Sương sớm vẫn phủ mỏng khắp Thành Tương Dạ, những giọt nước đọng trên mái ngói như nhấp nháy dưới ánh sáng le lói từ những ngọn đèn dầu còn sót lại. Không gian vẫn tĩnh lặng nhưng căng thẳng, nặng nề đến mức ai nấy đi qua đều cảm nhận được hơi thở của nguy cơ. Bội Tâm đứng nép bên cột trụ, ôm chặt những tài liệu đã được lấy từ phòng Dương Tường.
Trong lòng nàng, nỗi hồi hộp hòa cùng quyết tâm. Mỗi bước đi, mỗi động tác đều phải chính xác tuyệt đối, bởi chỉ một sơ suất nhỏ cũng đủ để kế hoạch trả thù bại lộ. Bên cạnh nàng, Dương Lâm đứng nghiêm trang, đôi mắt nhìn thẳng về phía trước, cảnh giác đến từng chuyển động của triều đình.
Dương Lâm: “Âm mưu của hắn chưa dừng lại đâu. Cần phải chuẩn bị tinh thần đối phó mọi tình huống.”
Bội Tâm: “Ta biết… nhưng giờ không còn đường lui. Cứ đi theo ta, từng bước phải chính xác.”
Họ di chuyển khẽ như bóng ma qua hành lang hậu cung, né tránh những kẻ lính gác còn sót lại, đồng thời quan sát mọi bẫy tiềm tàng mà Dương Tường để lại. Từng viên gạch, từng khe cửa trở nên quan trọng hơn bao giờ hết.
Bất ngờ, một bóng người lao tới từ hành lang hẹp – sát thủ bí mật do Dương Tường cử đến. Chưa kịp hít thở, Bội Tâm đã phản ứng, phối hợp với Dương Lâm như một cặp đôi từng trải qua vô số hiểm nguy.
Ánh mắt họ trao nhau tín hiệu, không lời nhưng đủ hiểu: không được phép sơ suất. Bội Tâm lao tới, né tránh từng đòn, tận dụng trí tuệ và nhạy bén để tìm sơ hở của kẻ thù. Dương Lâm bảo vệ phía sau, vừa tấn công vừa mở đường.
Bội Tâm: “Chỉ còn vài bước nữa… tập trung!”
Dương Lâm: “Hiểu, đừng để sơ hở!”
Họ lách qua hành lang, chạy đến căn phòng dẫn ra sân sau. Nhưng phía trước, nhóm lính khác đã chặn lối thoát. Không còn lựa chọn nào khác, họ phải đối mặt trực tiếp.
Trận chiến nổ ra dữ dội. Dương Lâm sử dụng tốc độ và sức mạnh, Bội Tâm tận dụng trí tuệ và phản ứng nhanh nhạy. Ánh mắt họ gặp nhau giữa cơn mưa nhẹ ngoài sân, vừa căng thẳng vừa ấm áp. Mỗi bước đi, mỗi đòn đ.á.n.h đều như nhịp tim hòa cùng nhau.
Bội Tâm thì thầm: “Nếu thất bại, không còn cơ hội nào nữa!”
Dương Lâm: “Ta sẽ không để nàng một mình!”
Cú lao tới của Bội Tâm khiến kẻ thù mất cân bằng, Dương Lâm áp sát, phối hợp đẩy nhóm lính lùi lại, mở đường thoát. Họ nhanh chóng di chuyển qua sân, né các bẫy được bố trí tinh vi.
Khi ra tới sân sau, Bội Tâm nhận ra một điều: Dương Tường đã để lại một âm mưu cuối cùng – một bẫy khổng lồ, nhằm ngăn họ thoát ra ngoài, đồng thời chi phối Hoàng thượng nếu không can thiệp kịp thời. Họ đứng giữa sân, ướt đẫm mồ hôi, tim đập mạnh.
Bội Tâm: “Chúng ta đã vượt qua… nhưng chưa kết thúc. Hắn sẽ không từ bỏ dễ dàng.”
