Hậu cung chìm trong màn sương mỏng, từng giọt nước đọng trên mái ngói như ánh sáng lấp lánh giữa bầu trời u ám. Bội Tâm đứng nép bên cột trụ, tay siết chặt tài liệu vừa lấy được, tim đập nhanh theo nhịp gió rít qua khe cửa. Bên cạnh nàng, Dương Lâm nghiêm mặt quan sát mọi góc tối, từng bước đi đều phải cẩn trọng tuyệt đối.
Dương Lâm: “Người thấy chưa? Những hành lang này không còn an toàn nữa. Mọi cánh cửa, mọi lối đi đều có thể là bẫy.”
Bội Tâm: “Ta biết… nhưng đã tới đây, không thể quay đầu. Cứ đi theo ta, từng bước phải chuẩn xác.”
Họ di chuyển khẽ như bóng ma, né tránh những kẻ lính gác còn sót lại và những cạm bẫy đã được bố trí kín đáo. Mỗi tiếng bước chân đều như vang vọng cả hậu cung, nhưng may thay, ánh sáng le lói từ đèn dầu mờ ảo giúp họ quan sát mọi chi tiết mà không bị phát hiện.
Bỗng, từ một hành lang bên cạnh, một bóng người lao tới với tốc độ đáng kinh ngạc. Đó là một sát thủ bí mật do Dương Tường điều động, xuất hiện bất ngờ để ngăn chặn Bội Tâm và Dương Lâm.
Bội Tâm lập tức di chuyển, kết hợp với Dương Lâm. Họ phối hợp nhịp nhàng, né tránh những đòn tấn công, phản công chính xác. Ánh mắt họ trao nhau tín hiệu – không cần lời nói, chỉ là sự hiểu nhau từ những trận bão trước đây.
Bội Tâm thì thầm: “Cẩn thận! Có thể sẽ có nhiều hơn một.”
Dương Lâm: “Ta biết, luôn sát bên nàng.”
Tiếng kiếm chạm nhau vang lên, ánh sáng đèn dầu nhấp nháy chiếu bóng dài trên tường. Hậu cung bỗng trở nên sống động nhưng cũng nguy hiểm hơn bao giờ hết. Mỗi bước đi, mỗi động tác đều là cuộc chiến giữa sinh tồn và chiến lược.
Bội Tâm tận dụng những góc tối và tấm bình phong, nhanh trí đ.á.n.h lạc hướng sát thủ. Nàng lao tới, sử dụng tốc độ và sự tinh nhạy, lấy lợi thế địa hình để làm chủ tình thế. Dương Lâm bảo vệ phía sau, cùng phối hợp tấn công, vừa mở đường vừa ngăn kẻ thù.
Bội Tâm: “Chỉ còn vài bước nữa… tập trung!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/huyet-anh-hoang-tam/chuong-22.html.]
Dương Lâm: “Hiểu, đừng để sơ hở.”
Họ lách qua hành lang, đến một căn phòng nhỏ dẫn ra sân sau. Nhưng phía trước là một nhóm lính khác, do Dương Tường cử tới chặn đường. Bội Tâm và Dương Lâm hiểu rằng, nếu không chiến đấu khéo, sẽ không có lối thoát.
Trận chiến diễn ra khốc liệt. Dương Lâm dùng sức mạnh và tốc độ, Bội Tâm kết hợp trí tuệ và nhạy bén, né tránh từng đòn và phản công từng sơ hở. Ánh mắt họ gặp nhau trong cao trào, vừa căng thẳng vừa ấm áp: mỗi động tác, mỗi quyết định đều dựa vào sự tin tưởng tuyệt đối.
Bội Tâm: “Nếu chúng ta thất bại, không còn cơ hội nào nữa!”
Dương Lâm: “Ta sẽ không để nàng một mình!”
Một cú lao tới của Bội Tâm khiến kẻ thù bị lúng túng, Dương Lâm ngay lập tức áp sát, dùng đòn phối hợp đưa nhóm lính chặn đường ra xa, mở đường cho họ thoát ra sân sau.
Khi ra tới sân sau, mưa đêm qua đã ngừng, nhưng mặt sân vẫn ướt, phản chiếu ánh sáng le lói từ đèn dầu. Họ đứng giữa sân, thở dốc, tim vẫn đập mạnh. Bội Tâm nắm chặt tài liệu, ánh mắt kiên định:
“Chúng ta đã vượt qua… nhưng âm mưu chưa kết thúc. Dương Tường sẽ không bỏ cuộc dễ dàng.”
Dương Lâm đặt tay lên vai nàng, ánh mắt vừa lo lắng vừa dịu dàng:
“Ta sẽ cùng nàng bước tiếp. Không ai có thể chia rẽ chúng ta.”
Khoảnh khắc ấy, trong ánh sáng mờ của hậu cung, họ nhận ra rằng tình cảm đã vượt lên mọi hiểm nguy, trở thành sức mạnh để đối mặt với những thử thách lớn hơn.
--------------------------------------------------