Đêm nay, sương mù dày đặc hơn bao giờ hết, phủ kín mọi vật đến mức những ngọn đèn dầu trong làng chỉ như những đốm sáng mờ nhạt. Hàn Ngọc Sơn đứng trong phòng, ánh mắt chăm chú nhìn ra hồ nước đen đặc phía xa, nơi mà lời nguyền cổ xưa vẫn rình rập.
Cậu chuẩn bị một số vật phẩm cần thiết: hũ bùa cổ, vài cây đèn dầu, một thanh kiếm gỗ được khắc ký tự bảo vệ, và một cuộn giấy chứa chú bùa ngắn phòng thân. Mọi vật đều cẩn trọng đặt trong túi da, sẵn sàng cho đêm trăng tròn định mệnh.
Ngọc Sơn thầm nhủ:
“Đêm nay, hồ Trăng Đen sẽ thức tỉnh. Ta cần chứng kiến, quan sát, tìm manh mối. Nếu không… những linh hồn vô tội sẽ tiếp tục bị nuốt chửng.”
Lâm Yên đứng bên cạnh, đôi tay run rẩy, mắt dõi theo sương mù ngoài cửa:
“Quan lang… đêm nay hồ khác thường. Ta sợ… sẽ không chỉ là bóng ma thông thường. Hồ… hồ sẽ thử thách cả tâm trí và mạng sống người sống.”
Ngọc Sơn gật đầu, ánh mắt cứng rắn:
“Ta biết, sợ hãi là điều bình thường. Nhưng nếu không tiến tới, không thể tìm ra sự thật. Ngươi hãy yên tâm, ta sẽ bảo vệ ngươi và dân làng.”
Cả hai bước ra khỏi ngôi nhà gỗ, sương mù quấn quanh họ, chân bước trên đất ẩm, để lại những dấu in mờ nhạt. Hồ Trăng Đen hiện ra trước mắt, mặt nước đen như mực, lặng yên nhưng toát ra vẻ âm u. Cả bờ hồ như bị kéo căng, cành cây khô rủ xuống, rung lên khe khẽ theo nhịp gió.
Ngọc Sơn đặt đèn dầu xuống bờ, nhẩm niệm chú bùa, mắt dõi theo mặt nước. Sương mù quấn quanh, những hình thù mờ ảo thoắt hiện thoắt ẩn, như đang quan sát từng cử động của họ.
Bỗng, từ giữa hồ, một bóng người xuất hiện. Tóc dài phủ mặt, dáng người nhỏ nhắn, nhưng ánh mắt trống rỗng hướng về phía Ngọc Sơn. Cậu cẩn thận nhấc hũ bùa lên, giọng trầm:
“Ta là Hàn Ngọc Sơn, được triều đình cử đến. Linh hồn trên hồ, xin lắng nghe lời ta nói. Ta không phải kẻ xâm phạm, mà muốn tìm sự thật.”
Bóng người đứng yên, không cử động, nhưng sương mù xung quanh rung lên như một sinh vật sống. Lâm Yên nắm c.h.ặ.t t.a.y Ngọc Sơn, run rẩy:
“Quan lang… nó biết chúng ta tới.”
Mặt hồ gợn lên những vòng tròn mờ, ánh trăng phản chiếu thành những hình dạng kỳ dị. Tiếng nước lăn tăn phát ra âm thanh như tiếng thở dài, xen lẫn tiếng thì thầm không rõ ngôn từ. Ngọc Sơn cảm nhận, hồ Trăng Đen không chỉ là nơi chứa nước, mà còn là bức bình phong ngăn cách giữa cõi sống và cõi linh hồn.
Bỗng, hình bóng thiếu nữ bỗng lướt lên bờ, đứng cách họ chừng vài bước. Mặt cô ta phủ tóc, ánh mắt rỗng tuếch, nhưng vẫn phát ra sức nặng khiến tim người sống đập nhanh.
Ngọc Sơn cẩn thận, đặt hũ bùa xuống đất, thốt lời cổ nghiêm:
“Ta biết, ngươi mang oán hận. Nhưng những mất tích vô tội không phải do lỗi người sống. Hãy để ta tìm ra nguồn gốc, chấm dứt vòng lặp này. Ngươi có thể hiện ra sự thật, hoặc tiếp tục ám hồ, hủy diệt vô số linh hồn.”