Dương Lâm đặt tay lên vai nàng: “Ta sẽ cùng nàng bước tiếp. Không ai có thể chia rẽ chúng ta.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/huyet-anh-hoang-tam/chuong-24.html.]
Khoảnh khắc ấy, trong ánh sáng le lói từ đèn dầu, họ nhận ra tình cảm đã vượt lên mọi hiểm nguy, trở thành sức mạnh để đối mặt những thử thách còn lớn hơn.
Họ lập tức tìm cách xử lý bẫy cuối cùng. Bội Tâm quan sát xung quanh, nhờ trí tuệ và kinh nghiệm, nhanh chóng nhận ra sơ hở trong thiết kế. Dương Lâm đứng cạnh, bảo vệ và hỗ trợ mọi động tác của nàng.
Bội Tâm: “Đây… nếu làm đúng cách, chúng ta sẽ vô hiệu hóa được bẫy mà không gây ra thương vong.”
Dương Lâm: “Hãy làm đi, ta tin nàng.”
Họ bắt tay vào thực hiện kế hoạch, từng cử động vừa nhẹ nhàng vừa chính xác. Bẫy dần được vô hiệu hóa, nhóm lính phản nghịch lúng túng, Dương Tường bắt đầu lộ vẻ hoang mang.
Trong khoảnh khắc căng thẳng này, Bội Tâm nhận ra rằng không chỉ là sinh tồn, mà còn là trả thù và bảo vệ danh dự bản thân. Mỗi cử chỉ, mỗi ánh mắt đều được tính toán kỹ lưỡng. Dương Lâm nhận ra sự thay đổi trong nàng – nàng đã trở nên sắc bén, mạnh mẽ và lạnh lùng hơn, nhưng đồng thời vẫn giữ được sự ấm áp trong lòng.
Dương Lâm: “Ta sẽ luôn đứng bên nàng. Không ai có thể chia rẽ chúng ta.”
Bội Tâm: “Ta biết… cùng nhau, chúng ta sẽ vượt qua tất cả.”
Khi họ tiến đến trước Hoàng thượng, Bội Tâm quỳ xuống, giọng đều đều nhưng sắc bén:
Bội Tâm: “Bệ hạ, thần thiếp xin trình bày toàn bộ bằng chứng về âm mưu của Dương Tường và phe phản nghịch. Nếu không xử lý kịp thời, triều đình sẽ rơi vào hỗn loạn.”
Hoàng thượng nhìn chằm chằm, ánh mắt vừa nghi ngờ vừa quan tâm. Dương Tường đứng phía sau, cố gắng che giấu giận dữ nhưng khó giấu lo lắng.
Hoàng thượng: “Ngươi nói gì?” giọng trầm và uy quyền.
Bội Tâm giơ tài liệu lên, ánh mắt kiên định: “Bệ hạ, tất cả đều có dấu triện và chứng cứ rõ ràng. Tất cả kế hoạch phản nghịch đều đã được ghi chép, từ việc kiểm soát quan lại đến âm mưu hãm hại thần thiếp và Dương Lâm.”
Một lúc im lặng, rồi Hoàng thượng ra lệnh kiểm chứng. Phe phản nghịch bắt đầu xôn xao, Dương Tường lộ vẻ hoang mang lần đầu tiên.
Bội Tâm và Dương Lâm đứng bên, mắt không rời Dương Tường. Họ biết, trận chiến chưa kết thúc, nhưng niềm tin và tình cảm đã gắn kết họ mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Dương Lâm: “Chúng ta đã mở đường… nhưng vẫn còn nguy cơ phía trước.”
Bội Tâm: “Ta biết. Nhưng hôm nay, chúng ta đã chiến thắng bước đầu. Phần còn lại… sẽ trả thù và lật tẩy toàn bộ âm mưu.”
Ánh sáng ban mai chiếu lên, hòa cùng trái tim họ, hòa cùng nhịp thở căng thẳng nhưng cũng đầy ấm áp. Họ biết rằng phía trước vẫn còn nhiều thử thách, nhưng không còn gì có thể chia rẽ họ.
--------------------------------------------------