Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Huyết Trăng Núi Tăm

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sương mù đêm nay dày đặc đến mức những ngọn đèn dầu yếu ớt trong làng chỉ như những đốm sáng lạc lõng giữa biển mù. Hàn Ngọc Sơn thức dậy giữa tiếng gió rít qua mái tranh, từng tán cây khô va vào cửa sổ, phát ra âm thanh khẽ khàng nhưng kỳ lạ, như tiếng thì thầm của những linh hồn chưa siêu thoát. Cậu biết, đêm nay không giống như những đêm bình thường.

Trưởng làng gõ cửa, giọng trầm:

“Quan lang, xin mời ra ngoài một lát. Một trong những việc kỳ quái vừa xảy ra, dân làng mong người trông thấy, phân tích.”

Ngọc Sơn bước ra ngoài, theo sau là Lâm Yên. Bên ngoài, ánh trăng mờ ảo xuyên qua sương, tạo nên những dải ánh bạc nhợt. Mặt đất ẩm ướt, từng bước chân in hằn, nhưng có vẻ như mọi âm thanh đều bị nuốt chửng bởi sương mù.

Một lão nông run rẩy bước tới, giọng khàn đặc:

“Đêm qua, Trương lão gia cùng phu nhân mất tích. Người ta nói phu nhân ra hồ lấy nước, mãi không trở về. Trương lão gia đi tìm, chỉ thấy sương dày đặc, hồ nước yên lặng, không một tiếng động.”

Một phụ nữ trẻ xen vào, giọng run run:

“Có người nói, họ thấy một bóng thiếu nữ đứng trên mặt hồ, tóc dài che mặt, ánh mắt vô hồn… rồi biến mất. Kể từ đó, không ai dám ra hồ vào ban đêm.”

Ngọc Sơn nhíu mày, ánh mắt lóe lên vẻ nghiêm trọng. Những mô tả về bóng người trên hồ, về những mất tích liên tục, đều có quy luật, dù khó nhận ra. Một thứ vô hình đang thao túng nơi này, và nó không phải là chuyện bình thường.

Họ tiến tới bờ hồ. Mặt nước đen như mực, ánh trăng không phản chiếu, chỉ tạo nên những vệt bạc mờ. Hồ như một hố sâu vô tận hút lấy ánh sáng. Sương mù quấn quanh bờ, tạo ra những hình thù mờ mịt, như những bóng người vô hình đang quan sát.

Ngọc Sơn rút hũ bùa từ áo choàng, đặt tay lên, nhẩm niệm vài câu chú cẩn thận, như muốn cảm nhận sự hiện diện của hồn ma.

Bỗng, mặt hồ gợn lên một đường cong mờ, bóng dáng nhỏ bé thoáng hiện. Tóc dài phủ mặt, ánh mắt trống rỗng, nhìn chằm chằm họ. Lâm Yên run rẩy, kéo tay Ngọc Sơn:

“Quan lang… xin tránh xa!”

Bóng ma biến mất chỉ trong chớp mắt, nhưng sương mù vẫn rung lên theo nhịp, như những lời thì thầm không dứt. Ngọc Sơn biết, đó là hồn ma Trăng Đen, nó đã nhận thấy sự xuất hiện của họ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/huyet-trang-nui-tam/chuong-2-bong-ma-trong-suong-mu.html.]

Ngọc Sơn quan sát kỹ: những cây khô, những tảng đá, từng lớp sương… tất cả đều bất thường, như bị uốn cong bởi một lực vô hình. Âm thanh hồ nước lăn tăn đều đặn, nhưng đôi lúc vang lên tiếng khẽ như tiếng khóc hay thở dài của một sinh vật vô hình.

Trở lại nhà trưởng làng, Ngọc Sơn lắng nghe dân làng kể về những người mất tích gần đây.

Một nhóm thợ săn lên núi tìm cây t.h.u.ố.c cũng biến mất. Họ để lại dấu chân ngoằn ngoèo, hướng về hồ, rồi biến mất trong sương. Không có dấu hiệu chiến đấu, không một tiếng kêu cứu. Chỉ còn lại sương mù, âm thanh nhẹ nhàng nhưng đầy ma mị.

Một lão nông khác thì cho biết:

“Một số người sau khi trở về, kể lại rằng họ thấy ánh mắt đỏ của một bóng người trên núi, nhưng khi nhìn kỹ thì không ai ở đó. Ai trông thấy cũng lạnh sống lưng, và sau đó tinh thần luôn hoảng loạn.”

Ngọc Sơn ghi chép trong lòng: mọi hiện tượng đều có quy luật. Nhưng quy luật này… không giống bất kỳ chuyện thường tình nào.

Ngọc Sơn đứng nhìn ra hồ. Trăng mờ xuyên qua sương, phản chiếu những bóng mờ mịt. Cậu biết nếu không tìm ra nguồn gốc lời nguyền, Hồ Trăng Đen sẽ còn tiếp tục nuốt những linh hồn vô tội.

“Đêm mai… ta sẽ trực tiếp quan sát hồ,” – cậu thầm nghĩ.

Lâm Yên run run đáp: “Quan lang… xin cẩn thận. Hồ… hồ không buông tha. Ai bước vào đó, sẽ không bao giờ trở lại.”

Đêm ấy, Ngọc Sơn không ngủ. Tiếng gió rít qua rừng, tiếng lá khô va vào mái tranh, tiếng nước hồ lăn tăn như nhịp thở của sinh vật vô hình… tất cả khiến cậu căng thẳng đến mức không dám nhắm mắt. Trong đầu, câu hỏi dồn dập: Hồn ma Trăng Đen là ai? Tại sao nó ám hồ? Làm sao để ngăn chặn những mất tích tiếp theo?

Trong bóng tối, một ánh mắt đỏ lóe lên, nhìn chằm chằm Ngọc Sơn. Không ai biết đó là hồn ma hay trò chơi ánh trăng sương mù, nhưng cảm giác rùng rợn khiến tim cậu đập nhanh. Một cuộc điều tra vừa bắt đầu, và Ngọc Sơn biết rằng những đêm tiếp theo sẽ không còn bình yên nữa.

Cậu đặt tay lên hũ bùa trên bàn thờ, cảm giác lạnh lẽo truyền qua từng ngón tay. Ký tự cổ xưa rung lên như muốn cảnh báo:

“Đêm trăng tròn, hồ thức tỉnh, linh hồn chưa siêu thoát…”

Ngọc Sơn lặng im, lắng nghe âm thanh sương mù và tiếng hồ. Mỗi tiếng động, dù nhỏ đến đâu, đều mang cảm giác rùng rợn, như lời nhắc nhở: lời nguyền chưa bị phá, kẻ tiếp theo sẽ là ai?

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Huyết Trăng Núi Tăm
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...