“Cứu ta, hay cứu danh dự của ngươi?”

“Cả hai.” — Dương Lâm nhìn sâu vào mắt nàng. “Ta không thể để nàng c.h.ế.t trong tay hắn.”

Lưu Bội bật cười khẽ, nụ cười mỉa mai lẫn bi thương.

“Hắn là hoàng đế, còn ngươi là đệ của hắn. Nếu biết ngươi lẻn vào đây, e rằng đầu ngươi cũng rơi theo ta thôi.”

“Ta không sợ c.h.ế.t, chỉ sợ nàng hận ta cả đời.”

Giọng chàng thấp, khàn, chứa nỗi đau không nói thành lời.

Khoảnh khắc ấy, cả hai cùng im lặng. Tiếng mưa bắt đầu rơi, lộp độp trên mái ngói. Hơi lạnh xuyên qua từng thớ da. Lưu Bội cúi đầu, giấu đi ánh mắt mềm yếu đang dần hiện rõ.

“Dương Lâm, ngươi không hiểu… Hận này, ta phải trả. Nếu buông tha, thì những gì ta chịu, ai đòi lại cho ta?”

Chàng siết tay nàng, bàn tay ấm áp run nhẹ.

“Ta sẽ cùng nàng trả.”

Nàng ngước nhìn chàng. Trong đôi mắt ấy, không còn là ánh nhìn của kẻ chỉ biết yêu, mà là quyết tâm của một chiến binh sẵn sàng dẫm lên m.á.u để bảo vệ người mình thương. Trái tim nàng bỗng đau nhói.

Cứ thế, nàng im lặng gật đầu.

Bỗng tiếng bước chân vang lên ngoài cửa. Hai người giật mình.

Dương Lâm kéo nàng nép vào phía sau tấm bình phong. Cánh cửa bật mở, ánh đuốc tràn vào.

Một nhóm cấm vệ tiến vào, dẫn đầu là tên tổng quản của hoàng thượng — Lý công công. Gã cầm đuốc, liếc quanh, ánh mắt nghi ngờ.

“Có ai vừa vào đây không?”

Một cấm vệ đáp: “Bẩm, ngoài mưa to, không thấy dấu chân nào khác.”

“Canh kỹ cho ta! Hoàng thượng dặn, người này không được sống đến sáng mai.”

Máu trong người Lưu Bội như ngừng chảy.

Không được sống đến sáng mai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/huyet-anh-hoang-tam/chuong-7.html.]

Vậy là hắn đã thật sự muốn g.i.ế.c nàng. Người từng thề sống c.h.ế.t bên nhau, giờ lại muốn kết thúc mạng nàng trong im lặng.

Khi bọn cấm vệ rời đi, Dương Lâm siết chặt chuôi đao.

“Ta sẽ đưa nàng ra khỏi cung. Đêm nay.”

“Không kịp đâu.” — nàng khẽ lắc đầu. “Cung môn bây giờ toàn quân, mỗi lối đều có ám hiệu riêng. Nếu ngươi đi cùng ta, cả hai sẽ c.h.ế.t.”

“Ta thà c.h.ế.t cùng nàng, còn hơn để nàng c.h.ế.t một mình.”

Lời chàng vừa dứt, đột nhiên từ bên ngoài vang lên tiếng vù vù của ám tiễn xé gió. Một mũi tên găm thẳng vào cột gỗ ngay bên cạnh. Dương Lâm phản xạ kéo nàng ngã xuống đất, che chắn bằng thân mình.

Máu chảy từ vai chàng thấm ra áo.

“Dương Lâm!”

“Không sao… chỉ sượt qua thôi.”

Nàng nhìn vệt m.á.u đỏ, lòng như bị d.a.o cắt. Bên ngoài, tiếng binh khí loảng xoảng vang lên, tiếng hô “Bắt phản tặc!” rền khắp hành lang.

Không còn thời gian.

“Lưu Bội, nghe ta. Phía sau điện có một mật đạo — đường thoát cũ thời tiên hoàng. Nàng đi lối đó, đến cuối sẽ gặp hồ sen. Ta sẽ chặn chúng lại.”

“Không! Nếu ngươi ở lại, chắc chắn sẽ c.h.ế.t!”

“Ta sống trong cung này hai mươi năm, nếu hôm nay c.h.ế.t để đổi lấy mạng nàng, cũng đáng.”

Nàng sững sờ. Trong khoảnh khắc, bao nhiêu hận thù, bao nhiêu cay nghiệt dường như vỡ vụn.

“Dương Lâm…” — giọng nàng nghẹn.

“Đi đi, Bội. Đừng để ta hối hận.”

Nước mắt nóng rơi xuống tay chàng. Nàng c.ắ.n môi, rồi quay người, chạy vào trong bóng tối. Tiếng mưa hòa cùng tiếng kim loại va chạm phía sau.

Dương Lâm đứng chắn trước cửa, đao trong tay sáng loáng dưới ánh chớp.

Khi Lưu Bội mở nắp mật đạo, mùi đất ẩm tràn vào. Nàng quay đầu nhìn lại, thấy bóng Dương Lâm giữa hành lang rực sáng lửa đuốc — dáng đứng hiên ngang, m.á.u loang đỏ cả vạt áo, mà vẫn quay sang cười với nàng.

Nụ cười đó, nàng sẽ không bao giờ quên.

Nàng lao vào đường hầm. Tiếng mưa phía trên càng xa, thay bằng tiếng nhịp tim đập dồn dập. Đường hầm uốn lượn, chật hẹp, gió lạnh buốt. Cuối cùng, nàng thấy ánh sáng le lói phía xa — lối ra.

Nhưng khi bước chân vừa chạm đất, một bóng người đã đứng đợi từ bao giờ.

Bộ y phục vàng thêu rồng uốn lượn, mái tóc đen được cột gọn, đôi mắt lạnh lẽo và sâu như vực — Dương Tường.

“Ta biết nàng sẽ đi lối này.” — hắn nói khẽ, giọng mỉa mai.

“Ngươi…” — Lưu Bội siết nắm tay. “Đến mức này rồi, ngươi vẫn chưa đủ tàn nhẫn sao?”

“Ta đã mất quá nhiều. Đệ ta phản ta vì nàng. Cung đình này loạn cả vì nàng. Vậy mà nàng còn muốn sống?”

Nàng nhìn thẳng hắn, đôi mắt bừng lên như đốm lửa cuối cùng.

“Phải. Ta muốn sống, để nhìn ngươi mất tất cả, như ta từng mất.”

Dương Tường rút kiếm, lưỡi thép sáng lạnh.

Ngay khi hắn bước tới, một tiếng nổ nhỏ vang lên — ám khí từ đâu phóng đến, trúng vai hắn. Hắn lùi lại, mặt biến sắc. Từ trong bóng tối, một giọng nói trầm vang lên:

“Hoàng huynh, đêm nay kẻ mất tất cả… là ngươi.”

Lưu Bội ngẩng đầu, thấy Dương Lâm bước ra, m.á.u vẫn ướt nơi vai, ánh mắt sắc như dao.

Đêm ấy, giữa mưa lạnh và lửa cháy, ba sinh mệnh vướng vào nhau như một sợi định mệnh không thể cắt rời.

Cung đình rung chuyển, trời đất như cũng khóc thương.

Và trong ánh sáng rực đỏ của đêm, Lưu Bội nghe tiếng trái tim mình tan vỡ — vừa vì hận, vừa vì yêu.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Huyết Ảnh Hoàng Tâm
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...