Mưa từ đêm trước vẫn chưa ngừng, cuốn trôi bụi đường, phủ lên những bậc đá cũ kỹ của Thành Tương Dạ. Từng hạt mưa nặng trĩu như tiếng trống dồn, vọng vào tai Bội Tâm, đ.á.n.h thức nhịp tim đang dồn dập.
Cô đứng trên bậc thang dẫn xuống bến sông, tay ôm chặt chiếc áo choàng ướt sũng, mắt dõi về phía cánh rừng trúc bên kia bờ. Dương Lâm đã biến mất đêm qua, để lại trong nàng một cảm giác vừa đau, vừa tức giận. Nhưng Bội Tâm không còn sợ hãi; trái tim nàng giờ đã được rèn luyện giữa lửa và mưa, trở nên lạnh lùng nhưng sắc bén.
“Phải tìm hắn… trước khi kẻ khác chạm đến,” nàng thì thầm, giọng khàn khàn.
Những bóng người xuất hiện dưới tán trúc. Cơn mưa che giấu hầu hết hình dáng, nhưng Bội Tâm vẫn nhận ra dáng đi quen thuộc. Cô bước nhanh, chân chạm nước lạnh buốt, ánh mắt không rời bóng Dương Lâm.
Đột nhiên, một tiếng cười khẽ vang lên từ sau lưng. Bội Tâm quay lại, thấy một cung nữ, mặt mày sợ hãi, tay run run đưa cho nàng một phong thư:
“Bội Tâm, hắn không còn ở nơi ngươi nghĩ. Hãy cẩn thận — tất cả chỉ là bẫy.”
Bội Tâm khẽ nhíu mày. Phong thư này rõ ràng là dẫn dụ, nhưng nàng không có thời gian để nghi ngờ. Mưa tạt vào mặt, dòng chữ trên giấy nhòe đi nhưng vẫn đọc được. Bội Tâm nhấn mạnh: “Ta sẽ không bị lừa… ta biết tìm hắn ở đâu.”
Phía bên kia, Dương Lâm đang trốn trong căn hầm dưới rừng trúc. Ánh lửa nhỏ lập lòe trên tường, chiếu lên khuôn mặt đẫm mồ hôi và mưa. Hắn tự nhủ: “Nếu Bội Tâm đến muộn một bước, mọi thứ sẽ tan biến. Ta không thể để điều đó xảy ra.”
Một tiếng động ngoài hầm khiến hắn nhíu mày. Một bóng người thấp thoáng giữa mưa – Bội Tâm. Hắn không kịp cử động, tim đập nhanh. “Người… đã đến.”
Bên ngoài, mưa như trút nước, cuốn theo mọi thanh âm, chỉ còn tiếng bước chân của Bội Tâm lẫn tiếng thở của Dương Lâm. Khi hai người chạm mặt, ánh mắt họ nói nhiều hơn lời nói.
Bội Tâm: “Tại sao ngươi trốn đi, bỏ ta một mình giữa hỗn mang?”
Dương Lâm: “Ta phải bảo vệ nàng… nhưng cũng không được phép để nàng biết tất cả sự thật.”
Khoảng cách giữa họ hẹp lại. Cơn mưa biến mọi thứ xung quanh thành màn sương trắng, chỉ còn ánh mắt và tim họ hòa cùng nhịp mưa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/huyet-anh-hoang-tam/chuong-15.html.]
Trong lúc họ đối mặt, một bóng dáng khác xuất hiện – phe phản nghịch trong triều, mặc áo đen, tấn công bất ngờ. Bội Tâm không kịp lùi, nhưng nhờ ánh mắt sắc bén và bản năng sinh tồn, nàng né tránh, kéo Dương Lâm sang một bên.
“Chúng ta không thể đứng yên!” Dương Lâm thì thầm, ánh mắt quyết liệt.
Bội Tâm gật đầu. Trong khoảnh khắc, cả hai phối hợp như một đội, né tránh từng đòn tấn công, dùng môi trường – cành cây, bờ sông, mưa gió – làm lợi thế. Cả hai không nói nhiều, nhưng trong ánh mắt đã hiểu nhau: sống sót là mục tiêu duy nhất.
Tiếng gió rít, mưa nặng hạt, một đòn tấn công bất ngờ khiến Bội Tâm ngã nhào. Dương Lâm lao tới, nắm tay nàng, kéo khỏi nguy hiểm. Họ đứng sát bên nhau, thở gấp, mắt chạm nhau trong mưa:
Bội Tâm: “Ngươi… suýt c.h.ế.t rồi!”
Dương Lâm: “Nếu không có ngươi, ta cũng không thể sống sót qua màn này.”
Cảm giác vừa lo sợ, vừa gắn kết tràn ngập hai người. Mưa rơi ướt cả mái tóc, ướt cả áo choàng, nhưng không thể nhấn chìm được cảm giác họ vừa chia sẻ: tin tưởng và đồng hành cùng nhau trong hiểm nguy.
Cơn mưa dần nặng hơn, và phe phản nghịch buộc phải lui lại. Bội Tâm và Dương Lâm nhìn theo bóng họ biến mất trong rừng, tim vẫn đập dồn.
Bội Tâm: “Ngươi nghĩ sao về mật thư? Có phải bọn họ đang dẫn dụ chúng ta?”
Dương Lâm: “Chắc chắn… nhưng không thể chần chừ. Mọi chuyện còn lớn hơn cả bọn họ. Bí mật về triều đình đang chờ chúng ta vén lên.”
Một tiếng sấm nổ vang trên bầu trời. Mưa tạt mạnh, gió rít qua rừng trúc. Cả hai đứng im, lắng nghe từng nhịp trái tim mình và nhịp điệu của cơn bão.
Bội Tâm: “Nếu là ta một mình, e rằng không sống nổi.”
Dương Lâm: “Nhưng bây giờ, ta và nàng cùng nhau.”
Ánh mắt họ chạm nhau, sâu sắc, quyết liệt. Dưới màn mưa trắng xóa, hai con người đã từng bị chia cắt giờ đứng cạnh nhau, cùng đối mặt với hiểm nguy.
--------------------------------------------------