Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Huyết Trăng Núi Tăm

Chương 11

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hai mươi năm sau đêm trăng cuối cùng, ngôi làng bên hồ Trăng Đen đổi tên thành Thủy Minh thôn.

Người đời kể rằng kể từ khi quan Hàn Ngọc Sơn hiến thân để giải lời nguyền, nước hồ trở nên trong vắt như pha lê, cá tôm sinh sôi, mùa màng được mùa, không còn ai mất tích.

Người làng lập miếu nhỏ bên bờ, gọi là Miếu Sơn Quân, ngày ngày khói hương không dứt. Ai đi ngang qua cũng cúi đầu vái ba vái, gọi ông bằng tên kính cẩn:

“Hàn Đại Nhân – người trấn hồn giữ mạch trời đất.”

Thế nhưng, sự bình yên kéo dài hai thập niên ấy… chỉ là tấm màn sương mỏng che phủ thứ u minh đang đợi ngày thức dậy.

Đêm ấy, mưa như trút nước.

Gió nổi, sấm sét đan chéo trên bầu trời, rạch ngang những đỉnh núi Tăm u tối.

Trong căn nhà nhỏ ở cuối thôn, một phụ nữ đang trở dạ.

Người đỡ đẻ, bà mụ Giang, run rẩy niệm Phật không ngừng. Mỗi khi chớp sáng lóe lên, bóng người phụ nữ lại hiện rõ – mặt tái xanh, tóc ướt sũng, đôi mắt trợn ngược trong cơn đau quặn thắt.

Tiếng sấm nổ vang như tiếng trống tế thần, và ngay khi đứa trẻ cất tiếng khóc đầu tiên, sét đ.á.n.h trúng mặt hồ.

Mọi người trong thôn đều kể lại rằng: trong khoảnh khắc ấy, nước hồ vốn trong, bỗng đen kịt như mực.

Bà mụ Giang hoảng hồn nhìn đứa trẻ trên tay – da nó trắng bệch như sáp, đôi môi thâm lại, và ngay giữa trán, một vết bớt hình trăng khuyết đen sẫm, lạnh lẽo như bị khắc sâu vào da.

“Trời ơi... đứa trẻ này... là điềm chẳng lành rồi...!”

Nhưng người mẹ, dù kiệt sức, vẫn mỉm cười yếu ớt:

“Nó... là con ta... tên nó... gọi là Hàn Minh.”

Hàn Minh lớn lên giữa lời đồn và nỗi sợ.

Bọn trẻ trong thôn không ai dám lại gần. Mỗi khi nó đi qua, gió bỗng lặng, lũ ch.ó tru rống, còn đèn dầu trong nhà tự nhiên tắt phụt.

Năm lên bảy, nó đã biết đọc biết viết, tự học nhờ những cuốn sách cũ trong miếu Sơn Quân.

Người ta bảo nó có thể đọc những chữ trên bia cổ mà chẳng ai hiểu nổi.

Nó thường đến bên hồ, ngồi hàng giờ nhìn xuống mặt nước, thì thầm những lời chẳng ai nghe được.

Một lần, bà mụ Giang – người đỡ đẻ năm ấy – bắt gặp thằng bé đứng giữa đêm, mắt nhắm nghiền, tay chạm mặt hồ.

Nước xung quanh sôi lên, bọt trắng nổi đầy mặt.

Khi bà hoảng hốt chạy lại, nó chỉ quay đầu, nói giọng đều đều như kẻ mộng du:

“Dưới hồ không c.h.ế.t đâu… Họ vẫn đang hát… nhưng không ai nghe thấy.”

Từ hôm đó, bà mụ đổ bệnh, nói sảng mãi, miệng chỉ lặp lại:

“Trăng đen… trăng đen lại sắp lên…”

Mười hai năm sau, một nhà sư hành khất từ phương Bắc ghé qua làng.

Ông ta đầu đã bạc, khoác áo cà sa vá chằng vá đụp, chỉ mang theo một chuỗi tràng hạt bằng gỗ đen và chiếc chuông nhỏ.

Ông đứng trước miếu Sơn Quân hồi lâu, rồi cười khẽ:

“Âm khí nơi đây, chẳng tiêu tan mà chỉ tạm ngủ. Người trấn hồn xưa đã hy sinh, nhưng hồn oán chẳng rời. Sẽ có kẻ gánh thay… kẻ ấy hẳn đã sinh rồi.”

Dân làng nghe vậy thì hãi, hỏi rằng có thể hóa giải chăng.

Nhà sư lắc đầu:

“Một khi dấu ấn trăng đen tái sinh, chỉ có m.á.u của người mang ấn ấy mới phong ấn được hồ lần nữa. Nhưng nếu hắn chống lại số mệnh… thiên hạ này sẽ lại chìm trong đêm đen.”

Từ đó, chẳng ai dám đến gần Hàn Minh nữa.

Đứa trẻ sống cô độc, chỉ trò chuyện với chính bóng mình trong nước.

Đêm rằm tháng tám năm Hàn Minh mười bảy tuổi, làng mở hội trăng đầu tiên sau hai mươi năm.

Trẻ con thắp đèn, người lớn ca hát, tiếng trống múa lân rộn ràng bên hồ.

Hàn Minh cũng có mặt, đứng xa xa, tay cầm chiếc đèn giấy hình trăng.

Khi trăng lên đỉnh, gió lạnh bỗng thổi qua. Mặt nước hồ dậy sóng, và bóng trăng trên nước chuyển màu đen.

Tiếng đàn sáo tắt lịm, mọi người hoảng sợ.

Một cụ già run rẩy la lên:

“Trăng đen… lại đến rồi!”