Bóng người thoáng nháy, sương mù quấn quanh cơ thể, phát ra tiếng cười nhẹ nhưng ma mị, vang vọng khắp hồ. Ngọc Sơn biết, đây không còn là thử thách bình thường, mà là một cuộc đối thoại giữa người sống và thế lực u tối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/huyet-trang-nui-tam/chuong-3-trang-tron-va-bong-ma-thuc-tinh.html.]
Ngọc Sơn quan sát kỹ hồ. Trong sương mù, cậu nhìn thấy những dấu tích kỳ lạ: một vòng tròn khắc ký tự cổ xưa trên bãi đá, từng mảnh vải cũ mục, và vài mảnh giấy ghi chú bùa chú rách nát.
“Đây là… nơi người xưa từng trấn giữ linh hồn? Hay là nơi lời nguyền bắt đầu?” – cậu tự hỏi.
Lâm Yên chỉ vào mặt hồ:
“Quan lang, nhìn kìa… có hình dạng lạ, như bóng ai đang cố thoát ra khỏi nước.”
Ngọc Sơn bước tới gần hơn, lòng căng thẳng. Mỗi bước chân trên bờ hồ đều như bị kéo vào một lực vô hình. Ánh trăng xuyên qua sương, phản chiếu những ký tự trên đá, khiến chúng phát sáng nhờ nhờ. Cậu chậm rãi nhắc lại chú bùa, tìm cách đọc ký tự cổ.
“‘Linh hồn chưa siêu thoát, giam giữ trong vòng tròn… chỉ khi sự thật được minh bạch, lời nguyền mới chấm dứt.’” – cậu đọc thầm, giọng trầm, từng âm tiết vang vọng trong đêm tĩnh mịch.
Ngọc Sơn cảm giác, ký tự trên đá và bóng ma trước mặt có liên hệ mật thiết. Hồ Trăng Đen không chỉ nuốt người, mà còn giữ lại những bí mật cổ xưa, những oan hồn chưa siêu thoát.
Bóng ma tiến gần, sương mù xung quanh cuộn lên như biển sóng. Ngọc Sơn hít sâu, nâng thanh kiếm gỗ lên, ánh mắt kiên định.
“Ngươi là ai? Vì sao phải ám hồ, lấy đi sinh mạng người vô tội?” – cậu hỏi, giọng nghiêm nghị.
Bóng ma đứng yên, tóc bay theo gió, rồi bỗng bật cười, âm thanh như rỉ m.á.u vào không gian:
“Ngươi… không thể hiểu. Lời nguyền đã ăn sâu vào đất này. Linh hồn của ta… và những kẻ khác… đều bị trói buộc.”
Ngọc Sơn cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Sương mù dày đặc hơn, mặt hồ phát ra những vòng sáng nhờ nhờ, từng ký tự trên đá như rung lên.
Cậu nhẩm niệm chú bùa, tay chạm vào vòng tròn ký tự, và đột nhiên, hình bóng trước mặt bốc lên ánh sáng đỏ yếu, phát ra tiếng thở dài, rồi biến mất. Hồ lặng yên trong giây lát, như đang hồi sinh. Nhưng Ngọc Sơn biết, đây chỉ là bước đầu. Lời nguyền chưa chấm dứt, mà mới hé mở bí mật.
Ngọc Sơn quay sang Lâm Yên, ánh mắt cứng rắn:
“Ta biết, còn nhiều điều chưa sáng tỏ. Hồ Trăng Đen không chỉ là nơi xảy ra mất tích. Nó giam giữ linh hồn, nuôi oán hận, và chỉ khi tìm ra gốc rễ… lời nguyền mới có thể chấm dứt.”
Lâm Yên run rẩy, nhưng ánh mắt dần kiên định:
“Quan lang… ta sẽ cùng ngươi. Dù sợ hãi, nhưng nếu không ai đứng lên… dân làng sẽ mất hết.”
Ngọc Sơn gật đầu. Cậu biết, cuộc điều tra chưa kết thúc. Những đêm tiếp theo sẽ còn hiểm nguy hơn, khi họ phải đối mặt với những hồn ma mạnh mẽ, tìm ra nguồn gốc lời nguyền, và khai mở bí mật cổ xưa của Hồ Trăng Đen.
Sương mù vẫn dày đặc, hồ nước lặng yên nhưng ánh sáng nhờ nhờ phản chiếu những ký tự và bóng hình mờ. Ngọc Sơn lặng im, lắng nghe từng âm thanh, từng hơi thở của đêm, để chuẩn bị cho những thử thách sắp tới.
--------------------------------------------------