Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Huyết Ảnh Hoàng Tâm

Chương 18

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mưa đêm vẫn rơi, nặng hạt hơn, dội lên mái ngói thành những nhịp trống dồn dập. Thành Tương Dạ chìm trong màn sương mờ, ánh sáng từ đèn dầu le lói trên hành lang tạo thành những vệt sáng lung linh, như nhịp điệu căng thẳng của số phận.

Bội Tâm và Dương Lâm đứng trong gian phòng bí mật phía sau hậu cung, lặng lẽ quan sát Dương Tường. Người đàn ông quyền lực ấy đang cầm bản đồ và tài liệu mật, ánh mắt sắc lạnh, đầy toan tính. Cơn mưa nặng hạt ngoài cửa sổ dường như không thể xóa đi vẻ uy nghi và đáng sợ của hắn.

Bội Tâm nén hơi thở, cảm nhận từng chuyển động trong tim mình. Nàng biết, chỉ một sơ suất cũng đủ để mọi nỗ lực trước đó tan thành mây khói. Nhưng trong lòng, nàng cũng thấy một luồng cảm giác lạ: bản thân không còn sợ hãi, mà chỉ là quyết tâm và sự khát khao lật tẩy sự thật.

Dương Lâm đứng phía sau, tay siết chặt thanh đao, ánh mắt vừa cảnh giác vừa ấm áp dành cho nàng. Không lời nào cần nói, nhưng cả hai đều hiểu nhau: sự sống sót và chiến thắng âm mưu này là trách nhiệm chung.

Một tiếng động nhẹ vang lên từ hành lang. Dương Tường quay lại, đôi mắt lập tức nhíu chặt.

Dương Tường: “Bội Tâm… ngươi dám vào đây một mình sao?”

Bội Tâm: “Không một mình. Ta và hắn…” nàng chỉ Dương Lâm, “sẽ vạch trần mọi kế hoạch của ngươi.”

Ánh mắt Dương Tường lóe lên tia ngạc nhiên xen lẫn phẫn nộ. Hắn không ngờ rằng hai người này dám xâm nhập sâu vào nơi hắn giấu giếm bao lâu nay.

Dương Tường: “Các ngươi nghĩ rằng có thể chống lại ta? Ta đã chuẩn bị trước tất cả!”

Hắn đưa tay, lệnh cho phe lính ẩn sau cửa ra tay. Nhưng Bội Tâm không hề hoảng sợ. Nàng di chuyển như con mèo trong bóng tối, vừa uyển chuyển vừa chính xác, tránh những đòn tấn công, kéo Dương Lâm cùng phối hợp.

Dương Lâm: “Bội Tâm, cẩn thận phía bên trái!”

Bội Tâm: “Hiểu!”

Họ phối hợp nhịp nhàng, mỗi đòn đánh, mỗi bước né tránh đều như đã luyện tập trước đây, kết hợp giữa trí tuệ và bản năng sinh tồn. Ánh mắt của họ chạm nhau giữa trận mưa ngoài cửa sổ và ánh sáng đèn dầu mờ ảo, khiến nhịp tim dồn dập nhưng cũng ấm áp lạ thường.

Dương Tường giận dữ, nhấn mạnh quyền lực và âm mưu:

“Nếu các ngươi lấy được tài liệu này, cả triều đình sẽ rối loạn. Ngươi nghĩ có thể thoát sao, Bội Tâm?”

Bội Tâm lặng im vài giây, ánh mắt lạnh lùng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/huyet-anh-hoang-tam/chuong-18.html.]

“Ngươi đã quên rồi… ta đã học cách sống sót qua mọi bão tố, qua mọi âm mưu. Hôm nay cũng không ngoại lệ.”

Trong khoảnh khắc ấy, mưa rơi nặng hạt như trút xuống mọi nỗi uất hận, mọi mưu mô, mọi toan tính. Không gian căng như dây đàn, ánh sáng đèn dầu nhấp nháy tạo bóng dài, phản chiếu từng cử chỉ, từng ánh mắt.

Dương Lâm bước tới, đứng sát bên Bội Tâm, tay siết chặt đao:

“Nếu hắn ra tay, ta sẽ bảo vệ nàng đến cùng.”

Bội Tâm: “Vậy chúng ta cùng nhau, không còn đường lùi.”

Họ phối hợp, vừa chiến đấu, vừa tìm cách chiếm lấy bản đồ và tài liệu mật. Ánh mắt Dương Tường sắc lạnh, hắn nhanh nhẹn, dùng mọi thủ đoạn để ngăn chặn. Nhưng Bội Tâm và Dương Lâm không chỉ dùng sức mạnh – mà còn dùng trí tuệ, phản xạ và kinh nghiệm từng trải qua mưa gió, hiểm nguy, để xoay chuyển tình thế.

Tiếng sấm nổ vang, ánh chớp lóe qua cửa sổ, chiếu rõ bản đồ và tài liệu. Bội Tâm nắm chặt, lấy được những bằng chứng quan trọng về âm mưu kiểm soát triều đình, kế hoạch đối phó Dương Lâm và cô, và cả những manh mối về phe phản nghịch trong triều.

Dương Tường thấy điều đó, ánh mắt lóe lên giận dữ, nhưng cũng lộ dấu hiệu bất ngờ: hắn chưa từng nghĩ Bội Tâm đủ mưu trí để thoát khỏi bẫy trong chính cung điện của hắn.

Dương Tường: “Ngươi… thông minh hơn ta tưởng. Nhưng liệu các ngươi có thể giữ mạng sống khi đã bước vào lưới của ta?”

Bội Tâm đáp bằng một nụ cười lạnh lùng, đầy quyết tâm:

“Ta và Dương Lâm không sợ ngươi nữa. Mọi bí mật sẽ được phơi bày.”

Khoảnh khắc ấy, tình cảm giữa Bội Tâm và Dương Lâm như được thắp sáng giữa màn mưa, sự căng thẳng và nguy hiểm: họ không chỉ đồng hành sinh tồn mà còn bắt đầu hiểu sâu hơn về nhau, sự gắn kết vừa căng thẳng vừa ấm áp.

Cuối cùng, nhờ phối hợp ăn ý, họ lấy được tất cả tài liệu và thoát ra hành lang bí mật, bước ra sân sau trong mưa. Phe lính theo dấu, nhưng Bội Tâm và Dương Lâm đã chuẩn bị trước đường thoát:

Bội Tâm: “Chúng ta đã có bằng chứng. Giờ phải làm sao để chuyển tới tay người có quyền quyết định.”

Dương Lâm: “Để ta lo phần đó, nàng giữ an toàn.”

Ánh mắt họ chạm nhau, cả hai biết rằng hành trình còn dài, nhưng lần này, họ đã hợp lực và không thể bị đ.á.n.h bại bởi một kẻ duy nhất.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Huyết Ảnh Hoàng Tâm
Chương 18

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 18
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...