Hàn Minh ngẩng đầu. Trong đôi mắt cậu, ánh trăng phản chiếu như hai hố sâu vô tận.

Cậu lẩm bẩm:

“Họ gọi ta… bảo ta trở về...”

Giây sau, nước hồ b.ắ.n tung, hàng trăm bàn tay trắng bệch thò lên, nắm lấy chân những người đứng gần mép nước.

Tiếng hét vang dậy khắp thôn, m.á.u hòa cùng ánh trăng đen thành một vòng xoáy lớn.

Người ta kể lại rằng, trong đêm ấy, chỉ có một mình Hàn Minh không hề bị kéo xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/huyet-trang-nui-tam/chuong-11-dua-tre-mang-dau-an-trang-den.html.]

Cậu đứng giữa bờ hồ, áo không dính bụi, mắt dõi theo trăng, miệng khẽ nói:

“Ta nhớ rồi… tất cả đã quay lại.”

Từ đêm đó, Hàn Minh không nói chuyện với ai nữa.

Cậu chỉ đến miếu Sơn Quân mỗi đêm, thắp một ngọn đèn nhỏ và đọc thứ ngôn ngữ cổ trên bia đá mà chẳng ai hiểu.

Rồi một hôm, cậu mộng thấy một người đàn ông mặc quan phục, đứng giữa hồ, mỉm cười hiền hòa.

“Ngươi là ta… còn ta là ngươi.”

“Ngươi là… Hàn Ngọc Sơn?” – Minh hỏi.

“Phải. Nhưng nghiệp ta chưa dứt. Máu của ta hóa hồ, linh hồn của ta giữ yên dân, song… tà khí không tan. Giờ ngươi phải chọn: hoặc kế thừa ta, hoặc giải thoát tất cả.”

“Giải thoát… bằng cách nào?”

“Đổ m.á.u ngươi xuống hồ, dùng linh hồn làm mộc.”

Minh lắc đầu:

“Ta không muốn c.h.ế.t.”

“Nếu ngươi sống, ngàn linh hồn kia sẽ chẳng yên. Cả thôn, cả đất này sẽ hóa mồ chôn.”

“Ngươi nói dối!”

Quan phục trong mộng cười nhẹ, rồi tan vào sương, chỉ để lại tiếng nói vang vọng:

“Kẻ trốn nghiệp… cuối cùng vẫn phải trả giá.”

Bảy đêm sau hội trăng, tiếng gió hú liên hồi.

Mây đen kéo đến che khuất ánh sáng, hồ bắt đầu đổi màu.

Người trong thôn tìm đến, ai cũng quỳ trước miếu cầu khấn.

Trong gian giữa, Hàn Minh ngồi bất động, trước mặt là bức họa chân dung Hàn Ngọc Sơn – tổ tiên mà cậu chưa từng gặp.

Bức họa chảy máu.

Từng dòng m.á.u đỏ tươi rỉ ra từ mắt, mũi, miệng, nhỏ xuống nền đất.

Cậu cảm thấy một lực vô hình kéo mình đứng dậy, bước ra bờ hồ.

Mưa bắt đầu rơi.

Dưới mặt nước, hàng vạn bóng người nhấp nhô, gọi tên cậu trong âm điệu nghẹn ngào:

“Minh… trả lại… m.á.u của chúng ta…”

Cậu quỳ xuống, tay run run đặt lên mặt nước lạnh buốt:

“Nếu ta là người kế thừa… thì hãy để ta kết thúc.”

Ngay khi lời vừa dứt, vết bớt trăng đen trên trán cậu sáng rực.

Mặt hồ gầm lên như thú dữ.

Một luồng khí đen cuốn cậu xuống đáy, không ai kịp ngăn.

Khi dân làng tìm tới, hồ lại trở nên phẳng lặng như chưa từng nổi sóng.

Chỉ còn trăng thật trên cao, soi bóng xuống mặt nước trong veo.

Bỗng, từ giữa hồ, một luồng sáng trắng vút lên, rọi khắp thôn.

Tiếng hát xưa vang lại – giọng của nữ nhân từng bị hiến tế:

“Người mang ấn trăng đen… đã trả xong nợ máu…”

Mưa tạnh.

Trăng sáng trở lại, không còn đen, chỉ còn ánh bạc dịu hiền.

Sáng hôm sau, người ta thấy trên bờ hồ, cỏ mọc xanh rì, còn miếu Sơn Quân được bao phủ bởi một lớp ánh sáng mờ.

Trên tấm bia cũ, tự nhiên xuất hiện thêm một hàng chữ nhỏ:

“Hàn Minh – kẻ gánh nghiệp, người giải trăng.”

Nhiều năm sau, khách hành hương đi ngang qua Thủy Minh thôn đều nghe kể truyền thuyết ấy.

Họ bảo, mỗi khi trăng tròn, nếu nhìn kỹ mặt hồ, sẽ thấy hai bóng người — một già, một trẻ — đứng song song trên mặt nước, nhìn về phía miếu, không nói gì.

Trẻ con trong làng mỗi khi đi ngang đều được dạy khấn:

“Tạ ơn người giữ hồ, nguyện cho trăng sáng mãi.”

Và kể từ đó, hồ Trăng Đen biến mất khỏi bản đồ, chỉ còn trong lời kể của dân gian.

Người ta gọi nơi ấy là Hồ Trăng Giải Oan — nơi cuối cùng kết thúc mọi oan hồn của triều cũ.

Nhưng có người già vẫn nói khẽ vào những đêm sương mù dày:

“Trăng đen không c.h.ế.t… nó chỉ đang chờ người kế tiếp.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Huyết Trăng Núi Tăm
Chương 11

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 11
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...